Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 67: Sự Dèm Pha Chính Là Một Kiểu Ngưỡng Mộ

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:44

Editor: Yang Hy

"Có chuyện gì vậy anh?" Quý Vi vừa dỗ dành Cố Thần An, vừa quay sang hỏi Cố Trí Viễn về tình hình.

"Lúc Lộ Lộ học múa, cô giáo có khen ngợi con bé, thế là tan học xong có người gọi con là 'đồ nhà quê'. Anh đã đi nói chuyện phải trái với phụ huynh bên đó rồi." Nói đến đây, Cố Trí Viễn thở dài, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, kết quả cuộc giao thiệp là anh đã thua.

Nhìn vẻ mặt của anh là cô biết ngay kết quả: "Phụ huynh bên đó khó nói chuyện lắm hả anh?"

"Ừ, là một bà cô, hình như là bà nội của đứa bé. Anh mới nói to hơn một chút thôi mà bà ấy đã làm bộ như bị dọa sợ rồi." Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ bất lực.

"Thế thì anh thua cũng không oan đâu, đối phó với loại người này thì phải 'cực phẩm' hơn bà ta mới được." Quý Vi nói rồi cúi xuống nhìn Lộ Lộ đang nằm trong lòng mình: "Bạn ấy nói thế thì chúng ta càng phải vui mới đúng chứ. Cô giáo khen con, mà bạn ấy lại thua cả 'đồ nhà quê' trong miệng bạn ấy, thế chẳng phải bạn ấy còn mất mặt hơn sao?"

Lộ Lộ chớp chớp mắt vẻ mờ mịt, hình như... đúng là thế thật. Nghĩ đến lời khen của cô giáo, Lộ Lộ lại vui vẻ trở lại. Cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh, cô bé liền kéo Cố Thần An đi nhảy dây chun với mình, mặc dù bây giờ cô bé còn chưa biết nhảy thế nào.

"Anh đừng tự trách, luôn có những chỗ chúng ta không thể lo chu toàn được. Hơn nữa tụi nhỏ cũng đang lớn dần, cần phải học cách tự xử lý vấn đề và cảm xúc của mình." Quý Vi quay sang an ủi Cố Trí Viễn.

"Sáng nay ngồi trên xe anh còn đang nghĩ đến chuyện chuyển lên thành phố, không ngờ tụi nhỏ đi học ở đây lại gặp phải chuyện này." Đây là lần đầu tiên Cố Trí Viễn thảo luận với cô về vấn đề chuyển lên thành phố.

"Chuyển được là tốt nhất, nếu không thì em có thể chọn phương án nghỉ việc." Trước đây tư duy của Quý Vi bị bó hẹp, cô nghĩ phải có danh tiếng thì mới mở được lớp dạy thêm. Nhưng thật ra chỉ cần có mô hình kinh doanh, giáo viên có năng lực, hội tụ đủ các điều kiện này là có thể bắt đầu chiêu sinh. Thời điểm này, triển vọng của các lớp học thêm vẫn còn rất lớn.

"Anh sẽ cố gắng." Cố Trí Viễn cam đoan với cô.

"Đây là mục tiêu chung của chúng ta, không thể chỉ dựa vào nỗ lực của một mình anh được, cả nhà mình cùng phải cố gắng chứ." Quý Vi mỉm cười với anh.

Kể từ sau cuộc nói chuyện đó, mỗi lần chạy xe về, thời gian nghỉ ngơi của Cố Trí Viễn đều rút ngắn lại một ngày. Dù Quý Vi khuyên giải thế nào, anh vẫn kiên quyết chỉ nghỉ một ngày rồi đi tiếp.

Còn về "ngòi nổ" hôm đó, tuần sau đi học múa Lộ Lộ đã tự giải quyết xong. Đối mặt với sự khiêu khích của cô bé kia, Lộ Lộ hừ nhẹ một tiếng: "Đồ nhà quê còn múa đẹp hơn cậu, cậu còn chẳng bằng đồ nhà quê, cậu không thấy xấu hổ à?"

Ban đầu Lộ Lộ hiểu từ "nhà quê" là một từ mắng c.h.ử.i qua lời giải thích của Cố Thần An nên mới không vui. Nhưng sau khi nghe Quý Vi giải thích lại, cô bé cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát. So với người thành phố, cô bé đúng là từ nông thôn lên thật. Cô bé không hề tự ti vì mình đến từ Ngũ An, thậm chí còn thấy hơi vui vui. Vui vì dù mình không sống ở thành phố nhưng vẫn đến đây học múa được như ai, chứng tỏ mình giỏi hơn bọn họ ấy chứ.

