Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 48: Dưa Hấu (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:41
Editor: Yang Hy
Lữ Song Tài hồi mới phục viên cũng lập nghiệp ở thị trấn, sau này để tiện chạy xe mới chuyển lên huyện Vinh. Huyện lỵ mà, kiểu gì cũng tiện hơn thị trấn một chút.
"Quý Vi vẫn còn đi làm ở đây, chúng tôi tạm thời chưa tính đến chuyện đó." Cố Trí Viễn lắc đầu. Hơn nữa kế hoạch của Quý Vi là lên thành phố, không cần thiết phải qua huyện Vinh trước.
"Xem cái trí nhớ của anh này, quên béng mất chuyện đó." Lữ Song Tài vừa nói vừa vỗ vỗ vào đầu mình, rồi nhanh ch.óng chuyển sang chủ đề khác.
Trong bữa cơm, mọi người chủ yếu nói chuyện gia đình lông gà vỏ tỏi, cuối cùng Lữ Song Tài không quên cảm thán một câu: "Vợ chồng lão Vương mà có tầm nhìn như chú thím thì tốt biết mấy. Chuyến xe trước anh đi, nghe nói có mấy nhà máy đã bắt đầu cho công nhân nghỉ việc rồi."
"Nghỉ việc á?" Cố Trí Viễn hơi ngạc nhiên.
"Ừ, làm ăn không tốt, ban đầu là giảm lương, nhưng càng ngày càng tệ, không trả nổi lương cho nhiều người như thế thì chẳng phải cho nghỉ việc sao? Làm gì có chuyện bát cơm sắt cả đời chứ!" Lữ Song Tài vừa nói vừa lắc đầu.
Quý Vi không kìm được nhìn Lữ Song Tài thêm cái nữa, xem ra làm ăn cùng anh ta chắc không cần lo lắng gì, tầm nhìn của anh ta đi trước đa số mọi người. Thấy Quý Vi nhìn mình, Lữ Song Tài cười hề hề giải thích với cô: "Anh cũng nghe người ta nói thôi. Hồi trước lúc giảm lương, mấy người đó giải thích là do nhà máy làm ăn kém, lúc đó anh đã nghĩ, nếu cứ kém mãi thế này thì có ngày chẳng nhận được lương nữa ấy chứ. Không ngờ anh nói trúng phóc. Cho nên sớm tìm đường lui cho mình là đúng đắn, khổ nỗi vợ chồng lão Vương cứ lo trước sợ sau. Nếu họ biết chú định nghỉ việc, chắc giật mình thon thót cho xem."
Công việc hiện tại của Cố Trí Viễn trong mắt đa số mọi người là công việc ngon lành, nên Lữ Song Tài không quên xác nhận lại lần nữa: "Chú định nghỉ thật à? Nếu chú không muốn nghỉ thì vẫn có cách lách luật đấy." Lữ Song Tài chỉ nói đến thế thôi, trên có chính sách dưới có đối sách mà.
"Vâng, tôi nghĩ kỹ rồi, anh Lữ không cần khuyên tôi nữa đâu." Trước khi quyết định, Cố Trí Viễn đã cân nhắc hết cái lợi cái hại, bao gồm cả kết quả tồi tệ nhất.
"Nghĩ kỹ là được, anh cũng sợ sau này chú hối hận thôi." Lữ Song Tài thành thật nói suy nghĩ của mình.
"Đã hạ cờ thì không hối hận, giờ không liều một lần, tôi sợ sau này chẳng còn nhiệt huyết nữa." Cố Trí Viễn nói giọng nghiêm túc, công việc hiện tại cảm giác sớm muộn gì cũng mài mòn hết ý chí con người.
"Tốt, anh thích tính cách này của chú." Lữ Song Tài nói xong uống cạn ly rượu trước mặt.
Lúc họ nói chuyện, Quý Vi chỉ làm nền, tiện tay gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ. Lời Lữ Song Tài vừa nói làm cô nhớ lại kiếp trước vợ chồng Quý Thắng Chu bị mất việc. Tính ngày tháng thì còn hơn một năm nữa là đến lúc họ bị sa thải. Sau khi mất việc, cả hai đều không đi tìm việc làm, cứ ru rú trông cái tiệm tạp hóa ở nhà sống qua ngày, cũng khiến bà Chu Tú Trân càng có lý do để bòn rút cô. Sống lại một đời, cô đương nhiên sẽ không cho họ cơ hội bòn rút mình nữa.
Lữ Song Tài uống rượu vào là nói nhiều, kéo Cố Trí Viễn nói từ chuyện nhà ra ngõ đến chuyện hồi còn ở quân ngũ. Thấy anh ta càng nói càng hăng, Cố Trí Viễn nhìn Quý Vi ngồi đối diện, giọng hơi bất lực: "Em đưa tụi nhỏ về trước đi, anh Lữ chắc còn nói chuyện lâu đấy."
