Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 64: Nỗi Nhớ Nhung (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:44
Editor: Yang Hy
Đến nay, cả hai đã quá quen thuộc với hơi thở của nhau, cái "biên giới" giữa họ từ một khoảng trống mênh m.ô.n.g cũng dần thu hẹp lại, cuối cùng biến mất hẳn. Tuy nhiên, thường thì khi Quý Vi thức dậy, người bên cạnh đã dậy từ lúc nào rồi. Hôm nay hiếm hoi cô dậy sớm, lại vô tình chứng kiến cảnh tượng "mát mẻ" đó. Sợ anh phát hiện, cô vội quay mặt đi giả vờ ngủ, đợi anh đi khỏi mới dám mở mắt.
Thấy cô im lặng, Cố Trí Viễn lại lên tiếng: "Quý Vi, em tìm anh à?"
"Không có gì đâu, em hỏi thế thôi. Em... em đi đun nước tắm đây." Mặt Quý Vi đỏ lựng, chẳng dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh.
"Trong ấm có nước nóng đấy, em pha thêm nước lạnh vào là được." Cố Trí Viễn chỉ tay về phía ấm nước đằng kia.
"Vâng." Quý Vi đáp vội rồi bước nhanh đi. Cố Trí Viễn nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt thoáng chút suy tư.
"Mẹ đỏ mặt thế, có phải bị ốm không ạ?" Cố Thần An cũng lo lắng nhìn theo mẹ.
"Chắc không phải đâu con. Hai đứa tập xong chưa?" Cố Trí Viễn nhanh ch.óng kéo sự chú ý của con trai trở lại.
"Cũng hòm hòm rồi ạ. Bố... bố kiểm tra luôn bây giờ ạ?" Vừa nãy cả hai đứa đều mải hóng chuyện, Cố Thần An chột dạ hỏi.
"Thế tập lại lần nữa đi, mai bố kiểm tra." Hai bố con ở với nhau lâu, anh thừa biết thằng bé đang chột dạ.
"Con tập ngay đây ạ." Cố Thần An vội kéo tay Lộ Lộ đang ngẩn người đứng bên cạnh: "Em ơi, tập theo anh nào."
"Em mệt quá à." Lộ Lộ than thở, còn bắt chước người lớn thở dài thườn thượt.
"Lần cuối thôi, nhanh lắm." Cố Thần An nháy mắt ra hiệu với em.
Cũng may cô bé con nhanh trí hiểu ý anh, ngoan ngoãn tập theo lần cuối. Cố Trí Viễn nhìn hai đứa nhỏ nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng tiếng động trong bếp. Người bảo đi pha nước tắm mà mãi vẫn chưa thấy ra.
Tim Quý Vi vẫn đập thình thịch. Cô không kiểm tra nước nóng ngay mà đứng đó lấy lại bình tĩnh. Thầm nghĩ người này càng ngày càng tự nhiên quá, trước đây toàn đợi mẹ con cô tắm xong mới tắm, giờ lại còn tranh tắm trước. Đợi nhịp tim bình ổn trở lại, Quý Vi mới kiểm tra nước nóng rồi đi ra sân. Thường thì cô tắm cho Lộ Lộ xong mới đến lượt mình.
Khi Quý Vi quay lại sân, tóc Cố Trí Viễn đã khô được một nửa. Thấy cô, anh hỏi: "Em chưa tắm à?"
"Em tắm cho Lộ Lộ trước đã. Hai đứa nó nghỉ lúc nào đấy anh?"
"Được tám phút rồi, lát nữa em hẵng tắm cho con." Cố Trí Viễn nhắc.
"Em biết rồi." Quý Vi gật đầu.
Hai người nói chuyện bâng quơ vài câu, mãi đến khi Lộ Lộ dụi mắt buồn ngủ, Quý Vi mới vội vàng lôi con bé đi tắm.
