Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 74: Tụ Họp
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46
Editor: Yang Hy
Lữ Song Tài cầm một xấp hóa đơn dày cộp, vẻ mặt có chút ái ngại: "Thật ra năm nay lợi nhuận cũng khá khẩm, dù sao mình cũng thêm được hai đầu xe. Nhưng mọi người cũng biết đấy, xây cái nhà kho với bãi xe tốn một khoản kha khá, trả nợ ngân hàng xong thì lợi nhuận năm nay chẳng còn lại bao nhiêu."
"Trả hết nợ ngân hàng rồi ạ?" Quý Vi ngạc nhiên, tốc độ này nhanh hơn cô dự tính.
"Đúng thế, trả xong vẫn còn dư chút đỉnh đấy. Sang năm kiếm được bao nhiêu là của mình bấy nhiêu, không phải lo trả nợ nữa." Nhắc đến chuyện này, Lữ Song Tài còn kích động hơn cả họ. Hồi đi vay tiền anh ta cũng phải đắn đo dữ lắm, không ngờ chưa đến nửa năm đã trả xong nợ.
"Hết nợ nhẹ cả người, sang năm chắc chắn mình sẽ kiếm được nhiều hơn." Quý Vi rất hiểu tâm lý của đại đa số mọi người thời này, ai cũng ngại mắc nợ ngân hàng. Nhưng nghĩ thoáng hơn chút thì với uy tín trả nợ nhanh thế này, sau này cần vốn làm ăn, ngân hàng chắc chắn sẽ giải ngân cho họ trong một nốt nhạc.
"Thím nó nói chuyện nghe mát lòng mát dạ thật, đúng là người có học có khác." Giọng Lữ Song Tài tràn đầy vẻ tán thưởng.
Nếu không phải nhìn mặt anh ta chân thành thật thì Quý Vi còn tưởng anh ta đang nói mát mình ấy chứ.
"Thôi ông ơi, bớt nói nhảm đi, vào vấn đề chính xem nào. Túm lại là mỗi nhà được chia bao nhiêu?" Kiều Tiểu Tuyết lườm chồng một cái, nói cả buổi trời vẫn chưa vào trọng tâm.
"À ừ, suýt quên mất việc chính. Mỗi nhà mình được chia thêm 500 tệ, chắc cũng đủ sắm Tết rồi nhỉ." Lữ Song Tài cười híp cả mắt. Trước khi mở rộng quy mô, anh ta cũng không dám mơ đến mức lợi nhuận này. Giờ xem ra quyết định của anh ta là hoàn toàn đúng đắn.
"Thế là tốt lắm rồi, cửa hàng của tôi hàng tháng cũng có lãi mà." Kiều Tiểu Tuyết gật đầu hài lòng.
"Chị dâu nói phải, anh Trí Viễn hàng tháng cũng có lương, thế này là tốt hơn dự tính ban đầu nhiều rồi." Quý Vi cũng vui vẻ phụ họa.
"Thế hôm nay hai nhà mình tụ tập ăn bữa cơm nhé?" Lữ Song Tài đề nghị, hiếm khi có dịp đông đủ thế này.
"Thế còn nhà anh Vương thì sao?" Cố Trí Viễn hỏi.
"Giờ này họ đang bận tối mắt tối mũi ở cửa hàng ấy chứ. Vợ chồng lão Vương xởi lởi, được lòng mọi người nên gần Tết khách đến mua đông nườm nượp. Hôm kia gặp còn thấy kêu bận không ngơi tay được." Lữ Song Tài nói xong liếc nhìn Quý Vi đầy ẩn ý. Đề xuất ban đầu của cô quả là sáng suốt. Nếu để vợ chồng lão Vương đến làm thuê, biết thu nhập chênh lệch chắc chắn sẽ sinh ra tâm lý so bì. Giờ công việc kinh doanh của họ cũng phát đạt, đây đúng là cái kết viên mãn nhất cho tất cả.
