Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 49: Dưa Hấu (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:41
Editor: Yang Hy
Lúc này Cố Trí Viễn mới sực nhớ ra phía sau cuốn sổ tay mình hay ghi nhật ký, anh bỗng chột dạ: "Chị dâu có nói gì không em?"
"Cũng chỉ là mấy lời khách sáo thôi anh." Quý Vi giữ vẻ mặt bình thản. Người bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, chắc là cô chưa đọc đâu nhỉ?
Quý Vi vừa nói vừa quan sát anh, ừm, mình cất lại kịp thời, chắc cũng không tính là đọc trộm đâu nhỉ? Hai người với hai suy nghĩ riêng, chẳng ai nhận ra sự dò xét trong mắt đối phương.
"Mẹ ơi, bố uống rượu kìa!" Giọng Cố Thần An đầy vẻ phấn khích như bắt được quả tang.
Quý Vi bật cười trước vẻ hào hứng của con: "Lời hứa đó đợi chân bố khỏi mới bắt đầu thực hiện nhé."
"Dạ." Cố Thần An hơi tiu nghỉu.
"Lời hứa gì thế?" Cố Trí Viễn tò mò.
"Đây là bí mật giữa con và mẹ." Cố Thần An lắc đầu nguây nguẩy.
"Xem ra là bí mật không định cho bố biết rồi." Cố Trí Viễn nhếch môi cười, sự thay đổi của Thần An thời gian gần đây anh đều nhìn thấy rõ.
"Đúng rồi, không nói cho bố biết đâu. Con với em đi ngủ đây." Cố Thần An kiếm cớ chuồn lẹ. Trong sân chỉ còn lại hai người, sợ mùi rượu làm cô khó chịu, Cố Trí Viễn lùi lại một bước: "Để anh gọi Thần An xuống giúp anh."
Quý Vi nhìn theo bóng lưng anh, mỉm cười. Cô thấy cuộc sống náo nhiệt mỗi ngày thế này cũng tốt.
…
Chuyện hùn vốn đã chốt xong, hôm sau Lữ Song Tài mang tiền đi luôn. Trước khi đi, anh dặn khi nào mua được xe mới sẽ báo. Từ hôm đó, thời gian như trôi nhanh hơn. Chủ nhật, Quý Vi đưa tụi nhỏ đến Cung thiếu nhi học, hai đứa đều rất thích thú với lớp cầu lông và múa của mình.
Cứ thế, đến tuần thứ hai Quý Vi đưa con đi học về thì nhận được tin vui từ Lữ Song Tài: xe tải mới đã về. Anh ta cùng tài xế mới thuê lái xe về, chở theo cả một xe dưa hấu. Dưa hấu ở đây chưa chín hẳn, mà có chín cũng không to và ngon bằng dưa họ chở về, nên vừa về đến nơi đã bị lái buôn đặt hết sạch. Lữ Song Tài chỉ giữ lại vài chục quả để ăn và biếu tặng.
"Đi lấy dưa hấu ạ?" Quý Vi ngạc nhiên nhìn Cố Trí Viễn.
"Lấy dưa hấu chỉ là tiện thể thôi, chủ yếu là đi xem xe mới. Anh Lữ bảo xe về rồi mình phải qua xem cho biết chứ." Cố Trí Viễn giải thích.
"Nhiều dưa thế mà người ta lấy hết rồi ạ?" Quý Vi nhẩm tính một xe tải dưa hấu cũng phải mấy tấn chứ ít gì.
"Anh Lữ quen nhiều mối trên thành phố với bên huyện Vinh lắm, chia nhau mỗi người một ít là hết ngay." Từ hồi làm vận tải, Lữ Song Tài quen biết rộng lắm.
"Thế thì tốt quá, đỡ lo hàng mang về không có chỗ tiêu thụ." Nghĩ đến hai mươi ngàn tiền vốn bỏ ra, Quý Vi càng yên tâm hơn.
"Chiều mai em không có tiết, đưa con đi học xong mình qua chỗ anh Lữ nhé?" Quý Vi bàn bạc.
