Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 70: Không Lẽ Khéo Thế Sao?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:45
Editor: Yang Hy
Vấn đề "đồ kế hoạch hóa gia đình" vẫn còn khiến Cố Trí Viễn đau đầu, trong khi Quý Vi bên cạnh đã ngủ say sưa. Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng hít thở của cô nghe rõ mồn một. Anh không kìm được nhích lại gần cô từng chút một, cuối cùng nắm lấy bàn tay cô mới thỏa mãn nhắm mắt, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Từ sau khi nói rõ chuyện đó, sáng hôm sau ánh mắt hai người nhìn nhau cũng thêm phần tình tứ, khác hẳn ngày thường. Nhìn nhau xong, cả hai lại không kìm được mà mỉm cười. Nụ cười trên mặt Cố Trí Viễn còn chưa kịp tắt thì đã thấy Cố Thần An ngơ ngác nhìn mình: "Bố, bố cười gì thế ạ?"
"Không có gì. Sao thế con? Bài tập làm xong chưa?" Cố Trí Viễn thuận miệng hỏi.
"Tất nhiên là xong rồi ạ. Sắp khai giảng rồi, mẹ bảo hai ngày nay có thể viết ít đi một chút đó bố." Cố Thần An nói xong liếc bố một cái. Hai ngày nay bài cậu bé làm không phải là bài tập hè nữa mà là bài tập Quý Vi giao thêm.
"Thế thì nghe lời mẹ. Chiều nay bố phải về bên kia rồi, con và em ở nhà phải ngoan, đừng để mẹ lo lắng, biết chưa?" Cố Trí Viễn xoa đầu con trai. Anh nghĩ, có lẽ người làm mối cho anh và Quý Vi ngay từ đầu chính là nhóc con này.
"Ơ? Chẳng phải hôm qua bố mới về sao? Hôm nay lại đi ạ?" Cố Thần An bĩu môi. Mọi khi bố toàn ở đến ngày hôm sau mới đi cơ mà.
"Lần này có chút việc cần giải quyết." Cố Trí Viễn quay mặt đi, vẻ hơi ngượng ngùng. Trấn Ngũ An đi đâu cũng gặp người quen, dù là đến trạm kế hoạch hóa gia đình hay đến bệnh viện nhận "đồ bảo hộ" mà bị người ta nhìn thấy thì ngại ch.ết. Thế nên anh định đi xa một chút để mua.
"Thế cũng được ạ, bố đi đường cẩn thận. Con sẽ nghe lời mẹ, làm trợ thủ đắc lực cho mẹ ạ." Bố đi làm xa nhiều lần rồi nên Cố Thần An đã thuộc lòng những điều bố lo lắng.
"Con trai bố ngày càng đáng tin cậy rồi đấy." Vì từ nhỏ đã bị bố mẹ ngó lơ nên Cố Trí Viễn không quá quan trọng chuyện con cái. Dù không có chính sách kế hoạch hóa gia đình thì anh cũng chỉ định sinh một đứa thôi. Bố mẹ anh là ví dụ điển hình nhất, sinh cho lắm vào rồi không thể đối xử công bằng, như thế chẳng công bằng với bọn trẻ chút nào. Anh không muốn con mình sau này phải chịu cảnh như mình. Sau này ly hôn là chuyện ngoài ý muốn, càng khiến anh thấy có lỗi với Thần An hơn. May mà ông trời không bạc đãi bố con anh, cho họ gặp được Quý Vi tốt bụng nhất trên đời. Nghĩ đến đây, khóe môi anh cong lên.
"Con là đàn ông con trai mà lị." Được bố khen, Cố Thần An ưỡn n.g.ự.c tự hào. Bố đi làm, cậu chính là người đàn ông duy nhất trong nhà, phải có trách nhiệm bảo vệ mẹ và em gái chứ.
"Được rồi chàng trai nhỏ, lúc bố không ở nhà, giao cả nhà cho con đấy. Đợi hôm nào các con khai giảng bố sẽ về đưa đi đăng ký." Hôm khai giảng Quý Vi làm chủ nhiệm nên sẽ rất bận, anh đã sắp xếp thời gian để về vào hai ngày đó rồi.
"Lúc đó con sẽ đi nhà trẻ cùng bố ạ." Cố Thần An vẫn nhớ vụ Quý Thông cướp đồ ăn vặt của Lộ Lộ, định bụng nhân cơ hội này dằn mặt thằng nhãi đó một trận.
"Hai bố con thì thầm to nhỏ gì đấy?" Quý Vi chải tóc cho Lộ Lộ xong, thấy hai bố con vẫn rầm rì mãi không thôi bèn gọi với ra.
"Mẹ ơi, bố bảo lát nữa bố lại đi rồi ạ." Cố Thần An nói xong nháy mắt với Cố Trí Viễn. Chuyện đi cảnh cáo Quý Thông không được cho mẹ biết.
"Chẳng phải mai mới đi sao anh?" Quý Vi đưa lược cho Lộ Lộ cất đi.
