Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 47: Giấy Nợ (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:40
Editor: Yang Hy
Từ bếp bước ra, Quý Vi đã điều chỉnh lại tâm trạng. Trước mặt hai đứa trẻ là hai chai nước ngọt, còn trong cốc của cô và Cố Trí Viễn là rượu mơ, đây là rượu lần trước nhóm anh Lữ Song Tài mang tới.
Quý Vi nâng cốc đầu tiên: "Ly này chúc mừng chúng ta đã có một mái nhà thực sự. Nào, cạn ly."
"Cạn ly!" Hai ly rượu và hai chai nước ngọt chạm vào nhau nghe lanh canh vui tai, ánh mắt ai nấy đều ngập tràn ý cười.
Cố Trí Viễn nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhắc cô: "Rượu này ngấm lâu đấy, em uống chậm thôi."
"Vâng." Quý Vi sợ t.ửu lượng của cơ thể này kém nên cũng chỉ dám nhấm nháp một tí tẹo.
"Ly này chúc mừng chúng ta đều có một khởi đầu mới." Cố Trí Viễn nâng cốc nhìn Quý Vi. Những thay đổi của gia đình này đều do cô mang lại, anh thật sự rất biết ơn cô.
"Đúng vậy, mỗi ngày đều là một khởi đầu mới, đáng để mong chờ..." Quý Vi chưa nói hết câu thì chai nước ngọt của Lộ Lộ đã cụng vào, miệng con bé liến thoắng: "Cạn ly!"
"Được rồi, mẹ cạn ly với con." Quý Vi cụng riêng với con bé một cái. Hành động này như mở ra cánh cửa thế giới mới cho Lộ Lộ. Suốt bữa ăn sau đó, cô bé cứ cầm chai nước ngọt đi vòng quanh ba người đòi cụng ly liên tục. Tối hôm ấy, Lộ Lộ chìm đắm trong niềm vui cụng ly, đến mức ngủ mơ cũng lảm nhảm "cạn ly".
Nghe rõ Lộ Lộ nói gì, Quý Vi không nhịn được mỉm cười. Bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ, Cố Trí Viễn cũng bị con bé chọc cười. Quý Vi ngước mắt nhìn theo hướng phát ra tiếng cười, dù có ánh trăng xuyên qua cửa kính nhưng cô cũng chỉ thấy lờ mờ hình dáng anh. Cô hỏi nhỏ: "Làm anh thức giấc à?"
"Không, anh chưa ngủ." Dù đã đ.á.n.h răng, lau người sạch sẽ nhưng Cố Trí Viễn vẫn cảm thấy trên người mình thoang thoảng mùi rượu.
"Khó ngủ hả anh?" Quý Vi hỏi.
"Một chút." Ban ngày mọi người đi vắng hết, anh ở nhà thi thoảng chợp mắt nên đến tối tự nhiên lại khó ngủ.
"Do chân đau à anh? Tuần này có cần lên bệnh viện thành phố kiểm tra lại không?" Quý Vi hỏi.
"Không cần đâu, không phải tại chân, là do anh. Anh Lữ trước giờ vẫn chạy xe chở hàng, giờ anh ấy muốn mở rộng đội xe, hỏi anh có hứng thú hùn vốn làm chung không." Cố Trí Viễn hơi do dự.
"Bản thân anh nghĩ sao?" Quý Vi hỏi lại.
"Trước đó anh đã tính đến chuyện nghỉ việc rồi, nhưng giờ lời đề nghị của anh Lữ làm anh thấy hứng thú. Hợp tác với anh ấy thì ít nhất cũng có người dẫn dắt anh." Cố Trí Viễn phân tích suy nghĩ của mình cho cô nghe.
"Ngành vận tải bây giờ triển vọng khá tốt đấy, xem ra anh Lữ rất có đầu óc kinh doanh." Quý Vi khen ngợi.
"Mắt nhìn của anh ấy trước giờ vẫn tốt. Anh ấy rủ hùn vốn cũng là muốn dìu dắt anh và anh Vương." Cố Trí Viễn hiểu rõ nỗi khổ tâm của Lữ Song Tài nên mới do dự không đưa ra quyết định.
"Thế anh tính sao, nghỉ việc luôn à?" Lúc nãy chạm mặt Chu Tú Trân, Quý Vi đã thoáng có ý định nghỉ việc ngay lập tức để đưa Lộ Lộ lên thành phố, nhưng bình tĩnh lại cô thấy trốn chạy vì những người như thế thì quá thiếu lý trí.
Trước đó Cố Trí Viễn vẫn còn lưỡng lự, nhưng chuyện Quý Vi gặp phải hôm nay đã giúp anh quyết tâm. Khi mở lời lần nữa, giọng anh đầy vẻ nghiêm túc: "Quý Vi, anh định nghỉ việc, cùng xông pha với anh Lữ." Anh muốn đưa mẹ con cô rời khỏi nơi này thật sớm.
