Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 8: Lên Thành Phố

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:33

Editor: Yang Hy

Vì câu nói của Cố Thần An mà bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng. Thằng bé rụt rè nhìn bố: "Bố ơi, con nói gì sai hả bố?"

"Không có gì, chuyện gì đã qua thì cứ để nó qua đi. Sau này đừng nhắc lại mấy lời đó trước mặt người khác là được." Giọng Cố Trí Viễn rất bình thản. Anh không hề có ý định sửa lại sự căm ghét mà Cố Thần An dành cho Phương Tình. Mấy năm qua cô ta đối xử với thằng bé thế nào, chỉ mình Cố Thần An biết rõ, anh chẳng có tư cách gì để khuyên con phải tha thứ.

"Con biết rồi ạ." Thần An gật đầu lia lịa như để hứa với bố.

"Ngủ đi con, mai còn phải dậy sớm." Cố Trí Viễn vừa nói vừa vỗ vỗ lên lớp chăn mỏng của con.

"Dạ." Một lúc lâu sau, Cố Thần An cứ trăn trở mãi rồi không nhịn được mà hỏi: "Bố ơi, thế bố có mua mấy thứ đó cho cô Quý không ạ?"

"Có mua, nên giờ con ngủ được chưa?" Cố Trí Viễn dở khóc dở cười. Hóa ra nãy giờ thằng bé cứ lăn lộn mãi là vì lo chuyện này sao? Anh còn tưởng con lại nhớ Phương Tình nên mới không ngủ được chứ.

"Được ạ, được ạ, con ngủ ngay đây!" Giọng Cố Thần An bỗng cao v.út lên đầy phấn khởi. Thằng bé xoay người thêm hai cái rồi tiếng thở đều đều nhanh ch.óng vang lên. Cố Trí Viễn khẽ cười: Cái thằng nhóc này thật là!

Con trai ngủ say rồi nhưng Cố Trí Viễn lại mất ngủ. Phải thừa nhận là những lời lúc nãy thật sự làm anh suy nghĩ. Chẳng ai thích bị phản bội cả. Vì Thần An, và cũng vì bù đắp cho những năm tháng anh không ở bên cạnh, Phương Tình có yêu cầu gì dù vô lý hay không anh đều đáp ứng hết. Nhưng anh không ngờ cô ta lại đối xử với Thần An như vậy. Anh có thể bỏ qua chuyện cô ta phản bội mình, nhưng không thể tha thứ cho những tổn thương cô ta gây ra cho con trai.

Đêm đó Cố Trí Viễn ngủ không ngon giấc. Sáng sớm hôm sau, anh bị một Thần An đang hớn hở gọi dậy: "Bố ơi dậy đi, muộn là hết xe khách đấy bố."

"Vẫn còn sớm mà con." Anh ngồi dậy, cố giữ vẻ điềm tĩnh.

"Sớm gì nữa bố, sắp bảy giờ rồi. Mình đi đón cô Quý với em Lộ Lộ đi ăn sáng thôi." Thần An giục giã.

Dưới sự thúc giục của con trai, vừa đúng bảy giờ hai bố con đã có mặt ở cổng trường. Cố Trí Viễn đứng đợi ở cổng, còn Cố Thần An thì chạy tót vào khu ký túc xá giáo viên. Lúc thằng bé đến nơi, Quý Vi đang buộc tóc cho Lộ Lộ.

"Cô Quý ơi, con với bố đến đón cô đây ạ." Cố Thần An chạy đến trước mặt hai mẹ con.

Thấy Quý Vi nhìn ra sau lưng mình, thằng bé vội giải thích: "Bố con đang đợi ở cổng trường ạ."

"Được rồi, cô xong ngay đây." Tối qua lúc dọn dẹp phòng, Quý Vi tìm thấy hai tờ mười đồng trong kẹp sổ tay, hôm nay đúng lúc mang ra dùng.

Lúc này vẫn còn sớm nên cổng trường vắng vẻ. Ra khỏi cổng, Cố Trí Viễn hỏi ý kiến ba người: "Mình ăn sáng ở đây hay lên thành phố mới ăn?"

"Lên thành phố đi bố! Con nghe bạn cùng lớp bảo trên đó có gà rán KFC ngon lắm, mình đi ăn được không bố?" Cố Thần An nghe bạn kể mà thèm rỏ dãi, cậu bé đã được ăn bao giờ đâu.

"Lộ Lộ thấy sao con?" Cố Trí Viễn tuy chẳng biết KFC là cái gì, nhưng yêu cầu của Cố Thần An thường anh đều chiều hết. Có điều giờ có thêm Lộ Lộ nên anh vẫn phải hỏi ý con bé.

"Bé không kén chọn đâu." Tầm này Lộ Lộ chưa có sở thích rõ ràng, cứ có đồ ăn là bé thích rồi.

Thống nhất xong, cả nhà đi thẳng ra bến xe. Từ trấn Vũ An lên thành phố chỉ mất nửa tiếng đi xe, giá vé cũng rẻ. Lộ Lộ ít khi được lên thành phố nên suốt dọc đường cứ dán mắt vào cửa sổ, cái miệng nhỏ cứ cười toe toét không ngớt. Quý Vi nhìn con cũng thấy vui lây.

