Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 65: Nỗi Nhớ Nhung (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:44

Editor: Yang Hy

Ba ngày trôi qua dài đằng đẵng với cả hai người. Đến ngày thứ ba, hai đứa nhỏ cũng nhớ ra hôm nay bố về. Vừa ngủ dậy, Cố Thần An đã hỏi ngay: "Mẹ ơi, hôm nay mấy giờ bố về ạ?"

"Mẹ cũng không biết nữa." Quý Vi lắc đầu, cô thật sự không biết giờ giấc cụ thể.

"Bố bảo có quà ạ." Lộ Lộ vẫn nhớ lời hứa của bố lúc đi.

"Chắc phải tối muộn bố mới về được, các con xuống ăn sáng trước đi. À Thần An, hôm nay bố về con nhớ nhắc bố mượn sách cho nhé." Quý Vi dặn dò.

"Con nhớ rồi ạ, con sẽ nhờ bố mượn cả sách Tiếng Trung nữa, lúc nào rảnh con đọc trước xem sao ạ." Cố Thần An đã có kế hoạch riêng của mình.

"Mai học xong hai đứa sang huyện Vinh rồi mang sách về luôn." Mai là ngày hai đứa nhỏ đi học năng khiếu trên thành phố.

"À đúng rồi, mai bố ở nhà, bố đi cùng tụi con sang huyện Vinh luôn ạ." Cố Thần An hào hứng hẳn lên.

"Ừ, mai bố sẽ đưa các con đi."

Mãi đến trưa Cố Trí Viễn mới về đến huyện Vinh. Chuyến này họ chở về khá nhiều xoài, so với dưa hấu đợt trước thì xoài được giá hơn nhiều. Ngoài ra còn có ít vải thiều chín muộn, nhưng số lượng không nhiều, chủ yếu là anh và Võ Văn Toàn mang về cho gia đình ăn.

Ba ngày trời ròng rã, Cố Trí Viễn và bạn đồng hành gần như lúc nào cũng ở trên đường. Ban đêm cũng vậy, một người lái, một người tranh thủ ngủ trên xe. Cố Trí Viễn cảm thấy cả người mình bốc mùi chua lòm, tất nhiên là anh không thể cứ thế mà về nhà được. May mà ở ký túc xá trong kho có để sẵn mấy bộ quần áo cũ, anh tranh thủ tắm rửa sạch sẽ, thay đồ rồi mới về.

Ba ngày nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng đây là lần đầu tiên Cố Trí Viễn cảm thấy nôn nóng muốn về nhà đến thế. Anh từ chối luôn lời mời ăn cơm của Lữ Song Tài.

Lữ Song Tài trêu: "Sao thế, đi mấy ngày bắt đầu nhớ vợ con rồi à?"

"Lớp học thêm của Quý Vi bắt đầu rồi, hai đứa nhỏ lại đang ở nhà, tôi phải về trông con." Cố Trí Viễn đời nào chịu thừa nhận là mình nhớ nhà trước mặt ông anh này.

"Thím Vi tháo vát thật đấy, thôi chú về sớm đỡ đần thím ấy cũng phải." Nghe anh bảo về có việc chính đáng, Lữ Song Tài cũng không tiện giữ lại. Nói xong anh liếc Cố Trí Viễn một cái, cười nhắc: "Mà này, trước khi về nhớ cắt tóc cạo râu đi nhé, bộ dạng này về dọa tụi nhỏ khóc thét đấy."

Lữ Song Tài nhắc anh mới nhớ, ban đầu anh chỉ định cạo râu thôi chứ không để ý đến tóc tai. Mãi đến khi mượn gương soi, Cố Trí Viễn mới thấy đúng là tóc mình dài quá rồi, cần phải tỉa tót lại chút.

Hai đứa nhỏ ở nhà ngóng bố từ sáng sớm, mãi đến chập choạng tối, người mà chúng mong đợi mới xuất hiện ở cổng. Cố Trí Viễn xách theo túi xoài và vải thiều, hai đứa nhỏ reo hò chạy ùa ra, tò mò nhìn túi đồ trên tay bố: "Bố ơi, cái gì đây ạ? Ăn được không bố?"

Trấn Ngũ An chỉ là một nơi nhỏ bé, cả Thần An lẫn Lộ Lộ đều chưa từng thấy xoài và vải thiều bao giờ. Lần đầu tiên nhìn thấy hai thứ quả lạ lẫm này, mắt đứa nào cũng tròn xoe tò mò.

