Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 75: Pháo Hoa
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46
Editor: Yang Hy
Rốt cuộc cũng chỉ là "có gan nghĩ mà không có gan làm", Quý Vi đỡ Cố Trí Viễn đi tắm, dặn đi dặn lại: "Em đợi ngay bên ngoài, anh tắm xong thì gọi em nhé, biết chưa?"
Có lẽ do say rượu nên động tác của Cố Trí Viễn trở nên chậm chạp. Anh ngước mắt nhìn cô, rồi từ từ gật đầu: "Được."
"Thế anh mau vào tắm đi, em đợi ở đây." Quý Vi nói xong liền ngáp một cái, cả ngày hôm nay chưa được nghỉ ngơi chút nào, cô buồn ngủ rũ mắt rồi.
Cố Trí Viễn nhìn cô ngáp với vẻ đăm chiêu, sau đó mới quay người vào phòng tắm. Cách một cánh cửa, Quý Vi rất nhanh nghe thấy tiếng nước chảy. Cô thầm nghĩ, người này bình thường trông lạnh lùng là thế, không ngờ lúc say lại có bộ dạng ngơ ngác đáng yêu như vậy, đúng là một trời một vực.
Cô mải suy nghĩ vẫn vơ, mãi đến khi tiếng nước bên trong ngừng lại một lúc lâu cô mới phát hiện ra. Quý Vi hơi lo lắng vỗ cửa: "Cố Trí Viễn, anh ổn không đấy?"
"Anh xong ngay đây." Bên trong nhanh ch.óng truyền ra giọng nói của Cố Trí Viễn, lần này nghe giọng anh có vẻ tỉnh táo hơn lúc nãy nhiều. Cô hơi thắc mắc, chẳng lẽ tắm một cái là tỉnh rượu luôn rồi?
"Ừ, thế anh cẩn thận chút nhé." Quý Vi hơi ngạc nhiên vì anh tắm nhanh thế, nhưng cũng yên tâm phần nào. Cô nghĩ, chắc là ở nhà người khác nên anh không quen, cũng giống như cô, hôm nay cô không định tắm, đợi mai về nhà rồi tắm sau.
Cửa phòng tắm nhanh ch.óng mở ra, hơi nước nóng hổi theo đó ùa ra ngoài. Cố Trí Viễn đứng đó, cả người như được bao phủ trong làn sương mờ ảo, trông anh lại càng đẹp trai hơn ngày thường. Mãi đến khi nhìn thấy mái tóc còn đang nhỏ nước của anh, Quý Vi mới vội vàng thu lại những suy nghĩ lung tung trong đầu. Cô đưa cho anh một chiếc khăn tắm lớn: "Mau lau tóc đi anh."
Nhớ đến bệnh sạch sẽ của anh, cô vội bổ sung: "Chị dâu bảo đây là khăn mới đấy, anh cứ yên tâm dùng đi."
Cố Trí Viễn đón lấy chiếc khăn từ tay cô, lúc ngước mắt nhìn cô, ánh mắt anh đã dần lấy lại vẻ trong trẻo: "Anh còn phải loay hoay trong này một lúc nữa, em đi ngủ trước đi."
"Anh tự lo được không đấy?" Quý Vi vẫn chưa yên tâm lắm, nhìn anh từ đầu đến chân.
"Anh tỉnh rượu rồi, em đi ngủ đi." Cố Trí Viễn nhếch môi cười với cô, thật ra anh cũng đâu có say lắm.
"Được rồi, thế anh cẩn thận nhé." Quý Vi thấy anh không giống đang nói dối nên quay về phòng ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà nên dù rất buồn ngủ nhưng cô mãi vẫn chưa ngủ được. Không biết qua bao lâu, cửa phòng có tiếng động, cô biết là Cố Trí Viễn vào nên vội nhắm mắt giả vờ ngủ. Cô cảm nhận được động tác nhẹ nhàng của anh khi đẩy cửa, cả sự cẩn thận khi leo lên giường, sau đó là cánh tay anh vòng qua vai, kéo cả người cô vào lòng.
Sau khi tắm xong, mùi rượu trên người anh đã biến mất, thay vào đó là mùi hương quen thuộc. Quý Vi vô thức đưa tay nắm c.h.ặ.t vạt áo anh, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, hai vợ chồng đều dậy rất sớm. Lúc họ dậy, hai đứa nhỏ vẫn còn đang say giấc nồng. Kiều Tiểu Tuyết đang bận rộn trong bếp, thấy họ đi ra thì ngạc nhiên: "Sao chú thím không ngủ thêm chút nữa?"
