Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 52: Mất Cả Chì Lẫn Chài (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:41

Editor: Yang Hy

Cố Trí Viễn ra sức dỗ dành Lộ Lộ, nhưng hiếm khi cô bé chơi vui vẻ như thế nên khăng khăng không chịu: "Không chịu đâu, con thích cái này cơ."

"Thôi cứ để con chơi đi anh, mệt rồi con tự ngủ ấy mà." Quý Vi vừa nói vừa nhích người sang một bên, ra hiệu cho anh ngồi xuống. Trẻ con là thế đấy, phải chiều theo ý chúng, chứ chúng mà đã lên cơn bướng thì mười con trâu cũng không kéo lại được.

Đây không phải là lần đầu tiên hai người ở gần nhau như thế, nhưng là lần đầu tiên ngồi sát bên nhau trong không gian riêng tư này. Cố Trí Viễn cảm thấy cả người nóng ran, anh lén nhích người sang phải một chút, tạo khoảng cách an toàn.

Quý Vi mải trông chừng Lộ Lộ trên giường xếp nên không để ý đến hành động của anh. Cô bé đang nhảy nhót tưng bừng thì thấy bố mẹ ngồi sóng đôi trên giường lớn, liền nhíu mày, cảm thấy nguy cơ cận kề. Bố mẹ chưa ngủ chắc chắn là đang âm mưu cướp cái giường nhỏ của mình rồi. Nghĩ vậy, Lộ Lộ chỉ tay ra lệnh: "Mẹ ngủ đi ạ, bố cũng ngủ đi ạ."

"Lộ Lộ buồn ngủ rồi hả con?" Quý Vi hiểu lầm ý con.

"Con ngủ đây." Lộ Lộ vỗ bẹt bẹt xuống cái giường dưới thân, nhấn mạnh chủ quyền.

"Bố mẹ ngủ đi chứ." Thấy hai người vẫn ngồi im, Lộ Lộ cuống quýt giục. Phải để bố mẹ ngủ say thì mới yên tâm không bị tranh giường chứ.

Lúc này thì cả hai đều vỡ lẽ ra ý đồ của cô con gái rượu. Nhìn nhau một cái, Quý Vi cười bất lực: "Thôi ngủ đi anh, không thì con bé quậy tới sáng mất."

Ngoài mặt thì tỏ ra bình thản như mây trôi gió thoảng, nhưng trong lòng Quý Vi đang đ.á.n.h trống liên hồi. Bao nhiêu năm rồi cô chưa ngủ chung giường với đàn ông? Nhờ ơn Lộ Lộ mà giờ đây lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, cô lén nắm c.h.ặ.t gấu quần, quệt mồ hôi vào chỗ Cố Trí Viễn không nhìn thấy.

Cố Trí Viễn cũng lúng túng không kém. Đang lúc anh do dự thì Quý Vi đã nhanh tay đặt cái chăn nhỏ của Lộ Lộ lên giường xếp, rồi đưa chăn của anh cho anh. Cầm cái chăn của mình trong tay, Cố Trí Viễn bỗng thấy may mắn lạ lùng: ơn giời là mỗi người một cái chăn.

Thấy bố mẹ đã ngoan ngoãn đắp chăn nằm xuống, Lộ Lộ hài lòng vỗ tay đen đét, gật đầu cái rụp: "Ngủ ngon ạ."

"Bố mẹ ngủ rồi đấy, con cũng ngủ đi." Quý Vi tranh thủ yêu cầu.

"Dạ." Lộ Lộ uể oải mở chăn ra đắp, rồi lại tiếp tục lăn lộn trên giường. Nghe thấy tiếng giường kêu kẽo kẹt, con bé cười khanh khách. Lúc nào không nghe thấy tiếng, con bé lại cố sức nhún nhảy cho đến khi giường kêu mới thôi.

Hai người lớn trên giường nằm thẳng đơ như khúc gỗ. Quý Vi thầm nghĩ cả hai kiếp người cô chưa bao giờ ngủ với tư thế nghiêm chỉnh thế này. Giữa hai người là một khoảng trống mênh m.ô.n.g như sông Ngân Hà, ranh giới không thể xâm phạm mà cả hai tự ngầm định ra. Nghe tiếng cười của Lộ Lộ, cô thì thầm với người bên cạnh: "Mình cứ giả vờ ngủ đi anh, không thì con bé thức cả đêm mất."