"Tùy em sắp xếp. Còn khoảng mười ngày nữa là tháo bột rồi, lúc đó anh sẽ thoải mái hơn." Cố Trí Viễn nhìn cái chân bó bột, chuỗi ngày tù túng sắp kết thúc rồi.
"Cứ nghe bác sĩ đã, anh nói chưa tính đâu." Quý Vi không lạc quan như anh, người ta bảo bị thương động đến gân cốt phải nằm một trăm ngày cơ mà.
"Thì cứ đợi xem bác sĩ bảo sao. Hôm nay em vất vả rồi, em nghỉ ngơi sớm đi." Ba tuần nay Quý Vi một mình đưa đón hai đứa nhỏ lên thành phố, vất vả thế nào anh biết rõ.
"Đúng là hơi mệt thật." Quý Vi vừa nói vừa ngáp.
Chiều hôm sau, khi hai người đến nhà Lữ Song Tài thì vợ chồng Vương Hải Phong cũng đang ở đó. Quý Vi thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng chào hỏi: "Anh Vương, chị dâu."
Mọi người hàn huyên một lúc, khi nghe tin Cố Trí Viễn định nghỉ việc, vợ chồng Vương Hải Phong đều sửng sốt: "Chú thím đừng có bốc đồng, chuyện này phải suy nghĩ cho kỹ vào."
"Tôi nghĩ kỹ lắm rồi. Không nghỉ thì ngày nào cũng xuống xã thu thuế, sau này có về văn phòng thì cũng loanh quanh mấy việc đó, cuộc sống cứ bình bình chẳng thấy tương lai đâu, lại chẳng lo được cho gia đình. Lương lậu tuy ổn định nhưng tôi muốn nhân lúc còn trẻ xông pha một chuyến, không thì sợ sau này già rồi muốn làm cũng không còn can đảm nữa." Cố Trí Viễn nói những lời này không chỉ cho họ nghe mà còn là tự nhắc nhở bản thân.
Vương Hải Phong ghen tị với sự quyết đoán của Cố Trí Viễn. Bản thân anh ta không dám dốc hết vốn liếng gia đình ra đ.á.n.h cược như vậy. Giờ có muốn tham gia cũng đã muộn rồi, nghĩ đến đây anh ta bỗng thấy tiếc nuối. Chu Mỹ Vân bên cạnh cũng có cùng suy nghĩ. Lúc trước cô ta cứ nghĩ Cố Trí Viễn và Quý Vi mới cưới, chắc chưa hiểu nhau nhiều nên sẽ không tham gia vụ này. Ai ngờ họ không những góp vốn mà Cố Trí Viễn còn định nghỉ việc luôn. Giờ chị ta bắt đầu thấy hối hận vì sự chần chừ của mình rồi.
"Mọi người ăn dưa đi, mấy nay trời chưa nóng lắm nên chị không bỏ tủ lạnh, ăn thế này là vừa ngon." Kiều Tiểu Tuyết bưng đĩa dưa hấu đã cắt sẵn ra mời. Dù đã cuối tháng sáu nhưng thời tiết vẫn khá mát mẻ.
"Quả dưa to thế này lần đầu tôi mới thấy đấy." Dưa hấu được cắt thành từng miếng dài, nhìn qua là biết quả dưa rất to.
"Đất đai nguồn nước khác nhau thì cây trái trồng ra chắc chắn phải khác rồi. Lát nữa chú thím về nhớ mang hai quả về nhé." Kiều Tiểu Tuyết dặn dò.
"Chị cứ cho ăn rồi lại cho mang về thế này làm tụi em ngại quá." Chu Mỹ Vân ngại thật sự, lần nào đến nhà họ, lúc về chẳng bao giờ đi tay không.
"Có gì đâu mà ngại, ông Lữ mang về là để mọi người ăn thử cho biết mà. Mọi người ăn nhanh đi, xem thử có khác gì dưa hấu ở đây không." Kiều Tiểu Tuyết giục mọi người ăn nhanh.
"Ngọt quá, ăn vào không bị bột bột." Đây là một trong những loại dưa hấu Quý Vi thích ăn nhất.