Gần bến xe có rất nhiều xe taxi đứng đón khách, trạm xe buýt đối diện cũng đông nghịt người. Cố Trí Viễn bảo: "Mình đi taxi đi, chứ mình cũng chẳng biết cửa hàng đó ở đâu."

"Tôi thế nào cũng được." Quý Vi đáp hơi lơ đãng. Hình ảnh thành phố trong đầu cô vẫn là của hai mươi năm sau, giờ đột nhiên nhìn thấy những kiến trúc mang đậm dấu ấn thời gian của hai mươi năm trước, lòng cô không khỏi thấy chút hụt hẫng.

KFC đúng là thiên đường của trẻ con. Bữa sáng hôm đó hai đứa nhỏ là người ăn ngon lành nhất. Lúc ra về, Lộ Lộ còn chỉ tay vào cửa bảo: "Lần sau con lại muốn ăn cái này nữa ạ."

"Được, lần sau mẹ lại dắt con đi." Lộ Lộ khi lớn rất ít khi đòi hỏi gì ở cô, nên Quý Vi rất trân trọng giai đoạn con còn bé bỏng thế này.

"Anh định mua gì?" Lên thành phố sắm đồ là ý của Cố Trí Viễn nên cô hỏi xem hôm nay cần mua những gì.

Cố Trí Viễn không quên danh sách mà con trai liệt kê cho mình: "Đi mua quần áo trước đi, cưới xin thì cũng phải có bộ đồ mới chứ."

Quý Vi vốn cũng định mua thêm đồ mùa hè cho Lộ Lộ nên gật đầu: "Vâng, thế đi mua quần áo trước."

Họ đến cửa hàng bách hóa lớn nhất thành phố. Cố Trí Viễn dắt mọi người vào khu quần áo nữ trước. Khi nhân viên bán hàng tiến lại hỏi, anh chỉ vào Quý Vi bảo: "Để cô ấy tự chọn."

Bốn người đứng cạnh nhau trông y hệt một gia đình bốn người hạnh phúc. Cả hai đều không giải thích gì, còn Cố Thần An thì cứ nhìn Quý Vi với vẻ vui mừng rõ rệt. Người mẹ trong mơ sắp thực sự trở thành mẹ của mình rồi, bảo sao mà cậu bé không vui cho được.

Quý Vi nghĩ dù sao cũng là kết hôn nên chọn một chiếc váy màu đỏ dưa hấu. Da cô vốn rất trắng, màu này lại càng làm cô nổi bật hơn. Cô đứng trước gương ngắm nghía rồi hỏi ý kiến anh: "Màu này có rực quá không anh?"

So với bộ sơ mi quần tây ban nãy, chiếc váy này tôn lên hết vẻ đẹp của cô. Cố Trí Viễn cao hơn cô một cái đầu, khi cô lại gần hỏi, tai anh bỗng đỏ ửng lên. Anh nhìn lên cao một chút rồi đáp: "Không đâu, đẹp lắm, rất hợp với cô."

"Thật không anh?" Quý Vi hơi nghi ngại, vì lâu lắm rồi cô không mặc những tông màu thế này nên thấy cứ là lạ.

"Đẹp thật mà cô, xinh lắm ạ!" Cố Thần An dắt tay Lộ Lộ đứng bên cạnh khẳng định chắc nịch.

"Em gái ơi, em mặc váy này đẹp thật đấy, cả nhà em ai cũng khen kìa." Cô bán hàng cũng nói thêm vào.

"Mặc bình thường có bị ch.ói quá không ạ?" Quý Vi vẫn phân vân.

"Chói gì mà ch.ói, màu này nhạt hơn màu đỏ thắm mà lại sạch hơn màu hồng. Bọn chị bán chạy nhất loại này đấy, đang mốt bây giờ mà." Cô bán hàng không tiếc lời chào mời.

"Thế lấy bộ này đi ạ." Quý Vi quyết định nhanh gọn.

Thấy cô dắt hai đứa nhỏ định sang khu đồ trẻ em, Cố Trí Viễn cản lại: "Cô không chọn thêm bộ nữa à?"

"Thôi tạm thế đã anh." Không phải cô không muốn mua, mà là mấy kiểu dáng bây giờ cô không ưng lắm, để hôm nào xem sau vậy.

Cố Trí Viễn không quên chuyện con trai bảo mình keo kiệt, anh cứ khăng khăng: "Thế chọn thêm bộ nữa đi, ít nhất cũng phải có bộ để thay đổi chứ. Hay là lấy cái kia?"

Quý Vi nhìn theo hướng anh chỉ, đó là một chiếc váy dài bằng vải thô màu trắng sữa. Hóa ra anh thích kiểu này à?

"Nếu cô thấy không hợp thì tự chọn kiểu khác xem?" Anh nhận ra ngay là cô không thích, dù anh cũng chỉ chỉ bừa một cái thôi, vì trong mắt đàn ông mấy thứ này trông cũng na ná nhau cả.