"Ừ." Cố Trí Viễn nhắm mắt giả vờ ngủ, hai tay ép sát vào đùi, người cứng đờ. Vừa nhắm mắt lại, khứu giác bỗng trở nên nhạy bén lạ thường. Mùi hương đặc trưng trên người cô vây quanh anh, anh tự hỏi không biết có phải là nước hoa không, nhưng hình như chưa bao giờ thấy cô dùng nước hoa cả.

Hai người lớn giả vờ ngủ, còn cô bé con trên giường xếp vẫn chơi không biết chán. Không biết qua bao lâu, Quý Vi thấy im ắng lạ thường, bèn hé mắt nhìn sang giường nhỏ. Đập vào mắt cô là đôi mắt đen láy mở to tròn xoe của Lộ Lộ. Thấy mẹ nhìn mình, con bé còn cười hì hì. Lần này thì Quý Vi chịu thua toàn tập: "Lộ Lộ, con vẫn chưa buồn ngủ à?"

Lộ Lộ lắc đầu: "Không buồn ngủ ạ."

"Mai còn phải đi học đấy, con không muốn lấy phiếu bé ngoan nữa à?" Quý Vi dọa.

"Nhà mình có rồi mà." Lộ Lộ trả lời tỉnh bơ. Từ lúc ở nhà cũng có phiếu bé ngoan, con bé chẳng còn thiết tha gì phiếu bé ngoan ở trường nữa.

Quý Vi cạn lời. Hóa ra cái vụ Thần An xin phiếu bé ngoan là âm mưu của con bé này sao? Phiếu bé ngoan không dọa được, Quý Vi đành tung chiêu cuối: "Bạn nào đi học muộn là bị phạt đứng đấy nhé."

Lộ Lộ ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Con biết rồi ạ." Nói xong con bé quay lưng về phía mẹ nằm xuống. Quý Vi phì cười, con bé này càng lớn càng có cá tính, nhưng cô không giận mà ngược lại còn thấy vui. Kiếp trước Lộ Lộ lúc nào cũng rụt rè, sợ sệt, luôn cố làm hài lòng người khác, giờ con bé biết bộc lộ cảm xúc, biết bướng bỉnh thế này cô lại thấy yên tâm hơn.

Cô cứ nằm nhìn tấm lưng nhỏ bé của con, định bụng đợi con ngủ say rồi mới ngủ, nhưng nhìn mãi nhìn mãi, chính cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Người bên kia "biên giới" nghe thấy tiếng thở đều đều của cô, cơ thể đang căng cứng mới dần thả lỏng. Thấy chăn cô bị tuột xuống, anh còn nhẹ nhàng kéo lên đắp lại cho cô.

Cố Trí Viễn hơi ngóc đầu dậy nhìn sang giường nhỏ, nhưng con bé quay lưng lại nên anh không biết đã ngủ hay chưa. Sợ ngồi dậy làm ồn đ.á.n.h thức Quý Vi, anh do dự vài giây rồi lại nằm xuống, nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ.

Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Quý Vi mơ màng đưa tay sang định ôm Lộ Lộ, tay chạm phải cánh tay rắn chắc của Cố Trí Viễn, cô giật mình tỉnh hẳn. Chắc vẻ mặt cô lúc đó hoảng hốt lắm nên Cố Trí Viễn cũng bị đ.á.n.h thức, mắt nhắm mắt mở nhìn cô: "Sao thế em?"

"Không... không có gì, em sợ đạp trúng chân anh thôi." Quý Vi vội vàng ngồi dậy. Cô ngủ vốn hay cựa quậy, tối qua không biết có lỡ chân đạp anh cái nào không nữa. Mà lạ thật, sao tối qua cô lại ngủ say như ch.ết thế nhỉ?

"Không đâu, em ngủ ngoan lắm." Cố Trí Viễn lắc đầu. Anh vẫn còn buồn ngủ rũ rượi. Tối qua bên cạnh có thêm hơi người, anh không quen, cộng thêm phản ứng sinh lý tự nhiên của đàn ông nên mãi đến lúc gà gáy anh mới chợp mắt được một chút.