"Đây là quả xoài, còn đây là quả vải, đều là đặc sản ở vùng Ninh đấy các con." Cố Trí Viễn giới thiệu.

"Lần này anh đi vùng Ninh ạ?" Quý Vi tò mò hỏi.

"Ừ." Lúc Cố Trí Viễn gật đầu, Quý Vi mới phát hiện anh đã cắt tóc. Kiểu tóc cũ khiến anh trông hiền lành hơn, còn mái tóc ngắn củn cỡn bây giờ làm anh toát lên vẻ sắc sảo, góc cạnh.

"Bố ơi, ăn được chưa ạ?" Hai đứa nhỏ hau háu nhìn túi xoài.

"Ăn thử một tí tẹo thôi các con, nhiều người bị dị ứng xoài lắm đấy." Quý Vi nhắc nhở, Lộ Lộ thì cô biết là không sao rồi.

"Dị ứng là gì hả mẹ?" Cố Thần An thắc mắc.

"Dị ứng là một phản ứng của cơ thể con ạ. Nhẹ thì nổi mẩn đỏ ngứa ngáy, nặng thì có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy. Cho nên trước khi ăn món gì lạ, tốt nhất là chỉ nếm thử một chút xíu thôi." Đặc biệt là với mấy loại quả như xoài.

Lúc cô nói chuyện, Cố Trí Viễn cứ nhìn cô chằm chằm. Anh phát hiện ra vợ mình biết nhiều thứ thật, cứ như một kho báu khai thác mãi không hết vậy.

"Trời ơi..." Cố Thần An nghe đến câu cuối thì sợ xanh mặt, ánh mắt nhìn quả xoài cũng bớt háo hức đi vài phần.

"Tất nhiên là xác suất bị dị ứng thấp lắm, nhưng càng hiếm gặp thì mình càng phải cẩn thận." Quý Vi vừa nói vừa lấy một quả xoài chín mềm, gọt vỏ, cắt lấy một miếng nhỏ xíu đút cho mỗi đứa nếm thử. Xong xuôi cô quay sang người đối diện: "Anh ăn thử chưa?"

"Anh chưa." Cố Trí Viễn lắc đầu.

"Thế anh cũng nếm thử xem có bị dị ứng không." Quý Vi đưa tay ra định đút cho anh như vừa đút cho tụi nhỏ. Đến lúc sực tỉnh định rụt tay lại thì đã muộn, Cố Trí Viễn đã cúi xuống ngậm lấy miếng xoài trên tay cô. Cô còn cảm nhận rõ được hơi ấm từ môi anh truyền sang ngón tay mình. Đầu óc Quý Vi nổ "uỳnh" một cái, cô không dám nhìn anh nữa, quay ngoắt đi, buông một câu "em đi rửa tay" rồi chạy ngay.

Cố Trí Viễn nhìn theo bóng lưng cô, trong mắt như đang nổi lên một cơn bão lòng. Anh vừa thấy tiếc nuối lại vừa thấy hưng phấn, hai cảm xúc trái ngược cứ giằng xé khiến chính anh cũng chẳng hiểu nổi mình đang cảm thấy thế nào nữa.

"Bố ơi, thế này có bị dị ứng không ạ?" Cố Thần An thấy mình còn chưa kịp nếm ra mùi vị gì, có mỗi tí tẹo thế này thì bõ bèn gì, không biết bao giờ mới được ăn tiếp. Thế là cậu bé lại tia sang túi vải thiều.

"Đợi thêm lúc nữa đi con, tầm nửa tiếng nữa mà không thấy sao là ăn được." Cố Trí Viễn trả lời con mà hồn vía cứ để đâu đâu. Anh nghĩ thầm, rửa tay gì mà lâu thế? Sao cô vẫn chưa ra nhỉ? Có phải tại hành động vừa rồi của anh không? Cô đang tránh mặt anh sao?

"Nửa tiếng nữa cơ ạ? Lâu thế..." Cố Thần An lân la đến gần túi vải thiều, Lộ Lộ cũng bám đuôi theo sát: "Bố ơi, giờ ăn cái này được không ạ?"

"Không được, tí nữa mới được ăn." Cố Trí Viễn bỗng tìm được cái cớ để đi tìm cô, anh xách hai túi hoa quả đi vào bếp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.