"Anh đi có chút việc." Lúc nói câu này, ánh mắt Cố Trí Viễn hơi lảng tránh, vành tai đỏ lựng như sắp nhỏ ra m.á.u. Quý Vi nghĩ thầm, lại cái cảm giác trêu ghẹo trai nhà lành tối qua ùa về. Haizz, anh cứ ngây thơ thế này làm cô thấy mình đen tối quá. Mà kể cũng lạ, kết hôn rồi, có con rồi mà sao anh vẫn hay ngại ngùng thế nhỉ? Quý Vi tò mò nghĩ.
"À, thế anh đi đường cẩn thận nhé." Quý Vi liếc nhìn anh, chợt nhớ đến nhiệt độ cơ thể nóng rực và hơi thở dồn dập của anh tối qua, tự nhiên cô lại bắt đầu mong ngóng lần sau anh về. Ừm, vợ chồng hợp pháp có giấy tờ đàng hoàng, cô có nghĩ gì cũng là chuyện bình thường mà.
"Đồ dùng khai giảng của tụi nhỏ chuẩn bị xong hết chưa em? Có cần anh mua thêm gì không?" Cố Trí Viễn quay sang nhìn cô. Sau khi hai bên đã thấu hiểu lòng nhau vào tối qua, cuối cùng anh cũng có thể công khai ngắm nhìn cô rồi. Trước đây mỗi lần muốn nhìn cô đều sợ bị phát hiện, toàn phải kiềm chế hoặc lén lút liếc trộm lúc nói chuyện. Giờ có cơ hội nhìn công khai, Cố Trí Viễn đương nhiên không lãng phí. Ánh mắt anh nóng bỏng đến mức khiến Quý Vi cũng thấy ngượng, cô hắng giọng đáp: "Không cần đâu, em chuẩn bị xong hết rồi."
"Được, thế để anh xem mua gì thì mua." Mỗi lần đi xe đến địa phương khác, tranh thủ lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, Cố Trí Viễn đã quen mua đủ thứ đồ mang về cho ba mẹ con. Đã không cần đồ dùng học tập thì anh mua cái khác vậy.
Cố Trí Viễn đi rồi, căn nhà trở lại vẻ yên tĩnh thường ngày. Cảm xúc của trẻ con đến nhanh đi nhanh, chỉ có Quý Vi là hiếm khi thấy thẫn thờ như người mất hồn. Anh đi sớm thế, có phải là vì câu nói tối qua của cô không? Nghĩ đến khả năng này, Quý Vi cuối cùng cũng thấy xấu hổ. Nhưng điều này cũng chứng tỏ, không phải chỉ có một mình cô nghĩ đến chuyện đó phải không? Nghĩ vậy, trong lòng Quý Vi thấy cân bằng hơn chút đỉnh.
"Anh hai, mẹ sao thế ạ?" Lộ Lộ kéo tay áo Cố Thần An, chỉ về phía Quý Vi. Nhìn theo hướng tay em gái, Cố Thần An thấy mẹ lúc thì cười tủm tỉm, lúc lại nhíu mày đăm chiêu.
Cậu bé ngẫm nghĩ một lát rồi cúi xuống an ủi Lộ Lộ: "Chắc mẹ đang suy nghĩ chuyện gì đấy, mình đừng làm phiền mẹ nhé em."
"Thật ạ?" Lộ Lộ nửa tin nửa ngờ, đây là lần đầu tiên cô bé thấy mẹ như thế này.
"Tất nhiên là thật rồi, anh lừa em bao giờ chưa?" Cố Thần An giả vờ giận dỗi.
Lộ Lộ nghĩ ngợi, hình như đúng là thế thật. Thế là cô bé trút bỏ lo lắng, kéo Cố Thần An thì thầm to nhỏ: "Anh hai, Quý Thông là đồ xấu xa, em ghét anh ấy."
"Đợi hôm khai giảng anh với bố sẽ đi cùng em, Quý Thông chắc chắn không dám bắt nạt em nữa đâu." Cố Thần An trấn an em gái, họ sẽ giải quyết vấn đề Quý Thông thay cho em.
"Thế bố có đi tìm cậu không ạ?" Cậu út cũng đáng ghét lắm, mong là cậu đừng đến tìm mẹ nữa. Nghĩ đến đây, mắt Lộ Lộ tràn đầy mong chờ.
"Chắc là có đấy." Giọng Cố Thần An có chút không chắc chắn.
…
Nhà kho và nhà xe mới đã đi vào hoạt động, Cố Trí Viễn đi thẳng về ký túc xá nằm bên trong khu nhà xe. Lúc này cánh tài xế chưa đông lắm, mỗi người một phòng, nên chỉ cần đóng cửa lại là chẳng ai biết anh đã về. Về chuyện "đồ bảo hộ", anh dự định đến trạm kế hoạch hóa gia đình để nhận, tiện thể hỏi han luôn về việc phẫu thuật.
Kho mới nằm không xa thành phố, nên anh chọn trạm kế hoạch hóa gia đình ở khu vực thành phố. Khi anh bước ra thì đã là chuyện của một tiếng sau, trên tay có thêm một túi đồ.