"Đúng nhỉ, chị cũng thích ăn loại giòn. Chị định giữ lại nhiều chút để nhà ăn, nhưng sợ để lâu dưa bị xốp ruột." Kiều Tiểu Tuyết nói.
"Có phải đi mỗi chuyến này đâu, lần sau đi lại chở về tiếp là được chứ gì?" Lữ Song Tài xua tay, ý bảo chuyện nhỏ như con thỏ.
"Sắp tới trời nóng ông càng phải chở ít thôi, trời càng nóng dưa càng dễ bị xốp ruột, đến lúc đó lại lỗ vốn đấy." Kiều Tiểu Tuyết nhắc nhở.
"Chuyện này còn cần bà nhắc à, lần sau có chở dưa thì cũng chỉ chở cho nhà mình ăn thôi." Lữ Song Tài vừa nói vừa mời hai người bên cạnh ăn, thấy chân Cố Trí Viễn không tiện, anh ta còn đặc biệt chọn cho Cố Trí Viễn miếng giữa ngọt nhất.
Ăn dưa xong, Lữ Song Tài dẫn hai người đi xem xe mới. Vừa đi anh ta vừa giải thích: "Cái sân đỗ xe hiện tại là đi thuê, anh tính mua đất tự xây một cái gara và nhà kho, đỗ xe hay để hàng đều tiện, hai đứa thấy sao?"
"Đúng ạ, đi thuê không phải kế lâu dài. Với tốc độ phát triển bây giờ, sau này đất đai chắc chắn sẽ đắt hơn, xây sớm tiết kiệm được khối tiền." Quý Vi là người đầu tiên ủng hộ việc xây gara và nhà kho. Hai thứ này đều cần diện tích lớn, sau này đất rộng như thế khoan hãy nói đến tiền, không có chút quan hệ thì đừng hòng xin cấp được.
"Chú Viễn, chú thấy sao?" Lữ Song Tài không ngờ Quý Vi lại nhìn xa trông rộng đến thế, tất nhiên anh ta cũng không quên hỏi ý kiến Cố Trí Viễn.
"Quý Vi nói đúng đấy anh, với lại làm gì thì làm, đồ nắm trong tay mình mới là chắc chắn nhất."
"Anh biết ngay làm ăn với chú thím là sướng nhất mà." Lữ Song Tài thở phào nhẹ nhõm. Vừa bỏ đống tiền mua xe, giờ lại tính chuyện nhà kho bến bãi, anh ta sợ họ không đồng ý, giờ xem ra là anh ta đã đ.á.n.h giá thấp họ rồi.
"Anh Lữ, chạy đường dài tốt nhất là sắp xếp hai tài xế thay phiên nhau lái, an toàn là trên hết. Còn vấn đề chở quá tải nữa, đã xác định làm ăn thì phải tính đường dài, không thể vì cái lợi trước mắt mà làm ẩu được." Kiếp sau Quý Vi đã xem quá nhiều tin tức về xe tải chạy quá sức và chở quá tải rồi, hai điều này là giới hạn của cô, dù sao tiền thì kiếm bao giờ cho hết.
"Xem ra thím nó tìm hiểu kỹ nghề này phết nhỉ. Thím yên tâm, anh cũng từ dân lái xe mà ra, hai điều này anh cũng coi trọng y như thím. Hồi anh mới chạy xe, chị dâu của thím cũng đi cùng, chỉ sợ anh lái xe mệt quá ngủ gật. Hồi đầu đúng là bán mạng kiếm tiền mà." Nhắc chuyện cũ, giọng Lữ Song Tài đầy bùi ngùi.
"Hy vọng chúng ta luôn giữ được cái tâm ban đầu như thế." Quý Vi nghĩ, câu này không chỉ nhắc nhở họ mà còn nhắc nhở chính mình. Con người ta một khi đã mất đi giới hạn thì chuyện gì cũng dám làm, cô không muốn trở thành người như vậy.