"Thế tôi chọn bộ quần cho tiện làm việc hàng ngày." Thấy anh kiên trì, Quý Vi cũng nghĩ đến tục lệ mua đồ cưới thường chọn số đôi nên gật đầu.

Đến khu đồ trẻ em, Cố Thần An ngạc nhiên: "Con cũng được mua ạ?"

"Tất nhiên rồi, con đi chọn bộ nào con thích đi." Quý Vi xoa đầu cậu bé rồi cùng Lộ Lộ đi làm "quân sư" cho cậu. Con trai tầm tuổi này cũng chẳng cầu kỳ gì, Cố Thần An cứ để mặc cô Quý chọn hộ.

"Thế lấy một bộ quần dài, một bộ quần đùi nhé?" Cô hỏi ý kiến cậu bé.

"Con nghe cô hết ạ." Cố Thần An cười toe toét, dắt hai bộ quần áo vào phòng thử đồ. Đây là trải nghiệm mà cậu bé chưa từng có, trước đây quần áo của cậu toàn là người phụ nữ kia mua sẵn mang về, bộ nào cũng rộng thùng thình để "mặc cho được lâu".

Còn Lộ Lộ, Quý Vi chọn cho bé hai chiếc váy. Giờ tiết trời vẫn hơi se lạnh nên mặc thêm quần tất với áo khoác là vừa, đợi đến mùa hè mặc váy không là đẹp.

"Giờ mình đi chọn giày đi." Thấy mọi người chọn xong, Cố Trí Viễn đề nghị.

"Anh không mua à?" Quý Vi quay sang hỏi người đàn ông bên cạnh.

"Tôi không cần đâu, tôi có quân phục rồi." Cố Trí Viễn lắc đầu. Ngoài quân phục, anh còn mang về cả đống quần áo từ hồi đi lính, thế là đủ dùng rồi.

"Thật sự không mua sao? Chẳng phải anh bảo cưới xin thì phải sắm sửa quần áo mới đó sao?" Cô hỏi tiếp.

"Thật mà, quân phục tôi mặc còn chẳng hết nữa là." Anh lại lắc đầu từ chối.

"Vâng, vậy tí nữa chọn lấy một đôi giày nhé. Tầm này chắc sandal cũng chưa có nhiều mẫu đẹp." Quý Vi định bảo vừa đắt vừa xấu mà không nỡ nói ra, nhưng lạ là Cố Trí Viễn nhìn biểu cảm của cô hình như cũng hiểu ý.

"Tùy cô thôi." Anh vẫn câu nói đó. Với người khác thì có vẻ là khách sáo, nhưng với tư cách là "đối tác", Quý Vi thấy câu này nghe sướng tai nhất.

Ra khỏi cửa hàng bách hóa đã là buổi trưa. Nhìn túi lớn túi bé trên tay hai người, Quý Vi cũng không ngờ mới sắm có bấy nhiêu đồ mà đã hết cả buổi sáng.

"Giờ đi tìm chỗ ăn cơm, xong mình đi chụp ảnh nhé." Anh bảo.

"Ơ không phải về trấn chụp sao?" Cô thắc mắc.

"Trên thành phố chụp đẹp hơn, nghe nói còn có cả trang điểm nữa. Đã lên đây rồi thì mình thử xem sao? Ảnh thì tôi nhờ xe khách mang về sau cũng được, tôi có quen một anh tài xế." Anh biết cô lo chuyện đi lại nên đưa ra cách giải quyết luôn.

"Cũng được ạ." Nếu không phải đi lại vất vả mà vẫn có ảnh thì cô chẳng có ý kiến gì.

Bữa trưa ăn cơm trắng, thấy Cố Trí Viễn xới cơm đến lần thứ ba, Quý Vi chợt nhớ hôm anh đến nhà mình ăn cơm hình như chỉ xới có một lần. Cô hơi nhíu mày, hóa ra lần đó anh ăn không đủ no à?

Thấy cô nhìn chằm chằm vào bát cơm của mình, Cố Trí Viễn chủ động giải thích: "Trước đây ngày nào tôi cũng phải luyện tập cường độ cao nên sức ăn hơi mạnh, giờ vẫn chưa quen lại được."

"Thế lần trước sang nhà tôi, chẳng lẽ anh ăn không no à?" Quý Vi hỏi rồi nhìn anh.

"Tầm bảy phần thôi." Anh ngập ngừng một lát rồi thú nhận thật lòng.

"Sao lại thế?" Cô không hiểu sao anh lại phải nhịn.

"Chiến hữu của tôi khuyên thế. Cậu ấy bảo lần đầu đến nhà gái phải giữ hình tượng, ngày xưa cậu ấy bị trượt buổi xem mắt đầu tiên cũng chỉ vì tội ăn khỏe quá đấy." Cố Trí Viễn giải thích.

"Chắc không đến mức đấy đâu." Quý Vi nghĩ thầm chắc anh bạn kia trêu anh thôi. Nhưng cô cũng thấy lạ, trông anh có vẻ lạnh lùng khó gần, mà hóa ra ngoài đời lại dễ bị lừa như vậy sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.