Lúc Quý Vi tắm xong lên lầu, Lộ Lộ đã ngủ say. Cô nhẹ nhàng leo lên giường. Vừa nằm xuống đã cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh, cả người cô cứng đờ lại. Sợ anh phát hiện mình khác lạ, cô vội nhắm mắt, chẳng hề nhận ra khoảng cách giữa hai người giờ gần đến mức nào.
Cố Trí Viễn nhìn khe hở giữa hai người. So với trước đây, giờ khoảng cách chỉ còn bằng một nắm tay. Mùi hương trên người cô cứ vây lấy anh, khiến anh cảm thấy cả người nóng ran. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y, thầm nghĩ hay là một tuần về một lần thôi, hoặc kiếm cớ sang phòng khác ngủ. Anh là đàn ông bình thường, có phản ứng cả về thể xác lẫn tinh thần cũng là chuyện đương nhiên mà.
Cả hai đều mang tâm sự riêng nên mãi chẳng ngủ được. Quý Vi trằn trọc, bực mình trở mình một cái, ai ngờ lăn tót vào lòng anh. Mùa hè quần áo mỏng manh, qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõ mồn một hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Thời gian như ngừng trôi. Cô không đẩy anh ra ngay mà vô thức ngẩng đầu lên, đụng phải ánh mắt đen láy sâu thẳm của anh. Cả hai bất động, nhiệt độ cơ thể cũng tăng vọt theo từng giây. Mãi đến khi hơi thở của Cố Trí Viễn trở nên gấp gáp, Quý Vi mới bừng tỉnh, vội vàng quay lưng lại, lí nhí: "Xin lỗi anh."
"Không sao." Cố Trí Viễn cảm thấy cả người hưng phấn và nóng bừng, anh hít sâu một hơi cố lấy lại bình tĩnh, nhưng từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn. Nhận ra điều đó, anh bật dậy như lò xo.
Người đang quay lưng lại bỗng thấy giường rung lên, còn đang ngập ngừng định hỏi thì nghe giọng anh: "Anh sang xem Thần An thế nào."
"Ừm..." Giọng Quý Vi hơi sượng sùng. Người kia xuống giường, xỏ giày, đi ra ngoài, mọi động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Anh đi rồi, căn phòng đang nóng hừng hực bỗng hạ nhiệt nhanh ch.óng. Quý Vi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Nhớ lại cảm giác rùng mình khi chạm vào người anh lúc nãy, cô vùi mặt vào gối. Aaaa, xấu hổ ch.ết mất thôi! Nhưng mà hình như anh có phản ứng thì phải, cái cớ sang xem Thần An chắc là bịa ra thôi. Nghĩ đến đây, Quý Vi bỗng thấy đỡ ấm ức hơn chút.
Đúng như Quý Vi đoán, sang xem Cố Thần An chỉ là cái cớ của Cố Trí Viễn. Ra khỏi phòng, anh đi thẳng xuống lầu, nốc cạn hai cốc trà nguội trên bàn mà ngọn lửa trong lòng vẫn chưa tắt. Do dự một lát, cuối cùng anh quyết định đi tắm thêm lần nữa.
Quý Vi nằm nghe ngóng mãi không thấy tiếng động gì từ phòng đối diện, khóe môi khẽ cong lên. Xem ra cô đoán đúng rồi. Không muốn phải đối mặt với sự ngượng ngùng khi anh quay lại, cô nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Cố Trí Viễn tắm xong, ngồi lì dưới tầng một thêm hai mươi phút nữa. Lúc lên lầu, anh lưỡng lự một hồi rồi quyết định đẩy cửa phòng Thần An. Anh nghĩ, tối nay mình cần tĩnh tâm lại.
"Bố, sao bố lại ở phòng con ạ?" Sáng hôm sau, Cố Thần An đ.á.n.h thức bố dậy.
Đối diện với câu hỏi của con trai, Cố Trí Viễn nhanh ch.óng bịa ra một lý do: "Tối qua bố sang đắp chăn cho con, thấy con cứ đạp chăn ra hoài nên bố ngủ lại luôn."
"Thật ạ?" Cố Thần An nghi ngờ, rõ ràng lúc tỉnh dậy cậu vẫn đắp chăn mà.
