Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 69: Thắt Ống Dẫn Tinh
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:45
Editor: Yang Hy
"Chuyển đi sớm cũng hay, tiện cho tụi nhỏ đi học ở Cung thiếu nhi." Đương nhiên, quan trọng nhất là tránh xa được nhà họ Quý, tránh xa những người làm cô chướng mắt.
Ý Quý Vi là sớm hơn kế hoạch bốn năm ban đầu, nhưng nhìn thái độ của Cố Trí Viễn bây giờ, có vẻ anh chỉ ước có thể chuyển đi ngay lập tức. Cô mỉm cười: "Xem ra mình phải lên lại kế hoạch rồi, nhưng chuyện này cũng không vội được, anh vào chơi với hai con trước đi, sáng giờ tụi nhỏ cứ nhắc anh suốt đấy."
Cố Trí Viễn nhìn cô, chưa đi ngay mà cân nhắc lời nói: "Em đừng để bụng lời họ nói. Dù em muốn làm gì, anh và các con đều ủng hộ em."
Người thân ruột thịt mà nói ra những lời như vậy, chắc hẳn cô buồn lắm, nên mới muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Mãi đến khi bóng anh khuất hẳn, Quý Vi mới nhận ra ý nghĩa trong lời anh nói. Hóa ra anh sợ cô đau lòng vì mấy lời của bà Chu Tú Trân lúc nãy. Nghĩ đến đây, ánh mắt cô ánh lên nét cười. Với nhà họ Quý, cô đã hết hy vọng từ lâu rồi, nên mấy lời đó chẳng mảy may ảnh hưởng đến cô.
Thấy anh bước vào phòng khách, hai đứa trẻ ngước lên. Lộ Lộ hỏi đầu tiên: "Bố ơi, bà ngoại với cậu về chưa ạ?"
"Họ về rồi. Lộ Lộ không thích họ à?" Cố Trí Viễn ngồi xổm xuống trước mặt con, hỏi.
Lộ Lộ lắc đầu: "Không ạ, bà ngoại hung dữ lắm, cậu cũng thế."
"Được, Lộ Lộ không thích thì không cần gặp họ nữa." Cố Trí Viễn xoa đầu con gái đầy thương cảm. Xem ra ở nhà họ Quý, con bé sống chẳng vui vẻ gì. Có lẽ đây cũng là lý do Quý Vi đồng ý lấy anh. Ban đầu, anh nghĩ hai người tái hôn, phân công rõ ràng, làm đối tác của nhau cũng tốt. Nhưng giờ đây, anh lại thấy không thỏa mãn với thân phận "đối tác" này nữa, anh muốn quan hệ giữa họ thân thiết hơn chút nữa. Chỉ không biết Quý Vi nghĩ thế nào.
Từ hè đến giờ, Lộ Lộ từ chỗ tập tành ngủ riêng thì nay đã quen với việc ngủ một mình một phòng. Kể cả khi Cố Trí Viễn vắng nhà, cô bé vẫn ngủ phòng mình.
Trước khi đi tắm, Cố Trí Viễn chợt nhớ ra điều này, bèn đổi bộ quần dài áo dài đã chuẩn bị sẵn sang áo ba lỗ và quần đùi. Lúc anh lên lầu, đèn phòng hai đứa nhỏ đã tắt. Nhìn ánh đèn hắt ra từ phòng Quý Vi, anh bỗng thấy hồi hộp. Một bước, hai bước... quãng đường rõ ràng rất ngắn mà anh cảm giác như mình đã đi rất lâu.
Tay nắm cửa xoay động. Nghe tiếng động, tim Quý Vi cũng đập nhanh hơn. Trước kia trong phòng còn có Lộ Lộ nên không khí vẫn bình thường, giờ chỉ còn lại hai người, cô cảm thấy không khí trong phòng như loãng đi.
"Em chưa ngủ à?" Đẩy cửa bước vào, thấy cô vẫn cầm sách trên tay, anh hỏi.
"Em ngủ ngay đây." Không hiểu sao lúc này cô không dám nhìn thẳng vào anh. Mãi đến khi anh lại gần, Quý Vi mới phát hiện hôm nay anh mặc áo ba lỗ quần đùi. Cô có thể nhìn rõ những đường nét cơ bắp săn chắc của anh. Người này... định dùng "nam nhân kế" với cô đấy à?
"Sắp khai giảng rồi, mấy hôm nay em đừng vất vả quá." Nhận thấy ánh mắt lảng tránh của cô, tâm trạng Cố Trí Viễn bỗng vui vẻ hẳn lên. Anh đã phát hiện ra từ trước, hình như Quý Vi rất thích cơ thể anh. Tất nhiên là theo nghĩa đen. Mỗi lần anh mặc áo ba lỗ hay quần đùi, ánh mắt cô nhìn anh lại nóng rực lên mà chính cô cũng không nhận ra. Cảm nhận được ánh nhìn đó lần nữa, nụ cười trên môi Cố Trí Viễn càng đậm hơn.