Nghe ra vẻ áy náy trong giọng nói của Cố Trí Viễn, Quý Vi lờ mờ đoán được nỗi lo của anh: "Đã suy nghĩ kỹ rồi thì cứ mạnh dạn mà làm đi anh. Bên anh Lữ cần góp vốn bao nhiêu?"
"Mười ngàn là được." Cố Trí Viễn nói xong thấy hơi ngượng, cuốn sổ tiết kiệm vừa đưa cho Quý Vi chưa nóng tay giờ đã phải lấy lại rồi.
"Thế nhà mình góp hai mươi ngàn đi." Quý Vi vừa nói vừa ngáp một cái. Trứng không thể bỏ chung một giỏ, nên cô cũng định góp một phần. Như vậy tiền tiết kiệm của họ vẫn còn bảy mươi ngàn, chưa tính hai ngàn tiền thưởng làm việc nghĩa của Tạ Phi. Quý Vi nghĩ, hay là hai ngàn này mua trái phiếu chính phủ cho Lộ Lộ nhỉ?
"Em không sợ tiền mất tật mang à?" Cố Trí Viễn ngạc nhiên.
"Làm ăn gì mà chẳng có rủi ro, hiện tại nếu mất hai mươi ngàn thì nhà mình vẫn chịu được. Nhưng quan trọng nhất là em thấy việc này có tương lai." Quý Vi nhớ thập niên 90, những người cô quen biết chạy xe tải chở hàng đều phất lên nhanh ch.óng.
"Số tiền này coi như anh vay của Lộ Lộ đi." Cố Trí Viễn vẫn nhớ ai mới là người trúng thưởng thực sự.
"Được thôi, thế thì anh phải cố gắng lên đấy, nhà mình có được sống sung sướng hay không là trông cậy cả vào anh đấy." Quý Vi trêu chọc.
"Mai anh sẽ sang nhà hàng xóm gọi điện cho anh Lữ, đợi anh ấy rảnh qua đây rồi mình bàn kỹ hơn." Nói đến cuối, giọng Cố Trí Viễn có chút kích động.
"Vâng, xem lúc nào anh ấy rảnh..." Quý Vi càng nói càng buồn ngủ, đến cuối cùng cô chẳng nhớ mình đã nói gì nữa. Thậm chí sáng hôm sau tỉnh dậy, cô còn không chắc chuyện tối qua là mơ hay thật.
"Đau đầu hả em?" Thấy cô day thái dương, người bên cạnh hỏi.
"Hơi hơi anh ạ, xem ra anh nói đúng, rượu này ngấm lâu thật." Quý Vi cười bất lực, xem ra t.ửu lượng hiện tại của cô kém thật sự.
"Thế lần sau em uống nước ngọt cùng tụi nhỏ nhé?" Trong giọng nói của Cố Trí Viễn mang theo ý cười.
"Chắc lần sau không đau nữa đâu." Tửu lượng là do luyện tập mà ra cả, Quý Vi nghĩ thầm.
"Thế lần sau thử rượu hoa quả xem sao?" Cố Trí Viễn đành chịu thua.
"Vâng, lần sau em thử. Em đưa con đi học đây." Quý Vi liếc đồng hồ, sắp muộn giờ rồi.
Sau khi ba mẹ con đi khỏi, Cố Trí Viễn cũng không ngồi không. Anh nhanh ch.óng sang nhà hàng xóm gọi điện cho Lữ Song Tài. Trong điện thoại anh trình bày ngắn gọn mục đích, đầu dây bên kia Lữ Song Tài tỏ ra rất phấn khích: "Chú đợi đấy, chiều anh qua tìm chú."
Chốt xong chuyện nghỉ việc để tham gia đội xe vận tải của Lữ Song Tài, trưa hôm đó Cố Trí Viễn đưa thẳng cho Quý Vi một tờ giấy nợ.
"Cái gì đây anh?" Quý Vi nhìn tờ giấy nợ trên tay, thắc mắc.
"Đây vốn là quyết định của anh, không thể để em gánh chịu rủi ro cùng anh được, mong em đừng từ chối." Cố Trí Viễn nghĩ, cuộc hôn nhân này vốn bắt đầu từ sự hợp tác, khởi đầu đã không mấy đơn thuần, nên anh hy vọng chuyện tiền bạc có thể rạch ròi một chút.
Nhận thấy sự kiên quyết trong ánh mắt anh, Quý Vi không từ chối nữa, chỉ hỏi: "Thế anh định bao giờ nộp đơn xin nghỉ?"
