Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 68: Nhắm Vào Cố Trí Viễn

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:44

Editor: Yang Hy

Lữ Song Tài thì chưa nghĩ đến vấn đề này, nhưng Cố Trí Viễn vừa nghe đã hiểu ngay nỗi lo của Quý Vi. Anh gật đầu phụ họa: "Lát nữa cứ hỏi ý kiến anh Vương xem sao. Nếu anh chị ấy chịu thuê mặt bằng để buôn bán thì so với người khác, họ có rất nhiều lợi thế. Cửa hàng tốt nhất nên chọn gần nhà máy của họ, công nhân trong xưởng chắc chắn sẽ ủng hộ. Hơn nữa có chúng ta ở đây, họ muốn nhập hàng ở đâu cũng tiện."

"Được, lát nữa để hai vợ chồng cậu ấy tự bàn bạc." Lữ Song Tài cũng nhanh ch.óng tán thành đề xuất của họ.

Kiều Tiểu Tuyết thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm, ghé tai Quý Vi nói nhỏ: "Vẫn là em có cách."

Quý Vi cười khẽ, rồi hỏi: "Chị dâu, chị bán hàng ở sạp lâu thế rồi, chị thấy lợi nhuận thế nào? Có lẽ lát nữa chị nên phân tích kỹ cho anh Vương nghe ạ."

Lần trước vợ chồng Vương Hải Phong đã bỏ lỡ cơ hội hùn vốn làm vận tải, Quý Vi nghĩ lần này chưa chắc họ đã từ chối việc mở cửa hàng. Hơn nữa đúng như Cố Trí Viễn nói, họ có lợi thế hơn hẳn người ngoài.

Loanh quanh thế mà cũng mất hơn nửa ngày. Bọn trẻ có nhiều cơ hội gặp nhau nên ngày càng thân thiết. Chỉ trong một buổi chiều, Lữ Tùng đã dạy Cố Thần An biết đ.á.n.h bóng bàn, hai đứa còn hẹn nhau lần sau chơi tiếp. Bên này, vợ chồng Vương Hải Phong cũng quyết định nghe theo lời khuyên của mọi người. Hai vợ chồng họ vốn được lòng người trong nhà máy, nếu mở tiệm tạp hóa gần xưởng, chắc chắn mọi người sẽ đến ủng hộ khi có nhu cầu.

Thấy họ đồng ý, Kiều Tiểu Tuyết mới thật sự nhẹ lòng. Vốn dĩ mọi người đều có xuất phát điểm như nhau, nếu để vợ chồng họ đến làm thuê dưới trướng lão Lữ, lâu dần chắc chắn quan hệ hai nhà sẽ bị ảnh hưởng. Tình cảm bao nhiêu năm nay, chị ta không muốn vì chuyện này mà sứt mẻ. May mà họ chọn mở cửa hàng.

"Mở cửa hàng thời gian cũng tự do hơn đi làm công ăn lương, anh chị còn tiện chăm sóc con cái. Giờ trẻ con đi học không giống thời mình ngày xưa đâu." Kiều Tiểu Tuyết thở dài cảm thán.

Nhắc đến con cái là mọi người có cả tá chuyện để nói, mãi đến khi trời tối đen, Quý Vi mới giật mình nhận ra đã đến lúc phải về nhà.

Tin tức Cố Trí Viễn nghỉ việc đi chạy xe tải cuối cùng cũng lan truyền khắp Ngũ An vào giữa tháng tám. Đối với lựa chọn của anh, mọi người đều không tán thành, cho rằng anh dại dột khi bỏ công việc ngon nghẻ để đi làm cái nghề vất vả này. Trong khi người khác tiếc thay cho anh, thì Quý Thắng Chu lại nhìn thấy hy vọng. Cậu ta bàn với bố mẹ: "Nhà máy làm ăn ngày càng chán, hay là con cũng xin nghỉ không lương để bảo anh rể dạy con lái xe nhé?"

"Chị anh chịu chắc?" Lý Thù Huệ cười khẩy một tiếng.

Quý Thắng Chu chẳng thèm để ý đến cô ta, chỉ quay sang nhìn bố mẹ. Chạy xe tải sướng biết bao nhiêu, được đi đây đi đó, mỗi lần về còn có thể xách hàng dùm người này người kia, khoản tiền đó đều là của mình cả. Quý Thắng Chu càng nghĩ càng thấy khả thi, bảo sao Cố Trí Viễn lại chọn nghỉ việc, nghề này kiếm được nhiều tiền hơn công việc cũ nhiều.