"Tỉnh rồi là không ngủ lại được chị ạ. Chị dâu, để em phụ chị một tay." Quý Vi vừa nói vừa đi về phía bếp.
"Không cần, không cần đâu, chị làm xong cả rồi. Chị đi gọi tụi nhỏ với lão Lữ dậy đây." Kiều Tiểu Tuyết xua tay.
"Thế để em đi xem Lộ Lộ dậy chưa." Tối qua Lộ Lộ ngủ cùng chị Lữ Tú.
"Giờ này chắc chưa dậy đâu, chắc hôm qua chơi mệt quá đấy." Bình thường cái Tú nhà chị dậy sớm lắm.
"Chắc thế ạ, bình thường ở nhà tụi nhỏ cũng có chơi dữ như hôm qua đâu." Hôm qua lượng vận động của lũ trẻ đúng là quá tải thật.
Ăn sáng xong, vợ chồng Quý Vi xin phép ra về. Vì đống đồ Tết mới mua cộng thêm túi quà to đùng vợ chồng Chu Mỹ Vân tặng hôm qua, cuối cùng Lữ Song Tài quyết định lái xe đưa họ về.
Quý Vi ngại ngùng nói: "Thế thì phiền anh Lữ quá."
"Phiền hà cái gì, anh em với nhau đừng khách sáo thế." Lữ Song Tài vừa nói vừa giúp họ khuân đồ lên xe.
Lộ Lộ thì vỗ tay đen đét vì sung sướng. Cô bé thích cái xe này lắm, giá mà cho Quý Thông biết cô bé được ngồi ô tô về nhà thì tốt, chắc cậu ta sẽ ghen tị nổ mắt cho mà xem.
Từ huyện Vinh về Ngũ An không xa. Đưa cả nhà về đến nơi, Lữ Song Tài vẫy tay tạm biệt, không quên mời mọc: "Lúc nào rảnh cứ sang nhà anh chơi nhé, anh với chị dâu ở nhà cũng rảnh rỗi mà."
"Có thời gian bọn tôi nhất định sẽ sang." Cố Trí Viễn cười nhận lời.
"Oa, hôm qua mình mua nhiều đồ thế này ạ?" Nhìn đống đồ chất đống giữa sân, Cố Thần An kinh ngạc thốt lên.
"Đúng rồi, toàn là đồ các con tự chọn đấy. Nào, mang vào nhà thôi." Quý Vi vẫy tay gọi hai đứa nhỏ cùng phụ giúp chuyển đồ vào nhà chính.
Phần lớn chỗ này là đồ ăn, Cố Thần An không kìm được thốt lên: "Ước gì mai là Tết luôn mẹ nhỉ."
"Con cũng muốn thế ạ." Lộ Lộ gật đầu đồng ý nhiệt liệt.
"Đừng vội, sắp Tết rồi mà." Quý Vi biết hai con sâu tham ăn đang thèm thuồng, cười cười dí nhẹ vào trán hai đứa.
"Con thích nhất là Tết luôn." Giọng Cố Thần An đầy vẻ phấn khích.
Càng gần Tết, ngày tháng càng trở nên nhàn hạ. Mấy ngày nay cả nhà bốn người đều ở nhà, cái sân nhỏ bị hai đứa trẻ chiếm đóng hoàn toàn, lúc thì nhảy dây, lúc thì ném bao cát. Cố Thần An thỉnh thoảng còn lôi Cố Trí Viễn ra đ.á.n.h cầu lông cùng, tất nhiên là cũng thử cả bóng bàn nữa. Cứ thế, buổi sáng hai anh em làm bài tập, buổi chiều chơi đùa trong sân.
Thoáng cái đã đến ngày ba mươi Tết. Từ sáng sớm, Quý Vi và Cố Trí Viễn đã bận rộn trong bếp. Hôm nay bếp trưởng là Cố Trí Viễn, cô chỉ phụ trách nhặt rau rửa bát. Dù chỉ có bốn người nhưng bữa cơm tất niên đương nhiên phải chuẩn bị thật thịnh soạn.
Nhìn bàn ăn đầy ắp món ngon, hai đứa nhỏ phấn khích vô cùng: "Oa! Nhiều đồ ăn ngon quá!"