"Chứ còn sao nữa." Cố Trí Viễn ngáp một cái, uể oải ngồi dậy: "Nghỉ hè rồi sao dậy sớm thế con?"
"Con không ngủ được nữa. Con đi chạy bộ đây, thầy giáo bảo thể lực con yếu quá." Thầy dạy cầu lông đã nhận xét như vậy.
"Chạy quanh đây thôi nhé, đừng chạy xa quá." Cố Trí Viễn nhắc nhở.
"Con biết rồi ạ. Bố ơi, bao giờ bố mới chạy cùng con được ạ?" Cố Thần An nhìn cái chân của bố, cũng lâu lắm rồi mà.
"Chắc tuần nữa là được rồi con." Cố Trí Viễn nhẩm tính.
"Dạ, thế tuần này con chạy một mình vậy." Giọng Cố Thần An có chút thất vọng.
"Một tuần nhanh lắm con à." Cố Trí Viễn xoa đầu con. Thắc mắc tối qua giờ đã có câu trả lời: còn một tuần nữa là chân khỏi hẳn, có thể bảo anh Lữ xếp lịch chạy xe rồi. Vậy thì trước đó anh cứ về nhà hàng ngày thôi. Chắc t.a.i n.ạ.n tối qua không xảy ra mỗi ngày đâu nhỉ? Với lại so với cái ký túc xá lạnh lẽo bên huyện Vinh thì ở nhà vẫn vui hơn nhiều.
"Dạ, con đi đây ạ. Sáng nay con muốn ăn trứng ốp la nha bố." Cậu bé đưa ra yêu cầu.
"Được rồi, lát nữa bố làm cho."
Kể từ "tai nạn" tối hôm đó, Quý Vi cảm thấy dường như có điều gì đó đang dần thay đổi. Chẳng hạn như cô không còn có thể thản nhiên nhìn anh như trước nữa. Thỉnh thoảng vô tình chạm mặt, cả hai đều vội vàng lảng tránh ánh mắt của nhau. Tình trạng này kéo dài cả tuần lễ. Đang lúc Quý Vi do dự xem có nên nói chuyện thẳng thắn với nhau không thì Cố Trí Viễn đã tìm cô trước. Ngoài mặt cô cố tỏ ra bình tĩnh nhưng nhịp tim dồn dập đã bán đứng cô. Cô hắng giọng nhìn người đối diện: "Sao thế anh, anh muốn nói chuyện gì?"
"Mai anh bắt đầu đi xe rồi, chắc phải ngày kia mới về được, một mình em ở nhà có xoay xở được không?" Mai lớp học thêm cũng chính thức mở, Cố Trí Viễn lo cô bận quá không lo xuể.
"Mai đã đi rồi hả anh?" Quý Vi hơi bất ngờ.
"Ừ, cái chân này nghỉ ngơi hơn ba tháng rồi, cũng đến lúc phải làm việc kiếm cơm chứ." Cố Trí Viễn cười trêu.
"Thế anh đi đường cẩn thận nhé, việc nhà anh không phải lo đâu, em lo được." Tính ngày thì đúng là anh bị thương hơn ba tháng rồi.
"Ừ, việc nhà nhờ cả vào em vậy." Nói xong Cố Trí Viễn không kìm được lại liếc nhìn cô. Từ sau "sự cố" đêm hôm đó, mấy ngày nay anh chẳng dám nhìn thẳng vào cô, sợ cô nhận ra tâm tư của mình.
Trong phút chốc, chẳng ai nói gì nữa. Bầu không khí giữa hai người không còn gượng gạo như trước mà lại có chút gì đó mờ ám. Quý Vi không khỏi quay đầu đi chỗ khác, Cố Trí Viễn nhận ra hành động của cô, ánh mắt thoáng hiện lên ý cười.
Chuyện Cố Trí Viễn đi làm xa không chỉ nói với Quý Vi mà còn báo cho hai đứa nhỏ biết. Nghe bố bảo ba ngày nữa mới về, hai đứa nhỏ đều bịn rịn không nỡ: "Sao bố đi lâu thế ạ?"
