Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 51: Phiếu Bé Ngoan (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:41

Editor: Yang Hy

Dù đã mang đi biếu mấy quả nhưng số dưa còn lại nhà họ vẫn phải ăn cả tuần mới hết. Ăn hết dưa thì cũng đến ngày Cố Trí Viễn đi bệnh viện. Cái chân bó bột cuối cùng cũng "đầy tháng", nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay sẽ được tháo bột, thế nên anh háo hức lắm.

"Cả tháng trời còn chịu được, có nửa ngày mà anh không kiên nhẫn nổi à?" Thấy anh sốt ruột, Quý Vi trêu.

Cố Trí Viễn gật đầu, nhìn cái chân với vẻ ghét bỏ: "Anh cảm giác cái chân này sắp bốc mùi rồi."

Cũng phải, bó kín cả tháng trời cơ mà, bốc mùi là cái chắc. Quý Vi lảng tránh ánh mắt anh. Thấy vậy, ý cười trong mắt Cố Trí Viễn càng đậm hơn. Anh nhìn hàng người phía trước, còn hai người nữa là đến lượt rồi.

Bác sĩ tháo bột, kiểm tra tình hình hồi phục của anh rồi gật đầu khen: "Hồi phục tốt lắm, nhưng giờ vẫn chưa được xách nặng đâu nhé, đi lại cũng hạn chế thôi, để xương từ từ ổn định đã."

"Vâng, tôi biết rồi." Kết quả này cũng nằm trong dự liệu của Cố Trí Viễn.

"Có cần uống t.h.u.ố.c gì thêm không bác sĩ?" Quý Vi đứng bên cạnh hỏi. Người ta bảo gãy xương phải dưỡng trăm ngày cơ mà, thế này là khỏi rồi sao?

May là bác sĩ thời này rất kiên nhẫn, thấy Quý Vi thắc mắc liền giải thích: "Hiện tại xương đã bắt đầu liền lại rồi, chủ yếu là cần tĩnh dưỡng thôi, không cần uống t.h.u.ố.c đâu. Tháo bột không có nghĩa là khỏi hẳn, mà là xương bên trong đã liền, không sợ bị lệch nữa nên không cần bó bột. Nếu có điều kiện thì cứ nằm nghỉ ngơi tiếp."

Quý Vi hiểu ngay ý bác sĩ, cô cảm ơn rồi quay sang Cố Trí Viễn, mặt nghiêm nghị: "Đi thôi, anh muốn không bị què thì về nhà nằm tiếp cho em."

"Anh thấy ổn lắm rồi mà." Cố Trí Viễn định thử đi vài bước thì bị Quý Vi nhét ngay cái nạng vào tay: "Bác sĩ bảo chân phải hạn chế chịu lực. Đồng chí Cố Trí Viễn, đề nghị đồng chí nghe lời bác sĩ."

Hiếm khi thấy cô nghiêm túc như vậy, sự cố chấp của Cố Trí Viễn cũng dịu đi, anh buột miệng: "Được rồi, nghe em hết."

"Thế mới ngoan chứ. Đi thôi, mình về nhà nào." Quý Vi hài lòng nhìn anh.

"Còn chuyện ở cơ quan?" Cố Trí Viễn vốn định hôm nay đi xin nghỉ việc luôn.

"Chẳng phải có bệnh án đây rồi sao? Lát nữa em chạy qua đó giúp anh, tiện đường đi dạy luôn." Quý Vi nhẩm tính thời gian trong đầu.

Cố Trí Viễn cứ tưởng tháo bột xong là tự do, ai ngờ vẫn bị quản thúc, anh thầm thở dài. Nhưng cảm giác được quan tâm lại khiến lòng anh ấm áp lạ thường, cảm xúc thật mâu thuẫn.

Tan học về, Cố Thần An là người đầu tiên phát hiện ra cái chân bó bột của bố biến mất. Cậu bé reo lên: "Bố ơi, chân bố khỏi rồi ạ?" Thế là bố có thể dạy thêm mấy động tác võ mới rồi, mấy động tác cũ cậu tập chán chê rồi.