"Đợi chân khỏi hẳn đã, chứ giờ mà nghỉ việc, anh sợ bác Vương ngày nào cũng đến tìm anh mất." Cố Trí Viễn nói đùa. Từ lúc anh bị thương đến giờ, bác Vương đi thu thuế ở chợ xã đã ghé qua đưa đồ cho anh bốn lần rồi.
"Anh có kế hoạch là được rồi." Quý Vi cũng đã phổ biến chuyện thi học sinh giỏi với học sinh, nhưng hiện tại số em muốn đăng ký không nhiều. Tuy nhiên với cô, có người đăng ký đã là thành công rồi.
Người tích cực nhất với cuộc thi Toán này chính là Cố Thần An. Quý Vi nhờ người tìm đề thi của hai năm trước, Cố Thần An đã làm hết sạch. Có những bài cậu bé không biết làm, Quý Vi chỉ cần giảng một lần là lần sau gặp dạng bài tương tự cậu không bao giờ làm sai nữa. Quý Vi rất ngạc nhiên trước sự thông minh của con, cô định tối về sẽ báo tin vui này cho Cố Trí Viễn.
…
"Chuyện này thím nó có biết không?" Lữ Song Tài hỏi với vẻ thận trọng, dù sao thì công việc của Cố Trí Viễn trong mắt đa số mọi người cũng là chỗ ngon lành cành đào.
"Cô ấy biết, hai mươi ngàn này có một nửa là của cô ấy đấy." Về chuyện mua nhà, cả hai ngầm hiểu với nhau là không nói cho ai biết cả, trừ họ và chú Tần ra thì chỉ có đồng nghiệp trong cơ quan biết, Cố Trí Viễn cũng đã nhờ họ giữ bí mật giúp rồi.
"Thím nó có mắt nhìn đấy. Lão Vương với vợ hôm nay mới trả lời anh, hai người đó muốn làm cái gì mà một vốn bốn lời cơ, nhưng ai mà dám đảm bảo chắc ăn như thế chứ." Lữ Song Tài nói xong không kìm được thở dài, anh ta thật lòng muốn kéo anh em cùng hưởng phúc, chứ không thì anh ta c.ắ.n răng thế chấp xe tải với nhà cửa đi vay ngân hàng cũng lo liệu được, ngặt nỗi vợ chồng lão Vương vừa muốn kiếm tiền lại vừa không muốn chịu rủi ro, trên đời làm gì có chuyện ngon ăn như thế.
Mấy lời này Cố Trí Viễn không tiện chen vào, đợi anh Lữ nói xong anh mới từ tốn bảo: "Anh Lữ, thời gian tới chắc mọi việc phải trông cậy cả vào anh và chị dâu rồi, chân cẳng tôi thế nào anh cũng thấy rồi đấy."
"Không sao đâu, xe tải anh đã xem trước rồi, giờ chân chú chưa khỏi thì anh thuê thêm một tài xế nữa, đợi hai năm nữa, anh em mình cứ yên tâm ở nhà làm ông chủ, không phải lái xe chạy đường dài nữa." Lữ Song Tài từng nói với anh rồi, chạy xe đường dài vất vả lắm.
Lữ Song Tài nhìn thì có vẻ thô kệch, xuề xòa thế thôi nhưng tính toán làm ăn thì đâu ra đấy lắm, hai năm nay anh ta kiếm được cũng là tiền mồ hôi nước mắt, giờ lại còn đi trước người ta một bước thành lập công ty vận tải nữa.
Quý Vi dắt hai đứa nhỏ đang ở ngoài cổng đã nghe thấy tiếng cười nói trong sân, Cố Thần An hơi ngạc nhiên hỏi: "Mẹ ơi, nhà mình có khách ạ?"
"Chắc là bác Lữ của con đấy." Quý Vi cũng không ngờ hai người này lại hành động nhanh gọn lẹ đến thế, điều này cũng chứng tỏ chuyện tối qua không phải là mơ, cô đúng là đã bàn bạc với Cố Trí Viễn về vấn đề này thật.
Cổng sân vừa mở ra, Lữ Song Tài là người đầu tiên đứng dậy, cười tươi rói nhìn Quý Vi: "Thím nó về rồi đấy à?" Quý Vi chịu bỏ tiền ra đầu tư chứng tỏ cô đ.á.n.h giá cao anh ta, Lữ Song Tài vui lắm, bao nhiêu bực dọc phải chịu từ vợ chồng Vương Hải Phong trước đó bay biến sạch trơn. Anh ta thầm nghĩ, đúng là người làm cô giáo có khác, đúng là có con mắt tinh đời.
"Anh Lữ đến chơi ạ? Các anh cứ nói chuyện tiếp đi, để em đi nấu cơm." Quý Vi vẫn chưa quen lắm với sự nhiệt tình đột ngột của anh ta.