Lộ Lộ giơ ba ngón tay lên, nhíu mày nhìn bố: "Tận ba ngày cơ ạ."
Thấy các con không nỡ xa mình, phản ứng đầu tiên của Cố Trí Viễn là vui mừng. Tình cảm con người ta có được là nhờ sự gắn bó, việc các con quyến luyến chứng tỏ chúng đã ghi nhận sự quan tâm, chăm sóc của anh trong thời gian qua. Anh ôn tồn nói: "Sau này bố đi làm, lần nào cũng sẽ đi mấy ngày mới về, nhưng lúc về bố sẽ mua quà cho các con, chịu không nào?"
"Bố ơi, bố đi đường cẩn thận nhé." Thói quen đúng là một điều đáng sợ. Trước kia anh ở huyện Vinh, tuần về một lần, tụi nhỏ quen rồi nên thấy bình thường. Từ lúc anh về nhà hàng ngày, chúng quen tối nào cũng có bố chơi cùng, giờ anh lại đi mấy ngày mới về một lần, hai đứa nhỏ bắt đầu thấy không quen.
"Được rồi, ở nhà con nhớ giúp đỡ mẹ nhé. Giờ con là người đàn ông duy nhất trong nhà, nhớ thay bố chăm sóc em gái đó." Cố Trí Viễn vỗ vai con trai dặn dò.
"Chuyện đó thì bố cứ yên tâm ạ." Cố Thần An gật đầu lia lịa.
Cố Trí Viễn đã đi xa rồi mà hai đứa nhỏ vẫn đứng ngẩn ngơ ở cửa. Quý Vi vừa thấy buồn cười vừa thấy thương. Nhưng cũng chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi nhiều, học sinh đến lớp học thêm đã lục tục kéo tới. Sáng nay có mười lăm em, đều là học sinh lớp 2 muốn cô kèm cặp, nên đa số Cố Thần An đều quen mặt.
Bàn ghế đã được kê sẵn ngoài sân. Lộ Lộ nhìn đám học sinh rồi quay sang hỏi anh trai: "Anh hai ơi, anh cũng phải học à?"
"Không đâu, anh chơi vẽ tranh với em." Cố Thần An lắc đầu, dắt tay Lộ Lộ vào nhà lấy vở và b.út màu.
"Thế hôm nay mình vẽ quả táo to nhé anh." Có người chơi cùng, Lộ Lộ vui lắm.
Quý Vi vốn định xếp hai đứa ngồi bàn cuối, Cố Thần An có thể nghe giảng ké, Lộ Lộ thì ngồi vẽ, nhưng thấy hai anh em đã tự sắp xếp ổn thỏa nên cô cũng thôi.
Gọi là dạy thêm nhưng thực chất là ôn lại kiến thức cũ, tiện thể cho các em làm quen trước chương trình lớp 3. Đúng vậy, tháng chín tới Cố Thần An và đám trẻ này đều lên lớp 3 rồi. Nhờ chuẩn bị tài liệu kỹ càng nên hai tiết học buổi sáng của Quý Vi diễn ra khá suôn sẻ. Chiều lại là một nhóm học sinh khác, cô chỉ cần dạy y hệt buổi sáng là xong. Mệt nhất chắc là cái cổ họng, may mà Quý Vi đã pha sẵn trà nhuận họng. Đợi học sinh về hết, hai đứa nhỏ mới từ phòng khách chạy ra.
"Hôm nay các con ngoan lắm. Thần An này, mấy hôm nữa các bạn học trước chương trình lớp 3, con có muốn vào nghe giảng cùng không?" Quý Vi hỏi ý kiến con.
"Học trước ạ?" Cố Thần An nhìn sang Lộ Lộ, nếu cậu đi học thì em gái chơi với ai?