"Vẫn chưa khỏi hẳn đâu con, xương mới bắt đầu liền thôi, chỉ là không cần bó bột nữa." Quý Vi đi sau thong thả giải thích.

"Thế ạ? Nhưng thế cũng tốt rồi, bố tự tắm được rồi." Không cần phải giúp bố lau người nữa, Cố Thần An vui ra mặt.

"Tháng vừa rồi Thần An vất vả rồi, mai mẹ thưởng cho con thêm một cái kẹo nhé." Quý Vi giơ ngón cái khen ngợi.

"Con không vất vả đâu, bố mới vất vả ạ." Cố Thần An lắc đầu. Nhiều lúc cậu thấy bố toát mồ hôi hột trên trán, cậu biết là bố đau lắm.

"Oa, Thần An nhà mình càng ngày càng hiểu chuyện rồi." Quý Vi tiếp tục khen.

Dù đã quen với những lời khen bất chợt của mẹ, nhưng được khen tới tấp thế này Cố Thần An vẫn đỏ mặt, cậu kéo tay áo Quý Vi: "Mẹ ơi, đừng khen con nữa mà!"

"Sao thế?" Quý Vi giả vờ ngạc nhiên.

"Con lớn rồi mà, phải hiểu chuyện chứ ạ." Ngày xưa Cố Thần An không hiểu sao mình lại có người mẹ như thế, nhưng giờ cậu thấy mình may mắn hơn rất nhiều người rồi.

"Lớn thì lớn chứ, trẻ con cũng có quyền được làm nũng mà. À mẹ hiểu rồi, Thần An xấu hổ đúng không? Thế lần sau mẹ khen thầm thôi nhé?" Quý Vi trêu.

"Cho anh hai phiếu bé ngoan đi mẹ." Lộ Lộ xen vào.

"Được, theo ý Lộ Lộ. Từ giờ mẹ không khen miệng nữa mà thưởng phiếu bé ngoan cho con nhé?" Quý Vi tưởng con sẽ từ chối, ai ngờ cậu bé gật đầu cái rụp. Lần này đến lượt Quý Vi ngạc nhiên.

Thấy mẹ ngạc nhiên, Cố Thần An ngại ngùng giải thích: "Hồi trước con chưa bao giờ được phiếu bé ngoan cả, con cũng muốn có." Lúc này Cố Thần An còn nhỏ, chưa biết dùng từ gì để diễn tả những ngày tháng mẫu giáo u ám của mình. Sau này lớn lên, cậu mới biết dùng từ "u ám", và Quý Vi chính là ánh nắng rọi vào tâm hồn cậu.

"Được rồi, sau này ai ngoan sẽ được thưởng một phiếu bé ngoan. Mười phiếu đổi được một cái bánh kem nhỏ nhé."

Nghe thấy bánh kem, hai đứa nhỏ càng phấn khích hơn. Dù tiền tiêu vặt mỗi ngày đủ mua bánh, nhưng bánh được thưởng bao giờ chẳng ngon hơn bánh tự mua.

Vui mừng xong, Cố Thần An chợt nhìn thấy Cố Trí Viễn đang ngồi im lặng bên cạnh, cậu hỏi: "Thế bố có được phiếu bé ngoan không mẹ?"

"Ý con là muốn bố thưởng phiếu bé ngoan cho các con à?" Quý Vi chưa hiểu ý con.

"Không ạ, ý con là bố có được nhận phiếu bé ngoan từ mẹ không ấy ạ?"

Quý Vi bật cười, thằng bé này coi bố ngang hàng với mình luôn rồi. Cô giả vờ nghiêm túc: "Ừm, chuyện này để mẹ xem xét đã nhé."

"Thế ạ..." Cố Thần An xụ mặt xuống vẻ thất vọng. Quý Vi nén cười đi vào bếp, còn nghe loáng thoáng tiếng Cố Thần An thì thầm: "Bố yên tâm, con sẽ xin mẹ thưởng phiếu bé ngoan cho bố."

Cố Trí Viễn định từ chối nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con trai, anh chỉ biết cười trừ: "Được rồi, bố đợi tin vui của con nhé."