"Anh xong chưa? Xong rồi thì em tắt đèn nhé." Đợi Quý Vi lề mề xong, anh đã nằm vào phía trong giường. Tuy Lộ Lộ đã ra ở riêng, nhưng họ vẫn giữ vị trí cũ: Cố Trí Viễn nằm trong, Quý Vi nằm ngoài.
"Ừ, em tắt đi." Giọng Cố Trí Viễn trầm thấp.
"Tạch" một tiếng, đèn tắt. Quý Vi mò mẫm trong bóng tối đi về phía giường, rồi nằm xuống bên cạnh anh. Khoảnh khắc cô nằm xuống, dường như cô nghe thấy tiếng người bên cạnh nín thở. Rõ ràng anh chẳng làm gì cả, nhưng Quý Vi cứ cảm thấy anh đang tỏa nhiệt hừng hực về phía mình, khiến cô cũng thấy nóng theo.
"Em vẫn buồn chuyện lúc chập tối à?" Người bên trong hỏi.
"Ý anh là chuyện Quý Thắng Chu á?" Mất một lúc Quý Vi mới phản ứng lại được anh đang nói gì.
"Ừ. Bố mẹ lúc nào cũng nghĩ đứa con sống tốt có nghĩa vụ phải giúp đỡ đứa còn lại, mà không biết rằng hành động đó là một sự tổn thương." Cố Trí Viễn định lấy bản thân ra làm ví dụ để an ủi cô.
"Không phải họ không biết đâu, họ chỉ giả vờ không biết thôi. Trước kia em cũng đau lòng vì chuyện đó, nhưng giờ thì không. Yên tâm đi, họ không làm tổn thương em được nữa đâu." Nói rồi Quý Vi trở mình quay vào trong, tư thế quay lưng giờ chuyển thành đối mặt với anh. Cô thậm chí còn cảm nhận được hơi thở của anh phả vào mặt.
Cố Trí Viễn không tin câu cuối cùng. Giống như anh, thỉnh thoảng vẫn thấy buồn vì hành động của bố mẹ mình, nên anh nghĩ Quý Vi chỉ đang tự an ủi bản thân. Anh không kìm được nhích lại gần cô: "Buồn cũng không sao mà, ngày mai lại là một ngày mới."
Quý Vi chỉ thấy anh đang ở quá gần, còn anh nói gì thì hình như cô chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Người nói cũng nhận ra khoảng cách giữa hai người đã thay đổi. Anh bỗng nằm ngửa ra, đợi nhịp tim bình ổn lại mới mở lời: "Quý Vi, em có hài lòng với cuộc sống hiện tại không?"
"Cũng khá hài lòng." Quý Vi ngẫm nghĩ rồi đáp, tiện thể hỏi lại: "Còn anh thì sao?"
"Hài lòng, tất nhiên là hài lòng rồi. Chỉ là anh còn một nguyện vọng nho nhỏ." Cố Trí Viễn quay sang nhìn cô. Dù trong phòng tối om nhưng anh vẫn cảm nhận chính xác vị trí của cô.
"Nguyện vọng gì?" Quý Vi tò mò, bình thường người này có vẻ vô d.ụ.c vô cầu mà.
"Quan hệ của chúng ta có thể tiến thêm một bước được không? Anh không muốn chỉ làm đối tác nữa. Quý Vi, cho anh một cơ hội được không?" Không ai biết Cố Trí Viễn đã phải lấy hết can đảm thế nào mới nói ra được những lời này. Lúc này đây, anh hồi hộp đến mức không dám thở mạnh.
Quý Vi thấy lời anh nói thật đường đột, nhưng niềm vui sướng trong lòng lại không thể chối cãi. Nghĩ đến những lần tim đập nhanh và cảm giác xao xuyến thi thoảng ập đến, cô ép bản thân bình tĩnh lại: "Giấy đăng ký kết hôn của chúng ta cũng đâu phải là đồ giả đâu anh."
Người đang căng thẳng nghe vậy bỗng bật cười khẽ. Trong bóng đêm, anh nắm lấy tay cô một cách chính xác: "Em nói đúng, chúng ta là vợ chồng có giấy tờ đàng hoàng mà."
Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, hơi ấm từ chỗ tiếp xúc cứ thế lan tỏa khắp người. Quý Vi nghĩ, đường đời còn dài, có một người bầu bạn bên cạnh cũng tốt. Thế là cô từ từ l.ồ.ng những ngón tay mình vào kẽ tay anh, biến cái nắm tay đơn thuần thành mười ngón đan c.h.ặ.t. Đó chính là câu trả lời của cô.
