Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 61: Nghỉ Hè (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:43
Editor: Yang Hy
Thấy Quý Vi bỗng dưng phấn khích, Lữ Song Tài có chút khó hiểu nhưng vẫn trả lời: "Đúng rồi, lần trước chẳng phải đã bảo thuê kho bãi mãi không phải là kế lâu dài sao? Thím Vi thấy chỗ này có vấn đề gì à?"
"Không đâu anh, em chỉ thấy chỗ này được chọn khéo quá, mắt nhìn của anh Lữ đúng là không chê vào đâu được." Giọng Quý Vi đầy chân thành. Địa điểm này không chỉ là "được", mà là quá tuyệt vời. Sau này nơi đây sẽ trở thành phố thương mại sầm uất, mà hiện tại diện tích kho bãi của họ chiếm đến một nửa con phố đó rồi. Ánh mắt Quý Vi nhìn Lữ Song Tài càng thêm nể phục.
"Đúng không, anh cũng thấy chỗ này được, không quá xa trung tâm thành phố, giá cả lại phải chăng. Sau này lỡ mình không làm nghề này nữa thì bán lại cũng dễ." Phải công nhận Lữ Song Tài bôn ba bên ngoài hai năm nay, mắt nhìn người và việc đều rất tinh tường.
"Vâng, sau này chỗ này chắc chắn dễ bán lắm." Quý Vi gật đầu tán thành, nhưng trong lòng lại nghĩ: chỗ này nhất định phải giữ thật c.h.ặ.t trong tay mới được.
Công trường vẫn đang thi công, Lữ Song Tài quen thuộc bước tới bắt chuyện với mấy anh em công nhân, tiện tay mời t.h.u.ố.c lá, không khí rất rôm rả. Công nhân cũng nhiệt tình trả lời các câu hỏi của anh ta. Mục đích chuyến đi đã đạt được, bước ra khỏi công trường, Lữ Song Tài rít một hơi t.h.u.ố.c thật sâu rồi nói: "Mấy ông thầu công trình này sau này còn khối cơ hội phất lên."
"Người đổ về thành phố ngày càng đông, thành phố phát triển ngày càng mạnh, sau này sẽ cần xây dựng nhiều lắm, ngành xây dựng chắc chắn sẽ lên hương." Cố Trí Viễn cũng có cùng suy nghĩ.
Đứng bên cạnh, Quý Vi cúi đầu nhìn mũi giày mình. Cô thầm nghĩ, đúng là tầm nhìn không phải ai cũng có. Cô còn đang định tìm cơ hội thích hợp để nhắc khéo họ về ngành nghề hái ra tiền tiếp theo, giờ xem ra chẳng cần cô mở miệng người ta cũng tự biết rồi. Chắc hẳn kiếp trước hai người này đều sống rất sung túc.
"Năm nay vừa mua xe mới, vừa xây kho bãi, đợi thu hồi vốn xong chị tính lên thành phố mua nhà. Chị muốn cho Tiểu Tùng học cấp hai trên thành phố." Kiều Tiểu Tuyết nói về dự định của mình.
"Trường Trung học Thực nghiệm trên thành phố tốt lắm chị ạ, chị có thể mua nhà gần đó." Trường Thực nghiệm là một trong những trường cấp hai tốt nhất thành phố, khu vực quanh trường kiểu gì cũng sẽ thành đất vàng, vừa tiện cho con đi học, sau này bán lại cũng được giá.
"Thế chú thím định mua ở đâu? Trước chị nghe lão Lữ bảo chú thím muốn lên thành phố định cư." Kiều Tiểu Tuyết hỏi.
"Tụi em chưa quyết định, nhưng chắc chắn cũng sẽ ưu tiên khu vực gần trường học, lên thành phố cũng là vì muốn cho tụi nhỏ môi trường tốt hơn mà." Quý Vi đã có mục tiêu trong lòng, nhưng giờ chắc các công ty bất động sản còn đang trong giai đoạn gom đất, nên cô chưa tiện nói ra.
"Cũng phải." Kiều Tiểu Tuyết gật đầu đồng tình.