Tuy nhiều món nhưng sức ăn của mọi người có hạn, rất nhiều món còn thừa lại. Lúc Cố Thần An giúp mẹ dọn bát đũa, cậu bé vui vẻ nói: "Con biết cái này gọi là gì rồi, là 'Niên niên hữu dư' (Năm nào cũng dư dả)."
"Đúng rồi, chính là 'Niên niên hữu dư'." Nghĩ đến phong bao lì xì đã chuẩn bị tối qua, khóe môi Quý Vi lại cong lên.
"Mấy thứ đồ kia sáng ngày kia anh mang sang nhé?" Cố Trí Viễn hất hàm về phía phòng khách, đó là quà Tết Quý Vi đã chuẩn bị sẵn cho bên nội.
"Vâng, không cần đi sớm quá đâu anh, cứ để mọi người nhìn thấy đã, kẻo lại có người đặt điều nói xấu anh." Quý Vi không định đi cùng, để anh mang sang biếu rồi về là được.
"Hôm đó chắc cậu em trai của em sẽ theo vợ về nhà mẹ đẻ, hay là hôm đấy mình lên thành phố đi." Cố Trí Viễn đề nghị.
"Được đấy anh, mùng hai trên thành phố chắc cũng có người rồi." Theo Quý Vi biết thì xe khách ở bến cũng chỉ nghỉ mỗi hôm nay thôi.
"Có người mà, chắc cũng có nhiều cửa hàng mở cửa rồi, đến lúc đó mình đưa tụi nhỏ đi công viên." Cố Trí Viễn vừa nói vừa quan sát sắc mặt cô.
"Thế quyết định vậy nhé." Quý Vi ngẩng đầu nhìn đống quà Tết mình đã chuẩn bị, vẫn quyết định không về nhà mẹ đẻ để rước bực vào người.
Chiều đến, hai đứa nhỏ chạy đi chơi cùng đám trẻ con hàng xóm, hai vợ chồng ngồi trong phòng khách xem tivi. Nhắc đến mới nhớ, sau khi kết hôn, thời gian hai người ở riêng với nhau thế này hình như không nhiều lắm. Thấy cô xem tivi chăm chú, Cố Trí Viễn cúi đầu nghịch ngón tay cô, thuận miệng hỏi: "Kế hoạch năm sau của nhà mình là gì em nhỉ?"
"Nỗ lực kiếm tiền, sớm ngày chuyển nhà?" Quý Vi vừa nói vừa bắt đầu hồi tưởng, năm 94 này xung quanh cô đã xảy ra những chuyện gì. Cũng chính lúc này cô mới phát hiện, ký ức về những chuyện xảy ra ở kiếp trước bắt đầu trở nên mơ hồ, những gì cô nhớ được chỉ là những chuyện liên quan đến cô và Lộ Lộ. Cô không khỏi nhíu mày.
"Sao thế em?" Cố Trí Viễn vừa hỏi vừa đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu lại của cô.
"Không có gì đâu anh." Quý Vi lắc đầu. Cô nghĩ, ký ức mờ nhạt đi cũng tốt, đôi khi cái cảm giác bất lực khi muốn giúp người khác mà không giúp được cũng rất khó chịu. Tiếp theo cứ đi theo định hướng lớn mà cô đã vạch ra từ năm ngoái là được.
"Theo tốc độ kiếm tiền của năm nay thì chắc mình sẽ sớm chuyển được lên thành phố thôi." Cố Trí Viễn nói xong liền nhìn cô.
"Cũng đúng, lợi nhuận của bên vận tải nhiều hơn so với dự tính của em. Giờ anh có suy nghĩ gì không?" Quý Vi nhớ trước đây anh từng nói, công việc này có lẽ chỉ là bước đệm của anh thôi.
"Tích lũy chút vốn liếng trước đã, rồi xem có ngành nào phù hợp không. Anh khá coi trọng ngành xây dựng. Trên thành phố giờ nhiều nhà cũ lắm, xu hướng bây giờ là nhà cao tầng, có lẽ anh sẽ phát triển theo hướng này." Cố Trí Viễn nói ra dự định của mình.
"Đúng đấy anh, sau này người lên thành phố chỉ có ngày càng đông, nhà cửa cũ chắc chắn không đáp ứng đủ cho lượng dân nhập cư này, cần phải xây thêm nhà mới." Quý Vi lại nhớ đến những căn nhà "trả góp 0 đồng" mà mình đã bỏ lỡ ở kiếp trước.