"Chạy xe tải vất vả hơn đi làm nhà máy nhiều đấy, giờ nhà nước cho phép buôn bán rồi, không như ngày xưa nữa đâu." Ông Quý Đại Hải nhắc nhở.

"Thì vẫn hơn bây giờ bố ạ. Có mấy nhà máy bắt đầu cho công nhân nghỉ việc rồi, con thấy xưởng con sớm muộn cũng thế thôi. Con tính thế này cũng là vì tương lai thằng Thông thôi." Quý Thắng Chu thở dài ra vẻ lo xa.

"Mẹ thấy được đấy. Con ranh Quý Vi giờ lòng dạ sắt đá lắm, mình cứ đi tìm thẳng Cố Trí Viễn ấy, chắc chắn nó ngại không dám từ chối đâu." Bà Chu Tú Trân càng nói càng thấy hợp lý.

"Mẹ nghĩ giống con thế. Tìm chị con nói chuyện này chắc chắn bả không chịu đâu, nhưng mình tìm thẳng anh rể thì anh ấy khó mà chối được." Giọng Quý Thắng Chu đầy vẻ đắc ý.

"Nhỡ anh ấy từ chối thì sao?" Lý Thù Huệ không lạc quan như hai mẹ con họ. Quý Vi đã chẳng coi nhà mẹ đẻ ra gì, liệu Cố Trí Viễn có thèm quan tâm không?

"Nó dám à? Hồi nó cưới cái Vi nhà mình có đòi đồng sính lễ nào đâu. Nó mà không đồng ý, mẹ cho nó mất mặt ở cái đất này luôn." Bà Chu Tú Trân buột miệng nói ngay không cần suy nghĩ.

"Con biết ngay là mẹ nhiều cách mà. Thế mai mình đi tìm anh ấy luôn nhé?" Ánh mắt Quý Thắng Chu tràn đầy sự nôn nóng.

"Được, mai đi luôn." Cuối cùng ông Quý Đại Hải chốt.

Tiếc là đời không như mơ, thực tế phũ phàng lắm. Hai mẹ con rình rập suốt hai ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng Cố Trí Viễn đâu, ngược lại còn bị Quý Vi phát hiện.

Ba mẹ con đứng đối diện nhau. Quý Vi cứ lẳng lặng nhìn họ không nói gì, cuối cùng bà Chu Tú Trân không nhịn được phải lên tiếng: "Quý Vi, mày nhìn cái gì mà nhìn?"

"Câu này con phải hỏi hai người mới đúng chứ? Hai ngày nay mẹ với chú cứ lảng vảng quanh đây, định làm cái gì?" Quý Vi nói xong liếc nhìn Quý Thắng Chu, chẳng lẽ cậu ta bị đuổi việc sớm hơn dự kiến?

"Sao? Đường này chị mua chắc, chúng tôi không được đi à?" Quý Thắng Chu cứ cảm thấy ánh mắt của Quý Vi bây giờ sắc bén đến mức cậu ta không dám nhìn thẳng.

"Sao thế? Chú bị mất việc rồi à?" Quý Vi hỏi ngược lại.

"Làm gì có chuyện đó, em là xin nghỉ không lương giữ chức, chứ không phải bị đuổi việc!" Dạo gần đây hai chữ "mất việc" khiến Quý Thắng Chu hơi nhạy cảm nên cậu ta buột miệng phản bác ngay.

"Nghỉ không lương? Thế là lại muốn lợi dụng Cố Trí Viễn đúng không?" Quý Vi hiểu ngay mục đích của họ.

"Chị, chị nói năng khó nghe thế, trước kia chị đâu có như vậy." Câu cuối cùng Quý Thắng Chu nói với vẻ đầy tủi thân, rõ ràng ngày xưa chị ấy đâu có thế này.

"Thế mà đã khó nghe rồi à? Còn nhiều câu khó nghe hơn đang đợi ở phía sau đấy. Vụ này không có cửa đâu, đừng có mà mơ tưởng nữa." Quý Thắng Chu là loại người thế nào Quý Vi còn lạ gì. Tiền ít thì chê, tiền nhiều thì không kiếm nổi, lại còn không chịu được khổ. Cô có điên mới để cậu ta đi theo Cố Trí Viễn chạy xe.