"Nấu nướng gì chứ, lát nữa ra ngoài ăn, thím cũng lại đây nghe kế hoạch của bọn anh xem sao." Lữ Song Tài đoán mười ngàn đó chắc là tất cả vốn liếng của Quý Vi rồi, cô gan dạ như thế, dám dốc hết tiền vào chuyện làm ăn của họ, chứng tỏ cô tin tưởng anh ta tuyệt đối, thế nên Lữ Song Tài vui ra mặt.
"Chuyện vận chuyển hàng hóa em cũng không rành lắm đâu, hai anh cứ bàn bạc là được rồi." Mỗi người giỏi một nghề, dù Quý Vi có ký ức của kiếp trước nhưng cô cũng không tự cho rằng mình có năng lực trong việc này.
"Thím nói thế là quá khiêm tốn rồi, chỉ riêng việc thím tin tưởng anh, chịu cùng chú Viễn bỏ tiền vào đây là anh đã nhận người em gái này rồi." Đây chính là một trong hai người hiếm hoi ngoài gia đình chịu tin tưởng anh ta mà.
Cuối cùng, dưới sự mời mọc nhiệt tình của Lữ Song Tài, Quý Vi cũng tham gia vào cuộc thảo luận: "Hồi trước mấy tay buôn lậu lén lút còn kiếm được tiền, giờ chính sách cho phép rồi, anh không tin là sẽ bị lỗ vốn đâu. Với lại mỗi lần xe chạy về thùng rỗng, anh sẽ tranh thủ chở thêm một xe đặc sản vùng đó về nữa. Ví dụ như táo nhé, ở chỗ mình thì đắt, chứ ở mấy vùng trồng táo, giá rẻ đến mức không tin nổi luôn. Chị dâu thím hồi trước hay sĩ diện lắm, giờ cũng biết đứng rao hàng to mồm rồi đấy."
"Chở hoa quả về chắc sẽ bị dập nát ít nhiều chứ ạ?" Quý Vi hỏi.
"Đúng rồi, thế nên bình thường anh không khoái chở hoa quả về lắm, nhưng nhiều khi xui xẻo, chiều về không kiếm được mối hàng nào hợp lý, không muốn chạy xe không về nên đành phải chở hoa quả thôi." Lữ Song Tài giải thích với cô.
"Chở về nhiều hoa quả như thế đều là chị dâu đi bán hết ạ?" Quý Vi cảm thấy đây đúng là một công việc vất vả.
"Mấy quả ngon lành thì đổ buôn luôn cho mấy người bán hoa quả, còn mấy quả mã xấu người ta không chịu lấy thì mình tự bán. À đúng rồi, chú thím bớt mua đồ hộp lại đi nhé, hồi trước anh thấy có xưởng đồ hộp đến thu mua mấy loại quả bị dập nát của bọn anh đấy." Lữ Song Tài nhắc nhở.
Nhắc đến nghề của mình là Lữ Song Tài cứ nói mãi không ngừng, cho đến khi Lộ Lộ chạy lại bảo đói bụng thì mọi người mới nhận ra mình đã quên mất việc gì. Quý Vi nhìn Lữ Song Tài đầy vẻ áy náy: "Xin lỗi anh Lữ nhé, em nghe say sưa quá nên quên béng mất chuyện cơm nước, mình đi ăn cơm trước đã nhé."
"Không sao đâu, anh cũng chưa đói, cơ mà đừng để cháu gái mình đói là được." Nhà Lữ Song Tài toàn con trai, anh ta thèm có mụn con gái lắm, giờ nhìn thấy Lộ Lộ thì không kìm được muốn đưa tay ra bế, nhưng bị cô bé từ chối phũ phàng. Anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục chìa tay ra dụ dỗ: "Bác bế cháu đi mua kẹo có được không?"
Lộ Lộ vẫn lắc đầu từ chối, mẹ dặn rồi, không được tùy tiện đi theo người khác, càng không được ăn kẹo người lạ cho.
"Cô nhóc này cảnh giác gớm nhỉ, cháu quên lần trước bác đến chơi còn tặng quà cho cháu à?" Lữ Song Tài cố gắng gợi lại trí nhớ cho cô bé, tiếc là trong đầu Lộ Lộ bây giờ chỉ nhớ mỗi hộp b.út màu bố Viễn tặng hai hôm trước thôi, còn chuyện bác Lữ nói thì cô bé hoàn toàn không có ấn tượng gì.
"Lộ Lộ à, lần trước nhà mình có khách, bác Lữ tặng con một con b.úp bê đấy, con quên rồi sao?" Quý Vi nhắc nhở con gái.
"Không nhớ cũng không sao, sau này qua lại nhiều là quen mặt ngay ấy mà. À đúng rồi, chú Viễn này, vợ chồng chú có tính chuyện chuyển qua huyện Vinh không?" Lữ Song Tài hỏi.