So với sự phóng khoáng của Lộ Lộ, Cố Thần An lại nhạy cảm hơn nhiều. Vì chuyện của Phương Tình, cậu bé vốn dĩ đã có chút tự ti. Lời chế giễu lần này khiến sự tự ti vừa mới tan biến lại ùa về. Cậu cứ cảm thấy ánh mắt của các bạn trong lớp cầu lông nhìn mình là lạ.

Chính Quý Vi là người đã nói với cậu: "Sự dèm pha thực chất chính là một sự ngưỡng mộ". Họ dùng điều này để làm con tổn thương, chứng tỏ họ không tìm được điểm yếu nào khác của con nữa. Chỉ riêng việc này thôi đã chứng tỏ con bỏ xa họ mấy con phố rồi, nên hoàn toàn không cần vì lời nói của họ mà ảnh hưởng đến bản thân.

Hiệu quả của cuộc trò chuyện rất rõ rệt. Cố Thần An rũ bỏ hoàn toàn sự tự ti trong lòng, ngày càng trở nên tự tin hơn. Đúng vậy, mẹ nói rất đúng, họ không bằng cậu ở những mặt khác nên mới lôi chuyện xuất thân ra nói. Là do họ nhỏ nhen, cậu không cần phải để tâm.

Sau đó, khi Quý Vi bắt đầu hướng dẫn cậu bé học trước chương trình lớp 3, cậu trở nên bận rộn hơn hẳn, chẳng còn thời gian đâu mà để ý đến đ.á.n.h giá của người khác.

Kế hoạch ban đầu của Quý Vi là chỉ mở lớp học thêm trong tháng bảy. Không ngờ sau khi khóa học tháng bảy kết thúc, rất nhiều người đến hỏi tháng tám có mở lớp nữa không. Vì số lượng người hỏi đông, cô quyết định mở tiếp khóa tháng tám. Nói cách khác, số lượng học sinh dịp hè này đông hơn dự tính của cô rất nhiều.

"Mẹ ơi, mẹ còn phải lên lớp nữa ạ?" Cố Thần An về cơ bản đã xem trước xong sách giáo khoa Toán lớp 3 kì 1. Mấy bài đầu cậu học cùng các anh chị lớp học thêm, phần còn lại thì tự mày mò qua các ví dụ trong sách. Giờ cậu bé đang làm đề thi lớp 3 mà Quý Vi tìm được.

"Ừm, phải dạy thôi, đằng nào cũng chẳng có việc gì làm mà con." Quý Vi vừa nói vừa nhìn tờ lịch trên bàn. Cố Trí Viễn đi từ hôm qua, chắc mai là về rồi. Từ ngày anh chạy xe đường dài, trái cây trong nhà chưa bao giờ đứt bữa, thi thoảng anh còn mang đặc sản các vùng về. Hai đứa nhỏ từ chỗ không nỡ xa bố, giờ chuyển sang mong ngóng bố về. Theo lời Lộ Lộ thì là "lần nào bố về cũng có bao nhiêu đồ ăn ngon". Thời gian này, niềm vui của hai anh em chính là đợi Cố Trí Viễn đi làm về.

Cố Thần An làm xong bài cuối cùng, cúi xuống nhìn đồng hồ điện t.ử trên tay, rồi ngẩng lên nhìn Quý Vi với vẻ mặt đầy phấn khích: "Oa, mẹ ơi, con làm đề này hết có 65 phút thôi nhé." Đề bài yêu cầu 90 phút, thế mà cậu bé chỉ mất 65 phút để vừa làm vừa kiểm tra lại một lượt.

"Khá lắm, có tiến bộ. Lần sau con thử làm đề khác xem sao." "Đề khác" mà Quý Vi nói chính là đề thi học sinh giỏi. May là cậu bé không hề ghét việc làm đề, thậm chí còn tự thưởng cho mình một trận cầu lông để ăn mừng.