"Vâng." Quý Vi gật đầu, định nhắc anh uống ít thôi thì thấy trong cốc trước mặt anh là nước trà, bèn đổi lời: "Anh Lữ uống rượu rồi, để anh ấy sáng mai hẵng về. Em có cần đi gọi điện báo cho chị dâu một tiếng không anh?"
"Vẫn là em chu đáo. Trong ngăn kéo phòng Thần An có cuốn sổ tay, hai trang đầu toàn là số điện thoại, em gọi báo chị dâu một tiếng cho chị ấy đỡ lo." Cố Trí Viễn nói xong không kìm được nghĩ, nếu hôm nay là anh đến chỗ vợ chồng anh Lữ, liệu cô có lo lắng cho anh không nhỉ?
"Vâng, thế lát nữa xong xuôi anh nhờ ông chủ tiễn hai người về nhé." Quý Vi nói xong liếc nhìn Lữ Song Tài, cô chưa biết t.ửu lượng và nết rượu của anh ta thế nào, hy vọng đừng quậy quá.
"Được, mấy mẹ con về cẩn thận nhé." Nhận được sự quan tâm như ý muốn, Cố Trí Viễn nhếch môi cười. Nhìn theo bóng lưng họ rời đi xong, ánh mắt anh mới quay lại người bên cạnh. Lữ Song Tài hễ uống rượu là thích kể chuyện ngày xưa, Cố Trí Viễn bỗng thấy hơi hối hận vì ban nãy không ngăn anh ta uống.
Hai đứa nhỏ lon ton theo sau Quý Vi, dọc đường cứ nhảy chân sáo, trông vui vẻ lắm. Quý Vi quay lại nhìn hai đứa: "Ăn cơm ở ngoài vui thế cơ à?"
"Đồ ăn bên ngoài ngon ạ." Cố Thần An gật đầu.
"Đồ ăn bên ngoài ngon ạ." Lộ Lộ cũng hùa theo.
Quý Vi nhếch môi cười: "Mẹ cũng thấy đồ ăn bên ngoài ngon."
"Mẹ ơi, sau này con kiếm được tiền con sẽ đưa mẹ đi ăn ngon mỗi ngày." Cố Thần An khoác tay cô, bắt đầu hứa hẹn một tương lai tươi sáng.
"Thế thì giờ con phải học cho giỏi đã. Tờ đề chiều nay mẹ đưa con làm xong chưa?" Quý Vi hỏi.
"Còn hai bài cuối, con không chắc có phải làm như con nghĩ không ạ." Cố Thần An nói xong liếc nhanh cô một cái, sợ mẹ nghĩ mình ngốc.
"Về nhà mẹ xem cho. Lộ Lộ, lát nữa con muốn vẽ tranh hay tập viết?" Hai hôm nay Lộ Lộ bỗng mê viết số, dù viết như gà bới nhưng con bé tự viết vui vẻ lắm.
Lộ Lộ nghĩ ngợi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc: "Viết chữ ạ."
"Được rồi, hai đứa viết trước đi, mẹ đi dọn dẹp phòng bên cạnh phòng anh Thần An một chút."
"Dọn để cho bác Lữ ngủ ạ?" Cố Thần An hỏi.
"Đúng rồi, bác ấy uống rượu nên không lái xe được, phải ngủ lại nhà mình một đêm." Quý Vi giải thích.
"Tại sao uống rượu lại không được lái xe ạ?" Cố Thần An thắc mắc.
"Con nhìn thấy người say rượu bao giờ chưa?" Quý Vi chưa nghĩ ra cách giải thích hay, bèn hỏi cậu bé đã thấy người say chưa.
Cố Thần An ngẫm nghĩ rồi gật đầu, giọng có vẻ hào hứng: "Con biết rồi, người say rượu đi đường còn chẳng vững, chắc chắn là không lái xe được."
"Đúng thế, dù chỉ uống một ít cũng không được, rượu bia sẽ làm ảnh hưởng đến khả năng phán đoán, mà lái xe thì cần tập trung cao độ. Cho nên đã uống rượu thì không lái xe, đã lái xe thì không uống rượu. Mẹ giao cho con một nhiệm vụ nhé?" Quý Vi nói xong nhìn Cố Thần An.
"Nhiệm vụ gì ạ?" Cố Thần An phấn khích.
"Sau này con chịu trách nhiệm giám sát bố, hễ uống rượu là không được lái xe." Quý Vi chưa nói hết câu, Lộ Lộ bên cạnh đã giơ tay: "Cả con nữa, cả con nữa."
"Được, cả con nữa, sau này con với anh hai cùng giám sát bố nhé?" Quý Vi nghĩ, nếu anh cai được rượu thì càng tốt, nhưng chuyện này không vội, để sau này từ từ bàn.
"Dạ." Hai đứa nhỏ mặt mày hớn hở, bình thường toàn bị người lớn quản, giờ cuối cùng cũng có cơ hội quản lại người lớn, không phấn khích sao được? Cố Thần An còn thề thốt đảm bảo với Quý Vi: "Mẹ ơi, tụi con nhất định sẽ giám sát bố thật kỹ!"