"Sắp đến giờ tụi nhỏ tan học rồi, tụi em phải về đây." Quý Vi liếc đồng hồ, chỉ còn một tiếng nữa là trường mẫu giáo tan học.
"Chuyện con cái là quan trọng nhất, hôm nay chị không giữ chú thím lại nữa, hôm nào nghỉ em đưa hai đứa nhỏ sang đây chơi nhé." Kiều Tiểu Tuyết nói xong giục Lữ Song Tài nhanh ch.óng đưa họ về.
"Lúc nào rảnh em sẽ đưa tụi nhỏ sang, sau này còn nhiều cơ hội mà." Hai nhà còn hợp tác làm ăn thì sợ gì thiếu dịp gặp nhau.
"Đúng rồi, chị và thằng Tùng đợi chú thím đấy." Kiều Tiểu Tuyết nói xong lấy túi đồ vừa để trên ghế lái xe tải đưa cho Quý Vi. Lại là đồ ăn vặt cho hai đứa nhỏ. Về đến trấn Ngũ An Quý Vi mới biết, cô bất đắc dĩ nhận lấy túi đồ từ tay Lữ Song Tài: "Chị dâu khách sáo quá anh ạ."
"Khách sáo gì đâu, cho tụi nhỏ ăn mà. Từ hồi chị dâu thím bán hàng, thằng Tùng là đứa sướng nhất. Đằng nào không cho ăn thì nó cũng tự ra ngoài mua, thà mình tự chuẩn bị cho nó còn hơn." Lữ Song Tài thấy thà mình cho con ăn đồ nhà còn hơn để nó ra ngoài mua đồ linh tinh.
Quý Vi ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, nhưng giờ cô đang vội đi đón con nên chỉ kịp cảm ơn qua loa: "Anh Lữ nói đúng ạ. Hôm nay phiền anh quá, tối nay anh ở lại ăn cơm nhé?"
"Thím đi đón con trước đi kẻo muộn." Lữ Song Tài đang giúp cô khuân bàn ghế vào sân, không trả lời trực tiếp mà giục cô đi đón con.
Quý Vi đến trường mẫu giáo vừa kịp lúc. Cô vừa tới cổng thì chuông tan học reo vang. Các cô giáo nhanh ch.óng dẫn trẻ ra khỏi lớp. Quý Vi nhìn thấy ngay Lộ Lộ đang ngó nghiêng tìm kiếm gì đó, đến khi nhìn thấy cô bé mới thở phào nhẹ nhõm. Quý Vi bật cười, con bé sợ hôm nay cô về muộn đây mà.
Ra khỏi trường, Lộ Lộ lao vào lòng mẹ như một quả đạn pháo: "Mẹ ơi!"
"Sao thế con?" Cô xoa đầu con gái, bình thường con bé đâu có dính người như hôm nay.
"Bố có về cùng mẹ không ạ?" Lộ Lộ vừa nói vừa kéo vạt áo cô.
"Có phải con muốn hỏi kẹo cao su thổi bóng đã về chưa đúng không?" Quý Vi đoán trúng tim đen con gái ngay lập tức.
"Thế kẹo cao su về chưa ạ?" Mắt Lộ Lộ sáng rực lên.
"Về rồi. Đi nào, đón anh hai xong mình về nhà nhé." Quý Vi cười dắt tay con sang trường tiểu học bên cạnh. Trường tiểu học tan muộn hơn mẫu giáo nên hai mẹ con phải vào văn phòng ngồi đợi một lúc.
Lộ Lộ cũng được coi là khách quen của văn phòng rồi. Vừa vào đến nơi đã gặp cô Lý, cô Lý không quên hỏi: "Lộ Lộ, bức tranh hôm nọ cô bảo con vẽ xong chưa?"
"Dạ xong rồi ạ." Lộ Lộ gật đầu, nụ cười trên mặt cũng tém lại bớt. Chắc do cô Lý hay sửa tranh cho nên con bé hơi sợ cô ấy.
