Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 62: Nghỉ Hè (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:43

Editor: Yang Hy

Hai chữ "nghe lời", Quý Vi nghe nhiều nhất là từ bố mẹ. Mỗi lần họ nói ra hai từ ấy, giọng điệu đều cứng rắn, thậm chí là mất kiên nhẫn. Họ cậy quyền làm bố làm mẹ để bắt ép cô phải tuân theo. Cô từng ghét cay ghét đắng hai từ này. Nhưng hôm nay, cô lại bất ngờ cảm nhận được sự dịu dàng trong đó. Phải, là dịu dàng. Ngoài dịu dàng ra dường như còn pha chút bất lực. Cảm giác này hoàn toàn mới lạ với Quý Vi. Cô từ từ ngẩng đầu lên, thấy anh đang nhíu mày nhìn mình, cứ như thể trong mắt anh, cô là một đứa trẻ bướng bỉnh vậy.

Hai từ ấy không còn gợi nhớ đến giọng nói chua ngoa của Chu Tú Trân hay tiếng quát tháo của Quý Đại Hải nữa. Lời anh nói là muốn cô đừng làm gì cả, chỉ cần nghỉ ngơi thôi. Nghĩ đến đây, Quý Vi bỗng ngẩng đầu cười với anh: "Được rồi, đợi anh xong việc rồi nấu."

"Thế em đợi anh một chút, nhanh thôi." Cố Trí Viễn nói xong quay sang giục hai đứa nhỏ trong nhà kho: "Nhanh lên nào, chọn lẹ lên các con."

"Bố ơi, chân bố khỏi hẳn chưa ạ?" Lúc này Cố Thần An mới chợt nhớ ra chân bố từng bị đau, ánh mắt đầy lo lắng.

"Bê hai cái bàn thì nhằm nhò gì con." Cố Trí Viễn ra hiệu cho con yên tâm.

"Thật không ạ?" Cố Thần An vẫn chưa yên tâm lắm, cậu bé không muốn bố bị thương lần nữa.

"Thật mà. Thế con chọn xong chưa?" Cố Trí Viễn vừa nói vừa liếc nhìn Quý Vi, thấy cô đã ngồi xuống ghế ở phòng khách anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vì vụ chọn bàn ghế mà bữa tối muộn hơn bình thường nửa tiếng, nhưng ai nấy đều vui vẻ. Cố Thần An nhẩm tính, còn khoảng một tuần nữa là thi cuối kỳ, thi xong là được nghỉ hè. Nhớ đến đống bàn ghế vừa chọn, cậu bé tò mò hỏi mẹ: "Mẹ ơi, hè này có nhiều bạn đến nhà mình học không ạ?"

"Chắc tầm hai mươi bạn con ạ." Quý Vi cũng không chắc có tuyển đủ sĩ số không.

"Thế các bạn ấy ngày nào cũng đến nhà mình như đi học ở trường ạ?" Thần An hỏi tiếp.

"Sáng hai tiết, chiều hai tiết con ạ." Chia ca ra dạy, nếu một ca mà kín chỗ là tốt lắm rồi, Quý Vi thầm nghĩ.

"Thế thì hè này nhà mình vui phải biết." Trẻ con đứa nào chẳng thích náo nhiệt, mắt Cố Thần An sáng rực lên đầy mong đợi.

Hơn một tuần trôi qua nhanh như cái chớp mắt, kỳ thi cuối kỳ đã đến. Lớp 2 ngoài Toán, Tiếng Việt còn có môn Khoa học, nhưng đề dễ ợt, lại chẳng tính điểm xếp hạng nên mọi người vẫn chỉ tập trung vào hai môn chính.

Thi xong là học sinh được nghỉ hè, nhưng giáo viên như Quý Vi vẫn phải ở lại chấm bài và tổng kết học kỳ. Vốn dĩ cô định tha hai đứa nhỏ lên trường, nhưng so với việc đến trường cùng mẹ, hai đứa lại thích đi theo bố sang kho hàng ở huyện Vinh hơn.

"Tụi nhỏ đi theo có làm ảnh hưởng công việc của anh không?" Quý Vi lo lắng nhìn hai con.

"Không đâu, việc ở kho nhẹ tênh ấy mà, với lại hai đứa cũng ngoan." Cố Trí Viễn nói xong nhắc Cố Thần An mang theo vợt cầu lông, sang đó có thể đ.á.n.h vài trận với Lữ Tùng.

"Oa, anh Lữ Tùng cũng biết đ.á.n.h cầu lông ạ?" Cố Thần An ngạc nhiên.

"Anh ấy không những biết đ.á.n.h cầu lông mà còn biết đ.á.n.h bóng bàn nữa cơ."