"Quý Vi, sao lòng dạ mày sắt đá thế hả? Đây là em ruột mày đấy." Bà Chu Tú Trân tức giận quát.

Chưa đợi Quý Vi kịp mở miệng phản bác, hai người họ đã hớn hở đi về phía sau lưng cô: "Tiểu Cố về rồi đấy à?"

Cố Trí Viễn gật đầu chào hai người: "Mẹ, Thắng Chu, sao mọi người lại đến đây?"

"Mẹ với Thắng Chu đến đây chỉ để tìm con đấy, thế mà con Vi nó cứ chặn cửa không cho vào. Con xem có ai như nó không?" Bà Chu Tú Trân vừa nói vừa thấy hối hận vì ngày xưa đã gả con gái cho anh.

Cố Trí Viễn ngước mắt nhìn Quý Vi, thấy trong mắt cô tràn đầy sự chán ghét thì cũng không nói thêm gì nữa. Sự im lặng của anh khiến hai mẹ con nhà họ Quý có chút lúng túng. Cuối cùng, Quý Vi mới chậm rãi nói: "Về nhà rồi nói."

Hai mẹ con lẽo đẽo theo sau vợ chồng Quý Vi vào sân. Lộ Lộ đang chơi vui vẻ, thấy khách đến thì lập tức chạy tót vào nhà xem tivi. Cô bé chẳng ưa gì bà ngoại và cậu cả.

Chưa đợi họ mở lời, Cố Trí Viễn đã nhìn Quý Thắng Chu cười hỏi: "Thắng Chu, cậu đến đây vì chuyện Quý Thông bắt nạt Lộ Lộ ở trường đúng không?"

"Chuyện lúc nào? Sao em không biết gì cả?" Quý Vi xù lông ngay lập tức. Cố Trí Viễn đặt tay lên vai cô, vỗ nhẹ để an ủi.

Quý Thắng Chu ngượng ngùng nói: "Anh rể, anh có nhầm lẫn gì không? Lộ Lộ là em họ của Quý Thông, sao thằng bé lại bắt nạt em nó được."

"Sao mà nhầm được. Thật ra hôm nay cậu không đến tìm tôi thì trước khi khai giảng tôi cũng định đi tìm cậu đấy. Tôi không quan tâm trước kia chúng nó đối xử với nhau thế nào, nhưng bây giờ Lộ Lộ là con gái tôi, tôi không cho phép bất cứ ai bắt nạt con bé. Nếu nhà cậu không dạy bảo được con mình thì tôi không ngại dạy dỗ giúp đâu." Càng nói về cuối, giọng Cố Trí Viễn càng lạnh lẽo.

"Xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ. Lần sau còn để tôi nghe thấy nó bắt nạt Lộ Lộ nữa thì tôi sẽ không khách sáo đâu." Quý Vi không ngờ Quý Thông còn dám bắt nạt con gái mình.

"Anh rể, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Về phía Quý Thông em sẽ bảo ban nó. Hôm nay em đến tìm anh là muốn nhờ anh giúp một việc." Thấy họ cứ dây dưa chuyện trẻ con mãi, Quý Thắng Chu đành nói thẳng mục đích của mình.

"Nhờ tôi giúp? Giờ tôi giúp được gì cho cậu?" Cố Trí Viễn tỏ vẻ khó hiểu.

"Em nghe người ta nói anh đang chạy xe tải, em muốn theo anh học lái xe, anh xem có được không?" Quý Thắng Chu nghĩ thầm, đời cậu ta ngoài mấy ông sếp trong nhà máy ra thì chưa bao giờ phải hạ mình nói chuyện khúm núm với ai như thế này.

"Cái này e là không được rồi. Ông chủ của chúng tôi hiện không tuyển người học việc, mà ngày nghỉ tôi cũng không được lái xe về nhà." Cố Trí Viễn lắc đầu từ chối ngay.

"Thế em đi theo xe cùng anh cũng được mà." Quý Thắng Chu vội vàng nói thêm.