"Trời lạnh thế này, hay là mình đi ăn lẩu đi, coi như tự thưởng cho mình một bữa." Bên nhà Vương Hải Phong bận rộn thì bên Kiều Tiểu Tuyết cũng chẳng kém cạnh là bao.
"Vất vả cả năm rồi, hôm nay mình ra tiệm ăn đi, đỡ phải nấu nướng dọn dẹp ở nhà lích kích." Lữ Song Tài nhìn vợ, cũng là thương vợ vất vả, đông người thế này nấu nướng dọn dẹp cũng mệt phờ râu.
"Cũng được. Thế mình về huyện Vinh ăn, tối nay cả nhà chú thím ngủ lại nhà anh chị một đêm." Kiều Tiểu Tuyết quá hiểu tính chồng mình, lát nữa kiểu gì chả uống rượu, mà đã uống là phải kéo Cố Trí Viễn uống cùng. Thà đi xe về nhà trước cho lành, đỡ phải lo chuyện đi lại lúc say xỉn.
Cố Trí Viễn không nhận lời ngay mà quay sang nhìn Quý Vi. Hai đứa nhỏ lần đầu tiên được đi làm khách ngủ lại nhà người khác nên mắt sáng rực lên, nhìn Quý Vi đầy mong chờ.
Hiểu ý các con, Quý Vi hơi do dự nhìn vợ chồng Lữ Song Tài: "Liệu có phiền anh chị quá không?"
"Phiền hà gì chứ. Đi thôi, giờ mình về bên đó luôn. Quán lẩu mới mở ngon lắm, còn tặng kèm nước ngọt nữa cơ." Kiều Tiểu Tuyết nhanh ch.óng lái câu chuyện sang bữa tối. Mấy đứa trẻ nghe thấy được tặng nước ngọt thì mắt đứa nào đứa nấy sáng như đèn pha ô tô.
Xe van của Lữ Song Tài vừa khéo chở đủ 7 người. Quý Vi và Cố Trí Viễn ngồi hàng ghế cuối cùng, Lộ Lộ ngồi giữa. Con bé cứ ngó bên này lại ngó bên kia, Quý Vi phải vỗ nhẹ vào m.ô.n.g con cảnh cáo: "Ngồi yên nào con."
"Dạ." Lộ Lộ ngoan ngoãn gật đầu, nhưng ngay sau đó lại quay sang Cố Trí Viễn: "Bố ơi, mình mua xe đi bố."
Hóa ra cô nhóc bắt đầu ghen tị với nhà anh Lữ Tùng có ô tô rồi. Trẻ con đâu biết đắt rẻ thế nào, chỉ thấy nhà người ta có thì mình cũng muốn có, thế là bắt đầu làm nũng với bố.
"Lộ Lộ thích xe này à?" Người lái xe phía trước nghe thấy thế thì cười ha hả.
"Thích ạ." Trong mắt trẻ con, cái xe bốn bánh lúc nào cũng là thứ rất oách.
"Thích thì bảo bố con mua ngay một chiếc đi." Lữ Song Tài trêu chọc, vẻ mặt như đang xem kịch vui.
"Bố mua đi ạ." Lộ Lộ nhắc lại lần nữa.
"Giờ thì chưa được đâu con, vì xe đắt lắm." Cố Trí Viễn cúi đầu kiên nhẫn giải thích.
"Con với anh hai có tiền mà." Lộ Lộ hào phóng tuyên bố sẵn sàng đóng góp tiền tiêu vặt của mình và anh trai.
"Tiền đó cũng không đủ đâu con. Con hào phóng quá nhỉ, còn dám quyết định thay cả anh hai nữa cơ đấy." Quý Vi chọc nhẹ vào má con gái. Lộ Lộ hơn ba tuổi, nét bụ bẫm trẻ thơ trên mặt cũng dần biến mất.
"Không đủ ạ?" Lộ Lộ chớp mắt ngạc nhiên. Nhiều tiền thế mà vẫn không đủ, thế thì phải bao nhiêu mới đủ?