"Thế hôm nào con mang đến cho cô xem được không?" Ban đầu cô Lý khen con bé tô màu đẹp chủ yếu là để giúp Quý Vi trông con, nhưng sau này cô phát hiện con bé có chút năng khiếu hội họa, trí tưởng tượng của con bé luôn khiến người ta ngạc nhiên và thích thú.
"Ngày mai ạ." Lộ Lộ suy nghĩ một chút rồi quyết định mai sẽ mang tranh đến.
"Vậy ngày mai cô đợi con ở trường nhé." Cô Lý ngồi xổm xuống ngoắc tay với con bé.
Lộ Lộ cũng giơ ngón cái ra ngoắc tay với cô: "Ngoắc tay lên dây một trăm năm không được đổi, ai đổi làm con cún."
Cô Lý nín cười ngoắc tay với con bé xong mới quay sang Quý Vi: "Lộ Lộ có năng khiếu đấy, sau này em có tính cho con đi theo con đường chuyên nghiệp không?"
"Cái này em không làm chủ được, phải xem con bé chọn thế nào đã chị ạ." Quý Vi lắc đầu. Kiếp trước năng khiếu của Lộ Lộ không được phát hiện, con bé cũng như bao học sinh bình thường khác đi theo con đường thi đại học. Kiếp này biết đâu con bé sẽ có nhiều lựa chọn hơn? Nhưng tất cả đều không phải do cô quyết định, cần phải để Lộ Lộ tự mình quyết định, dù con bé chọn thế nào thì cô cũng sẽ là hậu phương vững chắc nhất.
"Em tư tưởng thoáng thật đấy." Cô Lý ngạc nhiên trước sự cởi mở của cô, phải biết rằng những người ép con học hành nhất chính là giáo viên.
"Quan trọng nhất vẫn là ý muốn của con mà chị." Đây cũng là kinh nghiệm Quý Vi đúc kết được sau hai lần làm mẹ.
Cô Lý không nói gì, đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng làm được hay không lại là chuyện khác.
Tiếng chuông tan học cắt ngang cuộc trò chuyện, Lộ Lộ giục: "Mẹ ơi, tan học rồi."
"Mẹ biết rồi, lát nữa anh sẽ qua tìm mẹ con mình ngay thôi." Đây là quy trình mỗi ngày rồi, Quý Vi vừa nói vừa dọn dẹp bàn làm việc.
Lộ Lộ nôn nóng muốn về nhà, nhìn mẹ rồi quyết định ra đứng ở cửa văn phòng. Tiếc là con bé thấp quá, giờ tan học hành lang đông nghịt người, con bé chẳng nhìn thấy Thần An đâu. Mãi đến khi cậu bé đi đến trước mặt Lộ Lộ mới phát hiện ra: "Anh hai, anh đến rồi ạ."
"Ừ, đi thôi, mình về nhà nào." Cố Thần An nói rồi gọi vọng vào trong văn phòng: "Mẹ ơi, về thôi ạ."
"Mẹ ra ngay đây." Quý Vi khóa ngăn kéo bàn làm việc rồi đứng dậy.
"Bố cũng về rồi ạ?" Cố Thần An hỏi mẹ.
"Ừ, bố về rồi, đang ở nhà đấy con." Quý Vi gật đầu.
"Hôm nay bố mẹ đi có việc gì không ạ?" Cố Thần An đã biết bố mẹ lên huyện là để lo công chuyện.
"Suôn sẻ lắm con, bàn ghế cho lớp học hè đã mua xong rồi." Quý Vi kể lại cho hai đứa nghe những việc đã làm trên huyện hôm nay.
"Oa, thế là nhà mình sắp có nhiều bàn ghế lắm ạ?" Cố Thần An nhìn mẹ đầy ngạc nhiên.
"Đúng rồi, trước khi lớp học bắt đầu, mỗi ngày các con có thể ngồi một cái bàn khác nhau cho vui." Quý Vi đứng đó nhìn hai con cười nói.