"Ừ, hai hôm trước anh Lữ còn bảo anh là nếu có cơ hội lấy được đất, xây nhà lên chắc chắn kiếm được nhiều hơn." Cố Trí Viễn kể cho cô nghe những điều họ thấy được mỗi lần chạy xe đến các thành phố lớn, anh khẳng định những ngôi nhà cũ trong thành phố chắc chắn sẽ bị đập đi xây lại.
"Xem ra ý tưởng của anh và anh Lữ không hẹn mà gặp rồi. Cứ mạnh dạn mà làm đi anh, dù anh làm gì em cũng ủng hộ." Quý Vi nghĩ thầm, tầm nhìn xa của họ còn tốt hơn cô nhiều, tốt nhất là cô đừng nên múa rìu qua mắt thợ. Có thời gian đó, cô nên quy hoạch lại sự nghiệp lớp học thêm của mình thì hơn. Lớp học thêm dịp nghỉ đông chỉ có một khóa 10 ngày. Hai kỳ nghỉ vừa rồi tuy cô có hơi mệt chút, nhưng nhìn thấy thành tích các em học sinh tiến bộ, cô vẫn cảm thấy vô cùng thành tựu.
Buổi tối là tiết mục đốt pháo mà lũ trẻ thích nhất. Cố Thần An mua pháo ném, cũng mua cả pháo diêm. Lộ Lộ không dám chơi mấy loại đó nên mua loại pháo bông que. Quý Vi cũng nổi hứng ham chơi, quay sang nhìn Cố Trí Viễn: "Mình cũng đi mua chút về chơi đi anh, coi như chúc mừng trước cho năm sau của chúng ta đỏ rực rỡ."
Cố Trí Viễn nhếch môi cười, dịu dàng đáp: "Được được, giờ mình đi mua luôn."
Tối nay là đêm Giao thừa, nhà nào nhà nấy đều chong đèn sáng trưng, ngoài đường lại càng náo nhiệt, đâu đâu cũng thấy sạp bán pháo hoa. Quý Vi nhớ là bán pháo hoa pháo nổ cần phải có giấy phép, cô quay sang hỏi người bên cạnh: "Nhà nào có giấy phép thế anh? Mình đến chỗ có giấy phép mà mua."
Cố Trí Viễn cũng có ý đó, liền đọc tên hai ba cửa hàng. Quý Vi ngạc nhiên nhìn anh: "Trí nhớ của anh tốt thật đấy." Tính ra anh nghỉ việc ở đây cũng ngót nghét nửa năm rồi còn gì.
Cố Trí Viễn cười nhận lời khen của cô. Hai người nhanh ch.óng mua pháo hoa và pháo bông que mang về. Về đến sân thì thấy hai đứa nhỏ đang ngắm pháo hoa trên bầu trời. Lộ Lộ là người đầu tiên phát hiện ra đồ trên tay bố mẹ, vui vẻ chạy lại: "Mẹ ơi, cái này mua cho con ạ?"
"Không phải đâu nhé, cái này là mua cho mẹ chơi đấy. Nhưng con có thể xin mẹ chia cho một ít." Thật ra lúc mua Cố Trí Viễn đã mua phần cho cả tụi nhỏ rồi.
"Mẹ cũng chơi được ạ?" Lộ Lộ ngạc nhiên, cô bé cứ tưởng cái này chỉ có trẻ con mới chơi.
"Tất nhiên rồi, không những mẹ chơi được mà bố cũng chơi được." Cố Trí Viễn nghĩ, hồi nhỏ họ đâu có được chơi mấy thứ này, hôm nay coi như bù đắp cho những tiếc nuối tuổi thơ đi.
Thời gian tiếp theo, cả nhà bốn người cùng nhau chơi đống pháo hoa trong sân. Đợi pháo tàn, nhìn những chùm pháo hoa liên tục nở rộ trên bầu trời đêm tuyệt đẹp, Quý Vi lấy tiền mừng tuổi đã chuẩn bị sẵn đưa cho các con: "Chúc mừng năm mới!"
Cảm xúc trên mặt hai đứa trẻ nhanh ch.óng chuyển thành sự phấn khích, chúng bắt đầu mân mê bao lì xì trên tay. Ý cười thoáng qua trong đáy mắt Quý Vi. Đợi đến lúc cô quay đầu lại thì phát hiện Cố Trí Viễn đang đưa cho cô một bao lì xì.
Cô ngạc nhiên: "Cái này là cho em à?"