Nhưng "bạn đ.á.n.h cầu" Quý Vi thì lại muốn từ chối. Đánh với cậu bé một trận xong còn mệt hơn cô đứng lớp cả ngày. Cô bảo chuyện này cần xem xét đã, thế là Cố Thần An bắt đầu lắc tay cô làm nũng: "Mẹ, mẹ đồng ý với con đi mà, đi mà mẹ!"

Chiêu này cậu bé dùng nhiều lần rồi nên Quý Vi cũng bắt đầu miễn dịch. Cô nghiêm túc gợi ý: "Hay là con dạy Lộ Lộ đ.á.n.h đi, dạy em biết đ.á.n.h rồi là ngày nào cũng có người chơi cùng con."

"Mẹ tưởng con không dạy à? Đánh với Lộ Lộ toàn là đi nhặt cầu thôi, thà con tự tâng cầu một mình còn hơn." Nhắc đến chuyện này Cố Thần An lại thở dài thườn thượt. Kế hoạch học bóng bàn của cậu còn chưa thực hiện được đây này.

Quý Vi bị lời nói của cậu nhóc chọc cười: "Con chịu khó dạy em thêm đi, đợi em lớn chút nữa là đ.á.n.h cùng con được ngay ấy mà."

"Thế thì không biết phải đợi đến bao giờ. Mẹ ơi, ngày mai mẹ chơi với con một tiếng đi mà." Cố Thần An lại dở giọng làm nũng, lắc tay Quý Vi mạnh đến mức cô cảm tưởng mình sắp rụng cả xương tới nơi. Để ngăn cậu con trai lại, cô đành phải thỏa hiệp: "Thôi thôi thôi, mẹ đồng ý là được chứ gì?"

"Hoan hô, con biết mẹ là tuyệt nhất mà!" Cố Thần An vui sướng.

"Bố nhớ hôm qua con đâu có nói thế."

Giọng nói vang lên từ cửa thu hút sự chú ý của hai mẹ con, ngay cả Lộ Lộ đang ngồi vẽ tranh đằng kia cũng đứng phắt dậy.

"Chẳng phải mai anh mới về sao?" Quý Vi ngạc nhiên nhìn người đàn ông vừa bước vào, trong khi hai đứa nhỏ đã lao như tên b.ắ.n về phía bố.

"Hôm qua đổi lịch chạy chuyến ngắn, về đến nơi thì mười giờ đêm rồi, nên anh ngủ nướng một giấc sáng nay mới về nhà." Lần này anh chỉ chạy quanh mấy thành phố lân cận, lượt về chạy xe không nên cũng chẳng mua sắm được gì.

Sự thất vọng của hai đứa trẻ vì không có quà chỉ kéo dài đúng một giây, sau đó chúng lại nhao nhao hỏi bao giờ bố đi chuyến tiếp theo. Nhận được câu trả lời chắc chắn, cả hai đều vui vẻ: "Thế ngày mai bố đưa tụi con đến Cung thiếu nhi được không bố? Để mẹ đỡ vất vả ạ."

"Tất nhiên là được rồi." Cố Trí Viễn rất hài lòng trước sự hiểu chuyện của các con, anh luôn tin rằng những đứa trẻ biết ơn thì sẽ không bao giờ hư hỏng. Tuy nhiên, ngày mai còn có một việc quan trọng khác, anh ngước mắt nhìn Quý Vi: "Em đã báo với phụ huynh là mai nghỉ học chưa?"

"Em báo trước là Chủ nhật không học rồi, em có thể đi cùng ba bố con." Quý Vi đáp.

"Em không cần dậy sớm đâu, chiều hãy qua. Lúc đó mình bắt xe đến chỗ nhà kho luôn. Kho bãi và nhà xe bên kia xây xong rồi, nửa tháng nữa là mình chuyển qua đó được. Nhà bên này còn 14 ngày nữa là hết hạn thuê." Cố Trí Viễn giải thích.

"Xây xong nhanh thế hả anh?" Quý Vi ngạc nhiên.

"Anh Lữ không muốn tốn thêm tiền thuê mặt bằng, muốn xong trước ngày 16 nên gọi thêm thợ đến làm cho nhanh."

"Kể cũng phải, xong sớm thì đỡ được một khoản tiền thuê. Vậy mai ba bố con đi trước, em ngủ dậy rồi qua sau nhé." Hiếm khi có dịp được ngủ nướng, Quý Vi không muốn lãng phí.