"Thế thì tốt." Quý Vi thở phào. Cô nhìn sang giường nhỏ, Lộ Lộ vẫn đang ngủ say sưa. Cô xuống giường vươn vai, thấy còn hai mươi phút nữa mới đến giờ dậy, cô định xuống bếp làm bữa sáng trước. Nhìn con gái đang ngủ ngon lành rồi lại nhìn Cố Trí Viễn, anh hiểu ý ngay: "Anh ở đây trông con cho."

"Vâng, con bé dậy mà không thấy ai là khóc toáng lên đấy. Lát nữa anh để con tự thay quần áo nhé." Trời ấm lên rồi, mặc có hai cái áo mỏng thôi, Lộ Lộ ba tuổi tự làm được rồi.

"Yên tâm, có anh trông chừng rồi." Cố Trí Viễn định ngáp một cái nhưng thấy cô nhìn nên lại nuốt xuống.

Quý Vi đi rồi, căn phòng trở nên yên tĩnh. Cố Trí Viễn nhìn đồng hồ, còn ngủ thêm được nửa tiếng nữa. Anh nằm xuống, nhưng mùi hương của Quý Vi vẫn còn vương vấn đâu đây khiến tâm trí anh xao động. Những lời trêu chọc của đồng đội cũ ùa về trong tâm trí, phản ứng của cơ thể khiến anh phải vội vàng cắt đứt dòng suy nghĩ miên man. Anh dứt khoát ngồi dậy sang phòng Cố Thần An xem sao.

Đèn phòng Cố Thần An vẫn sáng trưng. Cố Trí Viễn không tắt ngay mà ngồi xuống mép giường ngắm con trai ngủ. Hồi trước hai bố con ngủ chung, anh hay thấy con nhíu mày ngay cả trong giấc mơ, giờ thì đỡ hơn nhiều rồi. Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt con, thằng bé vẫn ngủ say không hay biết gì. Ra đến cửa, anh do dự một chút rồi tắt đèn. Hy vọng làm thế sẽ giúp con cảm thấy mình dũng cảm hơn khi vượt qua bóng tối một mình.

Khi Cố Trí Viễn quay lại phòng, Lộ Lộ đã tỉnh dậy, đang ngồi dụi mắt trên giường nhỏ. Con bé ngơ ngác nhìn quanh, không thấy mẹ đâu, môi bắt đầu mếu xệch, sắp khóc đến nơi. Cố Trí Viễn vội vàng bước tới: "Lộ Lộ dậy rồi hả con?"

"Mẹ đâu rồi ạ?" Nước mắt đã chực trào ra khỏi khóe mi.

"Mẹ xuống bếp nấu cơm rồi. Lộ Lộ cần gì bố giúp cho nào?" Cố Trí Viễn dịu giọng dỗ dành.

Cô bé con đang ngái ngủ dần tỉnh táo lại, nước mắt cũng tự nuốt ngược vào trong, con bé dõng dạc tuyên bố: "Bố ơi, con muốn dậy."

"Thế con có biết quần áo của con để ở đâu không?" Quý Vi đã dặn dò con bé rồi.

"Con biết ạ." Lộ Lộ gật đầu. Tối hôm trước mẹ đã chuẩn bị sẵn quần áo để trên ghế cho con bé.

"Vậy Lộ Lộ tự mặc quần áo nhé, bố ra ngoài đợi con được không?" Nhìn con gái ngoan ngoãn, Cố Trí Viễn thấy tim mình như tan chảy. Không biết hồi Thần An bằng tuổi này có ngoan như Lộ Lộ không.

"Bố đừng đi đâu nhé." Lộ Lộ lo lắng nhìn anh.

"Bố không đi đâu, bố đứng ngay ngoài cửa thôi." Cố Trí Viễn xoa nhẹ mái tóc con gái rồi bước ra ngoài.

Tiếng cửa đóng lại, Lộ Lộ quay đầu nhìn một cái rồi mới tụt xuống giường lấy quần áo. Nhớ lại trò chơi trước khi ngủ tối qua, mặc xong quần áo con bé lại nhảy tưng tưng trên giường mấy cái. Tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên khiến con bé cười tít mắt.

Cánh cửa cách âm khá tốt, Cố Trí Viễn đứng ngoài nhìn sang phòng Cố Thần An, bên trong vẫn im ắng. Anh lắc đầu, thằng bé này đúng là phải có người gọi mới chịu dậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.