"Siêu thế ạ? Thế con cũng muốn học thêm một môn nữa." Trẻ con mà, tính hiếu thắng lúc nào cũng có sẵn trong m.á.u.

"Nếu con thích thì cứ thử xem." Dù sao học mấy môn này cũng để rèn luyện sức khỏe là chính.

"Bóng bàn có khó không ạ?" Cố Thần An bỗng nhiên thấy hơi hồi hộp.

"Con cứ nhờ anh ấy dạy cho, rồi về nhà tự tập thêm." Quý Vi nghĩ bóng bàn thì ai chẳng biết chơi chút ít, quan trọng là trình độ đến đâu thôi.

"Thế hôm nay con sang thử xem sao." Mắt Cố Thần An lấp lánh sự hào hứng.

"Đi đi con. Sang bên đấy nhớ nghe lời bố, biết chưa?" Quý Vi dặn dò hai đứa nhỏ.

"Biết rồi ạ." So với nỗi lo của mẹ, hai đứa nhỏ chỉ toàn sự háo hức.

"Em đừng lo, anh sẽ chăm sóc tốt cho các con, tin anh đi."

"Em tin anh mà, em chỉ không tin hai đứa giặc này thôi." Quý Vi nghĩ thầm, thôi cũng tốt, tụi nhỏ đi theo bố sang huyện Vinh, cô cũng được hưởng chút không gian yên tĩnh.

Đến văn phòng, thấy nhiều đồng nghiệp dắt theo con cái, chị Hoàng Tĩnh tò mò hỏi: "Hai đứa nhà em đâu rồi?"

"Theo bố nó sang huyện Vinh rồi chị ạ, để cho em được yên thân một hôm." Quý Vi vừa nói vừa kéo ngăn kéo ra, bắt đầu chấm bài thi.

"Thế thì hôm nay em được xả hơi rồi còn gì." Giọng chị Hoàng Tĩnh nghe có chút ghen tị.

"Đúng thật chị ạ." Quý Vi vừa nói, cây b.út đỏ trên tay cũng thoăn thoắt làm việc. Chẳng mấy chốc, cả văn phòng chỉ còn lại tiếng sột soạt chấm bài.

Đây là lần đầu tiên Cố Trí Viễn một mình dắt hai đứa nhỏ đi ra ngoài, cũng là lần đầu tiên Cố Thần An được đến chỗ làm của bố. Suốt dọc đường, cái miệng nhỏ của cậu bé cứ liến thoắng không ngừng, hỏi đủ thứ chuyện khiến Cố Trí Viễn đau cả đầu. Mãi đến khi xe khách chạy vào bến, cậu bé mới chịu thôi không hỏi nữa.

Trong kho toàn là hàng hóa do xe tải chở về, có thứ là khách bên kia nhờ chuyển sang bên này, có thứ là hàng họ tự nhập về. Việc Cố Trí Viễn cần làm là kiểm kê và phân loại chúng ra.

Việc kiểm kê với người lớn có thể là công việc nhàm chán, nhưng với trẻ con thì lại là một trò chơi thú vị. Thế là hai đứa nhỏ nhao nhao đòi giúp một tay. Cố Trí Viễn sợ các con làm loạn số liệu của mình nên đưa cho chúng một tờ giấy, bảo chúng tự đi đếm chơi. Thế là vèo cái đã hết buổi sáng, còn chuyện đ.á.n.h cầu lông với Lữ Tùng đã nói trước đó cũng bị quên béng mất.

Lúc Lữ Song Tài đi chạy xe, Cố Trí Viễn thường không qua nhà anh ta ăn cơm, nên trưa nay anh đưa hai đứa nhỏ ra quán ăn. Cố Thần An ăn uống no nê, vẻ mặt đầy mãn nguyện, rồi quay sang bàn bạc với anh: "Bố ơi, mai tụi con đi cùng bố nữa được không ạ?"

"Sao thế, con thấy ở đây vui lắm à?" Cố Trí Viễn liếc nhìn con.

"Vừa vui lại vừa có đồ ăn ngon ạ, hì hì." Nói đến cuối, chính cậu bé cũng thấy hơi ngượng.

"Được rồi, mai hai đứa cứ đi theo bố. Nhưng đợi khi nào lấy bảng điểm, cô giáo giao bài tập hè rồi thì phải ở nhà mà làm bài tập đấy." Cố Trí Viễn nhớ là phải một tuần nữa mới đến ngày lấy bảng điểm.

"Bố không nói con cũng biết mà." Nhắc đến bảng điểm, Cố Thần An lại thấy hơi lo lo, chẳng biết mình có được điểm tuyệt đối không. Thi xong cậu bé vẫn còn hơi căng thẳng, sợ mọi người hỏi thi cử thế nào, ai ngờ đợi mãi đến giờ vẫn chẳng thấy ai hỏi han gì.