So với việc anh làm phẫu thuật, nhân viên ở trạm cứ khuyên anh nên để Quý Vi đặt vòng tránh thai. Tất nhiên là anh từ chối ngay. Dù không học y nhưng nghĩ đến việc đặt một vật lạ vào trong cơ thể là anh đã thấy khó chịu thay cho cô rồi. Mặc cho anh nói mình tình nguyện làm phẫu thuật, bên đó vẫn không từ bỏ ý định khuyên bảo để vợ anh làm. May mà thái độ anh cứng rắn mới khiến họ bỏ ý định đó.
Nghĩ đến đây, anh cúi đầu nhìn túi đồ mình vừa nhận về, bỗng thấy hơi căng thẳng, nhưng trong sự căng thẳng lại xen lẫn mong chờ. Bàn tay xách túi không khỏi siết c.h.ặ.t lại.
Lần này Cố Trí Viễn đi làm sớm một ngày, vậy mà lại khiến Quý Vi nếm trải cảm giác nhung nhớ. Cô nghĩ, liệu có phải do những lời nói đêm hôm đó không nhỉ? Bình thường cô không quá để ý ngày anh về, nhưng lần này lại khác, ngày nào cô cũng mong ngóng anh. Sự mong chờ mơ hồ ấy rốt cuộc là gì, chính cô cũng không nói rõ được.
"Mẹ ơi, bố bảo sẽ kịp về đưa bọn con đi đăng ký, bố có về kịp không ạ?" Mai là đến ngày đăng ký rồi, Cố Thần An không tránh khỏi lo lắng sợ bố không về kịp.
"Chắc là kịp đấy con." Cố Trí Viễn hiếm khi hứa hẹn, nhưng một khi đã hứa thì anh sẽ cố gắng hết sức để thực hiện. Nghĩ đến đây, Quý Vi lại nhìn ra cổng sân, bình thường giờ này anh đã về đến nhà rồi.
"Thế con sẽ đợi bố về ạ." Cố Thần An vẫn chưa quên chuyện ngày mai hai bố con đi nhà trẻ "bảo kê" cho Lộ Lộ, nên cậu bé quyết tâm đợi bố.
"Giờ vẫn còn sớm, con cứ đợi đi." Cả nhà vừa ăn tối xong, còn lâu mới đến giờ đi ngủ.
Cố Thần An không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm ra cửa. Lộ Lộ thì chạy hẳn ra cổng đứng, như thể làm vậy thì Cố Trí Viễn sẽ xuất hiện ngay lập tức.
So với sự mong ngóng của bọn trẻ, Quý Vi lại thêm phần hồi hộp. Chuyện hôm đó anh nói chắc là lo liệu xong rồi nhỉ? Nếu mua về thật, vậy thì tối nay...? Nghĩ đến đây, Quý Vi không kìm được vỗ vỗ trán mình, cố gắng đ.á.n.h bay mấy hình ảnh "trẻ em không nên xem" ra khỏi đầu.
"Các con cứ đợi ở đây, không được ra khỏi cổng nhé. Mẹ lên lầu thu dọn đồ đạc chút đây." Mai là ngày đăng ký, làm chủ nhiệm lớp nên Quý Vi sẽ rất bận, hôm nay cô phải chuẩn bị trước một số việc.
Cũng khéo thật, Quý Vi vừa lên lầu không lâu thì Cố Trí Viễn đeo ba lô về đến nơi. Hai đứa nhỏ phấn khích vây quanh anh ríu rít không ngừng. Anh vừa dỗ dành bọn trẻ, vừa đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Quý Vi trong sân, cuối cùng mới giả vờ lơ đãng hỏi: "Mẹ đâu rồi con?"
"Mẹ lên lầu rồi ạ." Cố Thần An vừa xem món đồ bố đưa vừa trả lời.
"Ừ. Mai khai giảng rồi, sao hai con chưa đi ngủ?" Nghĩ đến mấy thứ trong ba lô, Cố Trí Viễn bắt đầu thấy căng thẳng.
"Đã đến giờ ngủ đâu bố. Bố buồn ngủ rồi ạ?" Cố Thần An nhìn bố với ánh mắt kỳ quặc.
"Bố hơi buồn ngủ." Cố Trí Viễn nói rồi vô thức nhìn lên lầu. Ánh đèn hắt ra qua rèm cửa khiến lòng anh thấy bình yên lạ thường. Anh cúi xuống bảo hai đứa nhỏ: "Các con tự chơi nhé, bố đi tắm trước đây."
Tuy vừa về đến ký túc xá là anh đã tắm rửa sạch sẽ rồi, nhưng sợ Quý Vi chê, anh quyết định tắm thêm lần nữa cho chắc.
Người trên lầu vẫn chưa biết chuyện xảy ra dưới nhà. Trong lúc sắp xếp danh sách lớp, cô chợt nhận ra ngày mai là mùng 1 tháng 9. Kỳ kinh nguyệt lần trước của cô cũng rơi vào khoảng mùng 1. Không lẽ lại khéo đến mức đen đủi thế chứ?