"Không đủ đâu con. Đợi nhà mình dành dụm đủ tiền rồi mua nhé?" Quý Vi thương lượng với con, quan trọng nhất là hiện tại nhu cầu đi lại bằng ô tô của gia đình chưa nhiều, mua xe lúc này là lãng phí.
"Dạ." Lộ Lộ có chút thất vọng, nhưng nỗi buồn con con ấy nhanh ch.óng tan biến khi đến nhà bác Lữ, bởi bác gái Kiều Tiểu Tuyết đã bày ra một bàn đầy ắp đồ ăn ngon.
Bọn trẻ con bị đồ ăn vặt dụ đi hết. Kiều Tiểu Tuyết bưng đĩa hoa quả ra mời, giải thích: "Nghỉ ngơi chút rồi mình đi ăn cơm. Nay đi dạo cả ngày chắc chú thím mệt rồi nhỉ?"
Câu cuối chị hướng về phía Quý Vi. Quý Vi lắc đầu: "Cũng bình thường chị ạ, không mệt lắm." Nhờ chuẩn bị danh sách từ trước nên họ đỡ tốn công đi lòng vòng nhiều.
"Thế thì sức khỏe em tốt thật đấy. Chị giờ chịu thua, đi một tí là mệt bở hơi tai rồi." Kiều Tiểu Tuyết lắc đầu cảm thán.
"Anh qua chỗ lão Vương một chuyến xem tối nay họ có rảnh qua ăn cơm không." Trước đó ở trên thành phố, nghĩ họ bận rộn nên anh ta không dám mời, nhưng giờ về huyện Vinh rồi, mọi người đều có mặt đông đủ, anh ta vẫn hy vọng có thể tụ tập một bữa.
"Tôi đi cùng anh Lữ." Cố Trí Viễn nói rồi đứng dậy. Anh vừa đứng lên, hai cái đuôi nhỏ cũng lập tức bám theo đòi đi cùng. Cố Trí Viễn đương nhiên đồng ý. Kết quả là Lữ Tùng cũng đi theo nốt, trong nhà chỉ còn lại hai người phụ nữ.
Kiều Tiểu Tuyết mừng vì họ đi hết, chị quay sang nhìn Quý Vi: "Giờ đến lượt chị em mình được yên tĩnh rồi."
Quý Vi gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc. Ngày thường ở nhà, hai đứa nhỏ lúc nào cũng "mẹ ơi", "mẹ à", gọi đến mức đầu cô muốn nổ tung. Khoảng thời gian thanh nhàn ngắn ngủi này đúng là thứ mà cả hai đều đang tận hưởng.
Tối hôm đó là một buổi tụ họp hiếm hoi, cũng là lúc Quý Vi nhìn thấy một khía cạnh khác của Cố Trí Viễn. Trước mặt đồng đội cũ, anh rõ ràng cởi mở và thoải mái hơn hẳn. Tất nhiên, dù đang uống rượu với bạn bè, anh cũng không quên để ý đến vợ con. Quý Vi nhìn bát thức ăn đầy ắp của mình, bất đắc dĩ nói: "Anh cứ nói chuyện với các anh ấy đi, không cần lo cho em đâu."
"Thấy em cứ mải chăm tụi nhỏ, có ăn được mấy đâu." Bàn ăn ở ngoài hàng hơi cao, trẻ con ngồi ăn hơi bất tiện nên cô cứ phải chăm chút cho hai đứa suốt, bản thân chẳng ăn được bao nhiêu.
"Em đang ăn đây mà, anh đừng lo." Quý Vi che bát lại, ra hiệu cho anh mặc kệ mình. Kiều Tiểu Tuyết ngồi bên cạnh thấy cảnh này thì cười tủm tỉm, tình cảm hai vợ chồng nhà này tốt hơn lần trước nhiều rồi.