"Bố cứ tin ở con, con làm được mà." Cố Thần An cam đoan chắc nịch.

Cố Trí Viễn nín cười gật đầu: "Ừ, bố tin con."

Hôm đó, sau khi tháo bột xong, cuối cùng Cố Trí Viễn cũng được tắm rửa một trận thỏa thích. Lúc anh tắm xong đi ra thì mấy người vừa nãy còn ở phòng khách đều đã lên lầu cả rồi. Tuy đã tháo bột, nhưng khi đi lại bắp chân vẫn còn cảm giác đau, thế nên Cố Trí Viễn phải bước đi chậm lại.

Căn phòng cũ của họ nằm sát ngay cầu thang. Anh mở cửa phòng Cố Thần An trước, đèn trong phòng vẫn còn sáng, nhưng người trên giường thì đã ngủ say sưa. Không biết thằng bé mơ thấy gì mà khóe môi còn nở nụ cười mỉm. Bác sĩ bảo thằng bé dám ngủ một mình một phòng chứng tỏ cảm giác an toàn của con đã không còn thiếu hụt nữa. Cố Trí Viễn chỉnh lại chăn cho con, rồi rón rén đi ra khỏi phòng.

Tối nay anh không vào phòng mẹ con Quý Vi mà chọn sang căn phòng bên cạnh phòng Cố Thần An. Trước đó Lữ Song Tài từng ngủ lại một đêm, trên ga giường vẫn còn vương mùi rượu thoang thoảng. Cố Trí Viễn lấy ga mới thay vào rồi mới bắt đầu nằm xuống ngủ. Nhưng đầu óc anh lại tỉnh như sáo, chẳng buồn ngủ chút nào. Anh không kìm được cười khổ một tiếng, chẳng lẽ anh quen nằm cái giường xếp chưa đầy một mét kia rồi? Giờ nằm giường rộng thế này anh lại thấy không quen sao?

Vốn dĩ anh ngủ bên phòng Quý Vi là vì nghe theo lời Cố Thần An. Có anh ở đó, hai mẹ con cô rõ ràng là bất tiện, thế nên anh không thể cứ tiếp tục làm phiền cô được.

Bên phòng này, Lộ Lộ đã ngủ khò khò. Quý Vi nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng cửa, rất nhanh đoán được tối nay Cố Trí Viễn ngủ ở phòng bên cạnh phòng Cố Thần An. Nương theo ánh trăng, cô nhìn về phía chiếc giường xếp. Mấy ngày nay cô đã quen với tiếng kẽo kẹt phát ra từ cái giường đó, giờ tiếng động ấy biến mất, cô lại cảm thấy có chút không quen. Quý Vi không khỏi thầm nghĩ, thói quen đúng là thứ đáng sợ thật.

Đâu chỉ mình Quý Vi không quen, bên này Cố Trí Viễn cũng chẳng quen chút nào. Thế là đêm hôm đó, cả hai người cùng mất ngủ. Sáng sớm hôm sau, Cố Thần An nhìn thấy hai người bước ra từ hai căn phòng khác nhau thì bắt đầu cuống lên: "Bố, mẹ, bố mẹ cãi nhau ạ?"

"Tất nhiên là không rồi." Quý Vi hơi ngạc nhiên với suy nghĩ của con.

"Thế không cãi nhau sao bố mẹ lại ngủ riêng ạ?" Cố Thần An vừa nói vừa chỉ vào căn phòng bên cạnh mình, rồi lại chỉ vào phòng của Quý Vi hiện tại.

"Tối qua lúc bố con lên lầu thì mẹ con mình ngủ say rồi, sợ đ.á.n.h thức mẹ và em nên bố sang ngủ phòng bên cạnh con đấy." Quý Vi không ngờ đã qua lâu thế rồi mà thằng bé vẫn cố chấp với chuyện hai người phải ngủ chung một phòng đến vậy.