"Con tự biết tính toán là tốt rồi. Chiều nay hai đứa định đi tìm anh Lữ Tùng chơi hay thế nào?" Cố Trí Viễn hỏi kế hoạch buổi chiều của các con.

"Tụi con vẫn đi cùng bố ạ." Thật ra hai đứa với Lữ Tùng cũng chưa thân lắm, hơn nữa trò đếm số trong kho lại hấp dẫn tụi nhỏ hơn.

Cứ thế, trước khi có bảng điểm, ngày nào hai đứa cũng theo Cố Trí Viễn sang huyện Vinh. Mẫu giáo không cần lấy bảng điểm nên hôm nay Lộ Lộ đi cùng mẹ và anh đến trường. Suốt dọc đường Cố Thần An tỏ ra khá căng thẳng, Quý Vi nhìn con hỏi: "Con lo lắm à?"

"Một chút xíu ạ." Thật ra Cố Thần An nói dối đấy, cậu bé lo hơn một chút xíu nhiều.

"Thi xong hết rồi, không cần căng thẳng đâu con." Quý Vi an ủi.

"Thế nhỡ con thi không tốt thì sao ạ?" Cố Thần An lo lắng nhìn Quý Vi.

"Thi không tốt thì mình cùng tìm hiểu nguyên nhân, cố gắng lần sau thi tốt hơn là được." Giọng nói nhẹ nhàng của Quý Vi dường như mang theo sức mạnh vô tận, lập tức xoa dịu mọi sự lo lắng trong lòng Cố Thần An. Cậu bé ngước lên nhìn Quý Vi, thấy sắc mặt cô vẫn bình thản, cậu không kìm được lại hỏi: "Mẹ ơi, nếu con thi không tốt, mẹ có thấy con ngốc không ạ?"

"Tất nhiên là không rồi. Mỗi người đều có thế mạnh riêng, đây chỉ là điểm số của một lần thi thôi, không đại diện cho tất cả. Thần An à, đây chỉ là một bài kiểm tra rất bình thường trong cuộc đời con thôi, cứ giữ tâm thế bình thản mà đối mặt. Thi tốt thì mình rút kinh nghiệm để cố gắng hơn, thi chưa tốt thì mình tìm nguyên nhân thất bại, cố gắng lần sau không mắc lại lỗi sai đó nữa, được không con?" Giọng Quý Vi thật dịu dàng. Lời này không chỉ để nói cho con nghe, mà cũng là Quý Vi đang tự nhắc nhở chính mình, rằng điểm số không phải là thước đo tất cả.

"Con hiểu rồi ạ." Cố Thần An cảm thấy sau này mình sẽ không còn sợ thi cử nữa.

Còn Lộ Lộ đang được mẹ dắt tay thì gật gù ra chiều hiểu biết lắm, dù thật ra chẳng hiểu gì. Với cô bé ba tuổi thì thi cử vẫn là chuyện gì đó xa vời lắm.

Đến trường, Cố Thần An đi thẳng vào lớp, còn Lộ Lộ thì theo Quý Vi vào văn phòng. Hôm nay nhận bảng điểm xong là học sinh được về nghỉ, giáo viên họp xong cũng được nghỉ hè, nên không khí trong văn phòng rất vui vẻ.

Khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, Quý Vi ôm tập bài thi bước vào lớp 2/1. Lớp học đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tập bài thi trên tay cô, đến thở cũng không dám thở mạnh. Điểm số quyết định xem hè này ở nhà được đối xử thế nào mà. Nhìn ra sự lo lắng của cả lớp, Quý Vi khẽ mỉm cười.

Trên bảng, giáo viên dạy Văn đã giao bài tập về nhà, bài tập của Quý Vi cũng đã được lớp trưởng chép lên từ sớm. Trước khi phát bài thi, cô hỏi cả lớp: "Các em đã chép xong bài tập trên bảng chưa?"

"Chép xong rồi ạ." Giọng các em đều đầy vẻ sốt ruột. Thấy vậy, Quý Vi bắt đầu phát bài. Bài thi được xếp theo số thứ tự, cô gọi tên em học sinh đầu tiên kèm theo điểm số, rồi đến em thứ hai, thứ ba...

Cố Thần An dán mắt vào các bạn lên nhận bài thi, nhẩm tính chắc còn hai bạn nữa là đến lượt mình. Cậu bé lại bắt đầu thấy hồi hộp. Các bạn khác đều được một trăm điểm, cậu được mẹ dạy kèm riêng thế này, nếu không được một trăm điểm thì có lỗi với mẹ quá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.