Cố Trí Viễn không kìm được sự xúc động. Dù từng trải qua một cuộc hôn nhân, nhưng chuyện giữa anh và Phương Tình từ lúc gặp mặt đến khi kết hôn đều là do hai bên gia đình thúc ép. Còn với Quý Vi, chính anh là người muốn mối quan hệ này tiến xa hơn, chính anh là người khao khát nhiều hơn thế.
Nằm bên ngoài, Quý Vi cũng đang suy nghĩ miên man. Đây có được tính là lần đầu tiên cô biết yêu qua hai kiếp người không nhỉ? Kiếp trước với Tạ Phi cũng chỉ là xem mắt rồi cưới xin theo quy trình, giữa hai người chủ yếu là xem nhau như khách. Nhưng với Cố Trí Viễn, cô phải thừa nhận là cô... mê cái body của anh rồi. Nghĩ đến đây, cô bật cười khúc khích. Chẳng hiểu trước đó cô lấn cấn cái gì nữa, hai người có giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng, làm gì mà chẳng hợp pháp.
Nghe tiếng cô cười, người bên cạnh quay sang, ghé sát vào má cô thì thầm: "Em cười gì thế? Nói trước nhé, không được nuốt lời đâu đấy."
Môi anh gần như dán c.h.ặ.t vào má cô khi nói chuyện, khiến Quý Vi cảm thấy nhột nhạt, tê tê, như có một luồng điện chạy qua người. Trong khoảnh khắc, cô nghi ngờ anh cố tình trêu chọc mình. Để "trả đũa", cô cũng bắt chước điệu bộ của anh, ghé sát lại gần: "Yên tâm đi, em không nuốt lời đâu."
Cố Trí Viễn chẳng còn nghe lọt tai cô nói gì nữa. Mọi sự chú ý và giác quan của anh đều dồn hết về phía gò má mình. Máu trong người như sôi lên sùng sục, anh đặt bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô lên n.g.ự.c mình. Khi cất lời, giọng anh đã khàn đặc: "Quý Vi, em vừa nói gì cơ?"
Dù trong bóng tối, Quý Vi vẫn cảm nhận rõ sự thay đổi của anh. Cô lập tức "ngoan ngoãn" trở lại, dịu dàng nói: "Em bảo là em không nuốt lời. Muộn rồi, ngủ thôi anh."
"Ừ, em ngủ trước đi." Cố Trí Viễn đang trong trạng thái hưng phấn tột độ, anh phân vân không biết có nên đi tắm lại không.
"Anh cũng ngủ sớm đi. À, khi nào rảnh nhớ chuẩn bị đồ dùng kế hoạch hóa gia đình nhé." Có lẽ vì đã sống hai kiếp người nên Quý Vi không thấy xấu hổ khi nói ra điều này, suy cho cùng đó cũng là cách bảo vệ cả hai.
"Đồ... đồ dùng kế hoạch hóa gia đình á?" Cố Trí Viễn lắp bắp.
"Đúng rồi, chẳng lẽ anh định để em đi chuẩn bị à?" Thấy anh căng thẳng, Quý Vi bỗng có cảm giác như mình đang trêu ghẹo trai nhà lành vậy.
"Tất nhiên là không rồi, để anh chuẩn bị." Cố Trí Viễn nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
"Vâng, thế em chờ tin tốt của anh." Quý Vi ngáp một cái. Đều là người trưởng thành, lại từng kết hôn cả rồi, cô thấy nhắc đến chuyện này chẳng có gì phải ngại ngùng cả.
"Quý Vi, anh định đi thắt ống dẫn tinh." Giọng Cố Trí Viễn trở nên nghiêm túc, chuyện này anh đã cân nhắc từ lâu.
"Thắt ống dẫn tinh với việc chuẩn bị cái kia đâu có mâu thuẫn gì." Quý Vi lại ngáp thêm cái nữa.
"Anh sợ làm thế sẽ không công bằng với em." Cố Trí Viễn nói ra nỗi lo của mình. Rất nhiều cặp vợ chồng tái hôn đều muốn có thêm một đứa con chung để gắn kết tình cảm, anh sợ sau này Quý Vi cũng có ý định như vậy.
"Không đâu, em không có ý định sinh thêm con nữa, có hai đứa nhỏ là đủ rồi." Giọng Quý Vi cũng trở nên nghiêm túc.
"Anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em và Lộ Lộ." Cố Trí Viễn cam đoan lần nữa.
"Yên tâm đi, mẹ con em đều có chân cả mà. Nếu anh đối xử không tốt, em và con sẽ tự bỏ đi. Thế nên đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, ngủ sớm đi anh." Quý Vi buồn ngủ rũ mắt rồi.
"Ừ." Giọng Cố Trí Viễn vương vấn nụ cười. Anh nghĩ thầm, lần nào lời nói của cô cũng xoa dịu được mọi cảm xúc trong anh. Cơ mà... cái "đồ bảo hộ" kia thì đi xin ở trạm kế hoạch hóa gia đình hay là tự đi mua nhỉ?