"Được, mai anh đưa tụi nhỏ đi Cung thiếu nhi trước." Hai vợ chồng nhanh ch.óng thống nhất kế hoạch.

Ở huyện Vinh, vợ chồng Lữ Song Tài đang ngồi tính toán lợi nhuận tháng trước. Lữ Song Tài hớn hở: "Thêm hai đầu xe, lợi nhuận tháng này tăng hơn một nửa đấy."

"Giờ mọi người chạy chăm chỉ lắm. Ông xem chú Cố ấy, vốn bảo nghỉ hai ngày mà nghỉ có một ngày đã đi làm rồi. Tôi đoán chắc họ đang tích tiền để sớm mua nhà trên thành phố đấy." Kiều Tiểu Tuyết đoán già đoán non.

"Chắc thế, lên thành phố thì hai đứa nhỏ học hành cũng tiện hơn. Đợi lúc họ mua nhà, mình cũng mua một căn ngay cạnh. Quý Vi dạy con khéo lắm, mình phải học hỏi thím ấy nhiều." Cũng tại chính sách kế hoạch hóa gia đình, giờ nhà nào cũng chỉ có một đứa con nên ai nấy đều dồn hết sức lực để bồi dưỡng. Ban đầu chỉ lo chuyện học văn hóa, giờ thì so bì cả chuyện học năng khiếu.

"Cái này còn phải nói à, ông không thấy dạo này thằng Tùng nhà mình khá hơn hẳn so với trước sao?" Trước đây họ chỉ biết bắt con đọc sách, làm bài tập, nhưng nghe theo lời khuyên của Quý Vi, giờ ngoài chuyện học, họ cũng bắt đầu cho con phát triển sở thích riêng. Ngoài sách giáo khoa thì cũng cho con đọc thêm sách ngoài luồng, miễn là có ích thì họ không cấm cản nữa.

"À đúng rồi, nhà máy vợ chồng lão Vương có người bị mất việc, hôm qua cậu ấy sang hỏi anh xem bên mình còn tuyển người không. Lão Vương thì biết lái xe rồi, bà thấy có nên để vợ cậu ấy đến trông kho không?" Lữ Song Tài hỏi ý kiến vợ.

"Họ muốn đến thì đến thôi. Mà chẳng phải anh bảo hôm nay Quý Vi sang xem kho sao? Hay là hỏi ý kiến thím ấy đi."

Trong lòng Kiều Tiểu Tuyết, Quý Vi là người biết tuốt. Thật ra chị ta không tán thành việc để vợ chồng lão Vương đến làm thuê. Mọi người vốn là chiến hữu, bạn bè ngang hàng, giờ mà đến làm công ăn lương, quan hệ chủ tớ xác lập rồi thì tình cảm anh em chắc chắn sẽ biến chất.

Lữ Song Tài liếc nhìn vợ, nụ cười trên môi càng thêm sâu: "Dạo này bà thông minh ra phết nhỉ."

"Tôi có bao giờ ngốc đâu." Kiều Tiểu Tuyết lườm chồng một cái. Hai vợ chồng đùa giỡn một lúc, đến khi đồng hồ trên tường điểm giờ, họ mới lục tục vào bếp nấu cơm, chuẩn bị cho cuộc gặp buổi chiều.

Tiến độ xây kho nhanh hơn Quý Vi dự tính, hiện tại đang làm công tác vệ sinh cuối cùng.

"Trước khi hết hạn thuê nhà cũ, chúng ta chắc chắn chuyển được hết đồ vào đây." Lữ Song Tài khẳng định chắc nịch.

Mọi người bàn bạc chuyện kho bãi, nhà xe thêm nửa tiếng nữa, cuối cùng Kiều Tiểu Tuyết ngắt lời: "Chuyện công xong rồi, mình nói chuyện tư chút nhé?"

Nói rồi chị kể chuyện vợ chồng Vương Hải Phong muốn xin vào làm và nỗi băn khoăn của mình, cuối cùng nhìn Quý Vi hỏi: "Em thấy thế nào?"

Quý Vi nhìn Kiều Tiểu Tuyết, sự lo lắng của chị ấy đúng là gãi đúng chỗ ngứa trong lòng cô. Cô do dự một chút rồi mới mở lời: "Hay là đợi anh Vương đến, mình hỏi xem anh chị ấy có muốn mở một cửa hàng giống như chị dâu không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.