"Thế con phải chọn cái nào xịn nhất mới được." Bàn ghế ở trường Cố Thần An toàn là bàn gỗ cũ, trên mặt bàn chằng chịt vết mực vẽ, vết d.a.o khắc tên của các anh chị khóa trước, nói chung là cũ nát lắm rồi.
"Được chứ, nhưng đây cũng là bàn ghế cũ trường khác thải ra thôi, chưa chắc đã xịn như con tưởng đâu nhé." Quý Vi rào trước để con đỡ thất vọng.
"Không sao ạ, cứ tốt hơn bàn ở trường con là được." Cố Thần An tỏ ra rất dễ tính.
Lộ Lộ thì chẳng quan tâm bàn ghế thế nào, thấy anh hai đòi thì cũng hùa theo đòi một bộ. Quý Vi chỉ cười không nói gì. Về đến nhà, xe tải của Lữ Song Tài đã không thấy đâu nữa, vào trong sân chỉ thấy mỗi bóng dáng Cố Trí Viễn.
"Anh Lữ về rồi hả anh?"
"Ừ, anh ấy về rồi, bảo là chị dâu đang đợi cơm. Chắc mai anh ấy lại đi công tác nên tranh thủ về sớm nghỉ ngơi." Cố Trí Viễn đoán.
"Mai anh ấy lại đi xe à?" Quý Vi ngạc nhiên.
"Ừ, với bọn anh thì xe nằm trong kho một đêm là lỗ vốn một đêm mà." Đây là câu cửa miệng của Lữ Song Tài.
"Gì mà ghê thế anh?" Quý Vi tròn mắt, chẳng phải mỗi lần chạy đường dài về đều được nghỉ ít nhất hai ngày sao?
"Số lượng tài xế nhiều hơn số lượng xe mà em, mọi người thay phiên nhau chạy. Xe thì không được nghỉ, nhưng người thì vẫn được nghỉ bù đầy đủ." Hiểu ý cô, Cố Trí Viễn giải thích thêm.
"Ra là thế." Quý Vi cảm thấy dạo này đầu óc mình cứ chậm chạp thế nào ấy.
Đợi bố mẹ nói chuyện xong, Lộ Lộ mới lân la lại gần, ngước mắt nhìn Cố Trí Viễn, giọng thỏ thẻ: "Bố ơi, kẹo cao su thổi bóng đâu ạ?"
"Đây này, của con và anh hai đây." Cố Trí Viễn lấy từ trong túi ra mấy thanh kẹo cao su đã chuẩn bị sẵn. Còn túi kẹo Kiều Tiểu Tuyết đưa, anh cất vào tủ, đợi Quý Vi về chia sau.
"Mẹ ơi, thế bàn ghế đâu ạ?" Cố Thần An ngó nghiêng khắp sân nhưng chẳng thấy bộ bàn ghế nào.
"Hỏi bố con ấy." Quý Vi cũng chẳng biết hai người đàn ông cất đồ ở đâu.
"Bố cất hết vào trong kia rồi, sao thế, con cần dùng luôn à?" Cố Trí Viễn khó hiểu nhìn con trai.
"Con muốn chọn một bộ để làm bàn học ạ." Cố Thần An giải thích.
"Con cũng muốn một bộ ạ." Bất kể là cái gì, Lộ Lộ cũng phải xí phần cho bằng được.
"Được rồi, thế hai đứa vào chọn với bố." Sợ để lung tung bừa bãi nên lúc nãy Cố Trí Viễn nhờ Lữ Song Tài khuân hết vào nhà kho tầng một.
"Ba bố con cứ chọn đi, để em đi nấu cơm." Quý Vi định vào bếp thì bị Cố Trí Viễn cản lại: "Em cứ làm việc của em đi, đợi chọn xong bàn ghế cho con anh sẽ nấu cơm."
"Không sao đâu, em nấu cũng được mà." Quý Vi thấy mình vẫn khỏe chán.
"Hôm nay chị dâu chẳng bảo mấy ngày này em không được đụng vào nước lạnh à? Quý Vi, ngoan nào, nghe anh." Hai chữ cuối Cố Trí Viễn nói thật nhẹ nhàng, khiến người đối diện sững sờ.