"Thế thì càng không được. Mỗi chuyến đi đều là hai tài xế thay nhau lái, không còn chỗ trống đâu. Cậu muốn học lái xe thì có trung tâm dạy nghề đàng hoàng đấy, cậu có thể đến đó mà học." Cố Trí Viễn tốt bụng gợi ý.

Quý Thắng Chu thầm c.h.ử.i thề trong bụng. Cậu ta muốn học miễn phí nên mới đến tìm anh, anh giả vờ ngây ngô cái gì chứ. Anh và Quý Vi đúng là một cặp, lòng dạ sắt đá như nhau.

"Cố Trí Viễn, cậu cưới cái Vi nhà tôi không tốn một đồng sính lễ nào, giờ nhờ cậu giúp tí việc cỏn con này mà cậu cũng không chịu à?" Bà Chu Tú Trân sa sầm mặt mày nhìn Cố Trí Viễn.

"Sao? Mẹ lại muốn mang con ra để đổi chác à? Xem ra chuyện con đòi cắt đứt quan hệ lần trước mẹ vẫn chưa hiểu rõ nhỉ. Quý Thắng Chu, cậu mà còn dám có ý định lợi dụng chúng tôi, có tin là tôi đến nhà máy tố cáo chuyện cậu làm hai năm trước không?" Quý Vi suýt chút nữa thì quên mất chuyện này. Hai năm trước nhà máy có một lô hàng lỗi, Quý Thắng Chu đã giấu nhẹm đi rồi lén lút tuồn ra ngoài bán, kiếm được một khoản kha khá.

Cả hai mẹ con sững người, rõ ràng không ngờ Quý Vi lại lôi chuyện này ra uy h.i.ế.p. Hồi trước cãi nhau to như thế cô cũng chưa từng nhắc đến.

"Vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, nhưng nhà cậu cứ thích gây sự thì đừng trách tôi không khách sáo. Chắc cậu chưa quên mình đã làm những gì đâu nhỉ?" Cũng phải cảm ơn cái tính khoe khoang của cậu ta. Sau vụ trót lọt đó, từ chỗ lo sợ ban đầu chuyển sang huênh hoang tự đắc, cả nhà ai cũng biết chuyện này.

"Quý Vi, mày dám!" Bà Chu Tú Trân nhìn con gái với ánh mắt đầy thù hận, nó dám hủy hoại tương lai của em trai nó sao?

"Nói thật là con cũng quên chuyện đó rồi, nhưng ai bảo mọi người cứ thích lượn lờ trước mặt con làm gì, khiến con tự nhiên nhớ lại đấy chứ. Còn chuyện con có dám hay không thì mọi người cứ thử xem." Quý Vi nói xong, liếc nhìn Quý Thắng Chu đầy chán ghét.

Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t tố cáo tâm trạng của Quý Thắng Chu lúc này. Cậu ta kéo bà Chu Tú Trân đang định xông lên đôi co lại: "Mẹ, mình về trước đã."

"Quý Vi, mày mà dám hé răng nửa lời về chuyện này thì tao không để yên cho mày đâu." Bà Chu Tú Trân nhìn cô đầy oán hận. Ánh mắt ấy khiến cô nhớ lại kiếp trước, khi cô quyết định cắt đứt quan hệ với họ, bà cũng nhìn cô y như vậy. Cô chỉ là không muốn tiếp tục dung túng vô điều kiện cho gia đình Quý Thắng Chu nữa thôi, vậy mà trong mắt bà, cô như phạm phải tội tày đình.

"Chỉ cần mọi người đừng đến làm phiền con, con cũng chẳng muốn dây dưa gì với mọi người cả." Giọng Quý Vi bình thản, yêu cầu của cô rất đơn giản.

Quý Thắng Chu nhìn cô một cái, cuối cùng nói: "Được lắm, Quý Vi, chị tàn nhẫn thật đấy. Mong là chị nói được làm được."

Đợi hai mẹ con đấy đi khuất, Cố Trí Viễn quay sang nhìn người bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi: "Em ổn không?"

"Em không sao. Em chỉ nghĩ là kế hoạch chuyển lên thành phố của chúng ta chắc phải đẩy nhanh hơn thôi." Cái thóp này chỉ dọa được Quý Thắng Chu đến khi nhà máy đóng cửa thôi, tính ra cũng chẳng còn bao lâu nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.