Trẻ con ăn ít nên rất nhanh đã no, bốn đứa trẻ rủ nhau xuống bàn, chạy ra khoảng đất trống bên ngoài quán chơi đùa. Ba người đàn ông ngồi uống rượu, nói chuyện trên trời dưới biển. Ba người phụ nữ thì hàn huyên chuyện gần đây, thỉnh thoảng bàn về quần áo, kiểu tóc đang mốt năm nay. Kiều Tiểu Tuyết muốn rủ mọi người đi uốn tóc xoăn cùng mình, nhưng bị Quý Vi từ chối thẳng thừng, cô không hợp với tóc xoăn.
"Thôi được rồi, các em không đi thì chị bắt lão Lữ lúc nào rảnh đưa đi vậy." Dù sao từ hôm nay tài xế bên công ty vận tải cũng được nghỉ Tết hết rồi.
"Anh Lữ đưa chị đi càng tốt chứ sao." Chu Mỹ Vân vui vẻ nhìn hai người, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. Gần Tết, vợ chồng chị bận đến mức thời gian uống nước cũng không có. Vốn dĩ tối nay định ăn qua loa cho xong bữa, nhưng Lữ Song Tài và Cố Trí Viễn đã đích thân đến tận nhà mời. Không có họ thì không có công việc làm ăn ngày hôm nay, nên hai vợ chồng quyết định đóng cửa sớm để đến chung vui.
Cứ thế, cả bàn ăn uống rôm rả suốt hai tiếng đồng hồ mới tàn tiệc. Trước khi về, vợ chồng Chu Mỹ Vân còn dúi cho hai nhà mỗi người một túi quà Tết to đùng, kiên quyết bắt nhận: "Biết là mọi người không thiếu thốn gì, nhưng đây là tấm lòng của vợ chồng tôi, mọi người nhất định phải nhận."
"Được rồi, bọn anh nhận." Lữ Song Tài uống nhiều quá, nói năng đã líu cả lưỡi lại rồi.
Cố Trí Viễn cũng chẳng khá hơn là bao. Lúc này, vẻ tỉnh táo trong mắt anh đã bị thay thế bằng sự ngờ nghệch. Khác với Lữ Song Tài nói nhiều, anh cơ bản là không mở miệng, chỉ lẳng lặng nhìn Quý Vi chằm chằm. Ánh mắt này Quý Vi cũng mới thấy lần đầu, cảm giác như bây giờ cô bảo gì anh cũng sẽ ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi sắp xếp cho hai đứa trẻ đâu vào đấy, Quý Vi nổi hứng trêu chọc, ghé sát người Cố Trí Viễn ngửi ngửi, rồi nhăn mặt chê bai: "Người anh toàn mùi rượu, hôi quá đi."
Cố Trí Viễn ngơ ngác nhìn cô, rồi cúi đầu tự ngửi người mình, cố gắng biện minh: "Có một tí mùi rượu thôi mà, đâu có hôi."
"Hôi lắm." Quý Vi lắc đầu khẳng định.
Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy bắt đầu cởi quần áo: "Thế để anh đi tắm là thơm ngay."
Hành động bất ngờ của anh khiến Quý Vi không kịp trở tay. May mà đang là mùa đông, anh mới chỉ cởi cúc áo khoác ngoài. Quý Vi vội vàng giữ tay anh lại: "Bây giờ chưa cởi được, đợi lát nữa hẵng cởi." Giờ này không biết nhà tắm đã đến lượt họ dùng chưa nữa.
"Quý Vi, nước nóng có rồi đấy. Trí Viễn chắc say rồi, em vào trông chú ấy tắm đi, đừng để chú ấy ngã nhé." Tiếng Kiều Tiểu Tuyết vọng vào từ bên ngoài.
"Em trông anh ấy tắm á?" Quý Vi suýt chút nữa thì nói lắp. Tuy hai người đã sớm "thành thật" với nhau, nhưng việc đứng nhìn anh tắm rửa thì có phải hơi... bất tiện không?
Nghĩ đến đây, Quý Vi lén liếc nhìn người bên cạnh. Nhớ lại mấy múi cơ bụng vẫn khiến cô mê mẩn, cô bỗng thấy đây hình như cũng là một cơ hội tốt đấy chứ?