"Ra là vậy ạ, con cứ tưởng bố mẹ cãi nhau cơ." Cố Thần An thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ cậu bé kết bạn với rất nhiều người, cũng biết được nhiều chuyện trước kia không biết. Ví dụ như bố và mẹ là phải ngủ cùng nhau, như thế mới có em trai hoặc em gái. Thật ra cậu bé rất muốn có một đứa em trai để chơi cùng mình.

"Cãi nhau gì thế?" Cố Trí Viễn vừa từ dưới lầu đi lên, khó hiểu nhìn hai mẹ con.

"Con vừa thấy bố đi ra từ bên này, cứ tưởng bố mẹ cãi nhau. Quách Vũ An bảo bố mẹ bạn ấy chỉ khi cãi nhau mới ngủ riêng thôi, cho nên bố mẹ không được cãi nhau đâu đấy." Cố Thần An nhìn cả hai người.

"Con đúng là ông cụ non, suốt ngày lo chuyện đâu đâu." Cố Trí Viễn vừa nói vừa xoa đầu con trai.

"Mẹ ơi, con muốn ngủ giường nhỏ." Lộ Lộ nãy giờ đã chơi chán chê trên cái giường xếp, giờ bắt đầu đưa ra yêu cầu.

"Tự ngủ giường nhỏ thích lắm đấy Lộ Lộ, hay là em chuyển giường nhỏ sang phòng anh ngủ cùng anh đi." Cố Thần An bỗng nhiên tỏ ra đầy hứng thú.

"Ngủ cùng anh hai ạ?" Lộ Lộ chớp chớp mắt, nghe có vẻ hay hay.

"Xuống ăn cơm trước đã nào." Quý Vi cắt ngang cuộc thảo luận của hai đứa nhỏ, thầm mong Lộ Lộ sẽ quên béng cái ý tưởng bất chợt này đi.

Tiếc là trời không chiều lòng người, Cố Thần An vừa kéo Lộ Lộ xuống lầu vừa lải nhải rủ em chuyển sang phòng mình ngủ, cậu bé còn lý sự với Quý Vi: "Mẹ ơi, mẹ bảo nam nữ bảy tuổi không được ngồi cùng chiếu, con với Lộ Lộ ngủ riêng giường, chắc chắn là không sao đâu mẹ nhỉ?"

"Câu đấy không phải áp dụng như thế đâu con." Quý Vi có chút bất lực.

"Thế ạ..." Cố Thần An hơi thất vọng, cậu biết chuyện này mẹ sẽ không dễ dàng đồng ý đâu.

Thấy thế Quý Vi mới thở phào nhẹ nhõm. Còn chuyện Lộ Lộ đòi ngủ giường xếp, cô không lo lắm. Trẻ con hay quên, chắc đến tối là con bé quên ngay thôi, dù sao mấy ngày nay vẫn sắp xếp như thế mà.

Hôm nay vì Cố Trí Viễn đã tháo bột nên về đến nhà là cả nhà được ăn cơm canh nóng hổi ngay. Quý Vi thấy cuộc sống thế này cũng tuyệt lắm, tiếc là điều kiện nhà họ chưa đến mức thuê được người giúp việc. Tháng bảy sắp đến rồi, Quý Vi nghĩ đã đến lúc chuẩn bị cho lớp học thêm hè của mình rồi.

Đến tối, Quý Vi mới biết mình mừng quá sớm. Lộ Lộ vừa về phòng là nằng nặc đòi ngủ trên giường xếp. Không lay chuyển được con, Quý Vi đành đặt con bé lên đó, định bụng đợi con ngủ say rồi bế xuống. Ai ngờ con bé chơi đến nghiện, cứ cựa mình một cái là giường lại kêu kẽo kẹt. Lộ Lộ thấy hay quá, cứ tự chơi một mình mãi không chịu ngủ.

Cố Trí Viễn vừa đẩy cửa bước vào đã thấy "lãnh địa" của mình bị Lộ Lộ chiếm đóng, còn Quý Vi thì ngồi bên mép giường lớn nhìn anh với vẻ mặt đầy bất lực. Anh rũ mắt xuống, che giấu vẻ mặt đột nhiên trở nên vui sướng của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.