"Thím nó nói hay lắm, đúng là người có học có khác. Anh là dân thô kệch, không nói được mấy lời hoa mỹ đó. Anh cũng từ nghèo khó đi lên, tuyệt đối không để anh em đi theo mình phải chịu thiệt. Người ngoài chỉ thấy lúc mình sung sướng, chứ đâu thấy lúc mình mệt mỏi, nghề này thật ra chẳng nhàn hạ gì đâu." Lữ Song Tài vừa nói vừa nhìn Cố Trí Viễn, câu này chủ yếu là nhắc khéo Cố Trí Viễn, thật ra anh hoàn toàn không cần phải nghỉ việc.
"Yên tâm đi anh Lữ, khổ cực trong quân ngũ tôi còn chịu được, việc này tôi chắc chắn làm được." Hơn nữa, Cố Trí Viễn chỉ coi đây là điểm khởi đầu thôi.
"Trước đây chú bảo ngày nào cũng xuống xã không lo được cho gia đình, thì cái nghề này cũng chẳng khá hơn đâu. Nếu chạy một chuyến đường dài thì bốn năm ngày mới về một lần. Dù sao chú chưa nghỉ việc thì vẫn còn suy nghĩ lại được." Lữ Song Tài thật lòng không muốn anh nghỉ, dù sao trong cơ quan nhà nước có người quen thì dễ làm việc, nhưng anh ta cũng hiểu tính Cố Trí Viễn, lời nhắc nhở lúc này chỉ là sự cố chấp của anh ta thôi.
"Chuyện chạy đường dài về được nghỉ ba ngày sao anh không nhắc tới." Cố Trí Viễn cười khẽ, ý của Lữ Song Tài anh hiểu, nhưng anh không thể tham lam cái gì cũng muốn được.
"Được rồi, chú đã quyết thì anh cũng không nói nhiều nữa. Giờ chỉ đợi chú tháo bột thôi. Tài xế mới đến cứ đi theo anh trước, đợi chú vào làm thì anh xếp cho cậu ấy chạy cùng chú."
"Em thế nào cũng được." Cố Trí Viễn tỏ ý mình không kén chọn người chạy cùng.
Lữ Song Tài cười cười không nói gì. Anh ta thích nhất người bạn làm ăn như Cố Trí Viễn, không những quyết đoán mà còn thực tế, tất nhiên quan trọng nhất là không thiếu tham vọng. Còn Quý Vi mang đến cho anh ta bất ngờ lớn, anh ta vốn tưởng Quý Vi bỏ ra mười ngàn đã là có tầm nhìn lắm rồi, nhưng nghe những lời vừa nãy thì thấy cô không hề mù mờ về ngành này như anh ta tưởng, nhìn là biết đã có tìm hiểu qua. Nghĩ đến đây, anh ta vỗ vai Cố Trí Viễn: "Chú lần này số đỏ đấy, kiếm được cô vợ tốt rồi."
Phải biết là có được một nửa kia thấu hiểu cả về tình lẫn lý là chuyện rất hiếm có. Cứ nhìn nhà lão Vương mà xem, tính lão Vương vốn đã thiếu quyết đoán, vợ lão Vương lại càng hay lo trước sợ sau. Nghĩ đến đây Lữ Song Tài không khỏi lắc đầu, may mà anh ta quyết định làm gì, Kiều Tiểu Tuyết cũng đều ủng hộ.
Lúc rời nhà Lữ Song Tài ở huyện Vinh, họ có thêm hai bao tải dưa hấu, Lữ Song Tài tự mình tiễn họ ra bến xe. Về đến nơi, hai người gọi xe ba gác chở dưa hấu về nhà. Trẻ con không nên ăn đồ quá lạnh nên Quý Vi không ngâm dưa xuống giếng. Cất dưa xong xuôi, cô chọn một quả to bỏ vào giỏ.
"Có cần mang biếu đồng nghiệp em một ít không?" Cố Trí Viễn hỏi, nhiều dưa thế này nhà ăn cũng không hết.
"Mai hẵng mang cho họ, hôm nay mang quả này sang biếu bố mẹ em trước đã. Họ chẳng phải rất thích đi than nghèo kể khổ với người khác sao? Chiêu này em cũng biết dùng." Quý Vi vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch với anh. Hiếm khi thấy cô lém lỉnh như vậy, Cố Trí Viễn bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