"Con đừng lo cho Lộ Lộ, em cũng sẽ ngồi bàn cuối cùng các con, nhưng em không nghe giảng mà ngồi vẽ tranh." Lộ Lộ có khả năng tập trung khá tốt nên cô không lo con bé sẽ quấy rối lớp học.
Cố Thần An yên tâm rồi, nhưng lại nảy sinh vấn đề mới: "Nhưng con không có sách Toán lớp 3 ạ."
"Không sao, để mẹ bảo bố mượn sách của anh Lữ Tùng về cho con." Quý Vi nhanh trí nghĩ ra cách giải quyết.
…
Đây là chuyến đi xa đầu tiên của Cố Trí Viễn. Đi cùng anh còn có một tài xế khác tên là Võ Văn Toàn. Tuy cậu ta cũng chưa thạo nghề lắm nhưng đã chạy xe được một tháng rồi, so với lính mới tò te như Cố Trí Viễn thì vẫn kinh nghiệm hơn nhiều.
Cố Trí Viễn học lái xe trong quân đội nên tay lái khá vững. Chuyến này họ đi tỉnh Ninh, mất khoảng hơn ba mươi tiếng đồng hồ, hai người thay nhau lái để tiết kiệm thời gian và đảm bảo an toàn.
Lúc đầu Cố Trí Viễn không nghĩ mình sẽ nhớ nhà, nhưng đến tối, anh mới phát hiện ra trong đầu mình lúc này toàn hình ảnh ba mẹ con. Không biết giờ này Quý Vi có đang cùng tụi nhỏ tập võ không, hay cô đang soạn giáo án cho buổi dạy ngày mai? Hai đứa nhỏ có đang xem tivi không? Buổi học thêm đầu tiên hôm nay có suôn sẻ không nhỉ? Đây là cảm giác mà trước giờ Cố Trí Viễn chưa từng trải qua.
"Anh Cố, anh nhớ đến chuyện gì vui à?" Võ Văn Toàn ngồi bên cạnh tò mò hỏi.
"Hả? Gì cơ?" Cố Trí Viễn quay sang, nét dịu dàng trong ánh mắt đã biến mất.
"Thấy anh vừa cười tủm tỉm một mình nên tôi tò mò thôi." Võ Văn Toàn thấy chạy xe đường dài chán ngắt, lái xe cần tập trung cao độ, buổi tối cậu ta hay buồn ngủ nên rất thích có người nói chuyện cùng cho tỉnh táo. Cậu ta nghĩ ai cũng thế thôi.
"Tôi cười à?" Cố Trí Viễn ngạc nhiên, vừa nãy anh cười sao?
"Đúng rồi." Võ Văn Toàn tò mò nhìn anh, nhưng thấy vẻ mặt anh lại lạnh lùng như trước nên cũng thôi không hỏi nữa.
Cố Trí Viễn ngỡ ngàng, hóa ra chỉ nghĩ đến vợ con thôi mà anh cũng vô thức mỉm cười sao? Nhận thức này khiến nỗi nhớ nhà trong anh càng dâng cao, dù mới là ngày đầu tiên xa nhà.
Đâu chỉ mình Cố Trí Viễn thấy không quen, Quý Vi nằm trên giường cũng trằn trọc mãi. Cô đã quen với tiếng thở đều đều của người bên cạnh, quen với hơi ấm và mùi hương của anh, giờ thiếu vắng khiến cô càng khó ngủ hơn.
Lộ Lộ nằm trên giường xếp đã ngủ say sưa, tập võ mỗi tối đúng là liều t.h.u.ố.c ngủ hữu hiệu nhất. Nhìn con gái ngủ ngon lành, Quý Vi đang cân nhắc xem mai có nên tập cùng hai đứa không. Cô quay người, nằm quay lưng về phía Lộ Lộ. Chiếc gối bên cạnh vẫn còn vương vấn mùi hương của Cố Trí Viễn, cô không kìm được nhích người về phía đó một chút. Mùi hương của anh khiến cô thấy an lòng. Cứ thế, cô nhích dần, nhích dần vào trong, cho đến khi gối đầu lên gối của anh, cô mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