Quý Vi dọn dẹp xong phòng bên cạnh Cố Thần An, rồi sang phòng bên tìm cuốn sổ điện thoại Cố Trí Viễn nói. Kéo ngăn kéo ra là thấy ngay cuốn sổ tay màu nâu. Cô không có sở thích xâm phạm quyền riêng tư của người khác, tiếc là lúc cầm cuốn sổ lên, ngón tay vô tình lật đúng vào trang giữa, trên đó viết: [Hôm nay gặp cô giáo Quý mà Thần An rất thích, tôi nhìn thấy sự do dự trong mắt cô ấy.]
Quý Vi đoán chắc là ngày cô vừa mới trở về. Cô thắc mắc sờ sờ lên má mình, lúc đó cô thể hiện rõ ràng thế sao? Cô hơi ngạc nhiên trước sự nhạy cảm của Cố Trí Viễn. Nội dung phía sau nhật ký Quý Vi không xem thêm, cô lật thẳng về trang đầu tìm số điện thoại nhà Lữ Song Tài, chép lại rồi ra tiệm tạp hóa trên phố gọi điện.
…
Vừa dõng dạc tuyên bố xong, Cố Thần An bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng bây giờ chưa nghĩ ra. Mãi đến lúc về nhà ngồi vào bàn học, cậu bé mới ngớ người: nhà mình làm gì có xe, lấy đâu ra mà giám sát bố? Cậu cầm b.út chì vẽ vòng tròn trên giấy nháp, cảm giác như vừa bị mẹ cho ăn quả lừa, mừng hụt một cú.
Lộ Lộ thì đầu óc chưa nghĩ được nhiều như thế, cô bé giơ tờ giấy vừa tập viết số 2 lên khoe với anh: "Anh hai, nhìn này."
"Lộ Lộ, số 2 giống con vịt, chứ không phải bảo em vẽ luôn con vịt đâu." Cố Thần An vừa nói vừa viết mẫu lại cho em: "Em viết theo mẫu này đi."
"Dạ." Miệng thì vâng dạ rõ ngoan, nhưng Lộ Lộ là cô bé có chính kiến, vẫn cứ viết theo ý mình. Thế là Cố Thần An lại phải kiên nhẫn sửa lại.
Quý Vi từ ngoài bước vào thấy cảnh này, Cố Thần An trông như sắp hóa điên đến nơi, còn Lộ Lộ vẫn bình chân như vại. Cô không nhịn được cười, đúng là ai dạy trẻ con học cũng muốn nổi khùng. Kiếp trước cô đã quá quen với cái tính bướng bỉnh của Lộ Lộ rồi, may mà giờ cô vẫn còn "bảo bối" để trị con bé: "Lộ Lộ, con viết thế thì không được phiếu bé ngoan đâu, phải viết giống anh hai mới được phiếu bé ngoan cơ."
Cuối cùng thì phiếu bé ngoan cũng lay động được Lộ Lộ, cô bé bắt đầu nắn nót viết số 2 chứ không vẽ vịt nữa. Cố Thần An thở phào nhẹ nhõm, nhìn mẹ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Mẹ ơi, mẹ siêu thật đấy."
"Lần sau con cứ thử cách này xem." Ít nhất là trước khi Lộ Lộ chán phiếu bé ngoan thì chiêu này vẫn còn tác dụng.
Đang nói chuyện thì ngoài cổng có tiếng động, Cố Thần An quay đầu lại đầu tiên: "Chắc là bố với bác Lữ về rồi đó mẹ."
Lữ Song Tài nói chuyện đã líu lưỡi rồi nhưng đi đứng vẫn vững lắm. Cố Trí Viễn chống nạng theo sau. Quý Vi vội bước tới hỏi: "Anh Lữ đi đường không quậy phá gì anh chứ?"
"Không đâu, anh Lữ say vào chỉ nói nhiều thôi, còn lại đều ổn cả." Cảm nhận được sự quan tâm của vợ, ánh mắt Cố Trí Viễn dịu hẳn đi.
"Thế thì tốt rồi. Thần An, con dẫn bác Lữ ra kia rửa mặt rồi đưa bác lên lầu nghỉ ngơi nhé, được không con?" Quý Vi thương lượng với con trai.
"Con làm được ạ." Cố Thần An gật đầu chắc nịch. Quý Vi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người Cố Trí Viễn, quay sang hỏi: "Anh cũng uống à?"
"Anh không, chắc ngồi cạnh anh Lữ nên bị ám mùi thôi." Cố Trí Viễn cúi đầu ngửi ngửi áo mình.
"Không uống là tốt rồi. Lúc nãy em gọi điện cho chị dâu rồi đấy." Quý Vi lại nhớ đến cuốn sổ trong ngăn kéo, người này tin tưởng cô đến mức nghĩ cô sẽ không đọc trộm nhật ký sao?
