Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 9: Không Lẽ Chị Ấy Định Cắt Đứt Thật Sao?

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:33

Editor: Yang Hy

Cố Trí Viễn không ngờ cô lại để ý đến chuyện ăn uống như vậy. Anh suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc đáp: "Tôi chỉ nghĩ lần đầu đến nhà, để lại ấn tượng tốt với cô và gia đình là quan trọng nhất." Nhất là khi nhận ra quan hệ của cô với người nhà không tốt, anh càng không muốn bản thân trở thành cái cớ để họ công kích cô.

Lý do của anh làm Quý Vi nhớ lại kiếp trước khi Tạ Phi và bà mối lần đầu đến nhà, lúc đó anh ta cũng khép nép như vậy. Nghĩ đến đây, cô không khỏi nhìn anh thêm vài cái, không phải vì cô còn vương vấn gì Tạ Phi, mà đơn giản vì cô chẳng có ai khác để so sánh. Cô suy nghĩ một lát rồi mới nói tiếp: "Qua hai ngày tiếp xúc, chắc anh cũng thấy quan hệ của tôi với họ chẳng ra sao rồi. Thế nên sau này anh không cần phải nể nang họ đâu, người kết hôn với anh là tôi." Quý Vi nói vậy là để tiêm phòng trước cho anh, tránh việc nhà họ Quý sau này lại mượn gió bẻ măng.

"Được, tôi hiểu ý cô rồi. Sau này những việc liên quan đến họ, tôi sẽ hỏi ý kiến cô trước khi quyết định." Cố Trí Viễn nói xong còn đệm thêm một câu: "Thật ra quan hệ của tôi với gia đình ở quê cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Lần kết hôn này tôi dự định chỉ gọi điện báo cho họ một tiếng là xong."

"Không cần về huyện Vân sao?" Trước đó Quý Vi cũng có đoán qua, nhưng giờ nghe chính miệng anh nói, cô vẫn thấy nhẹ cả lòng. Dù là sống lại một đời, cô vẫn thấy việc đối phó với nhà chồng chẳng dễ dàng gì.

"Lần này không về." Cố Trí Viễn lắc đầu.

"Thế cũng tốt, cuộc sống không có người lớn can thiệp vào thì hai đứa mình sẽ thoải mái hơn nhiều." Đây là lời nói thật lòng của Quý Vi.

"Như thế cũng đồng nghĩa với việc lúc bình thường không có ai đỡ đần, những lúc tôi phải đi công tác dưới xã, cô sẽ vất vả lắm đấy." Nhắc đến chuyện đi xã, Cố Trí Viễn lại thấy hơi đau đầu, trong thời gian ngắn chắc anh chưa giải quyết ngay được việc này.

"Hai đứa nhỏ cũng lớn cả rồi, chắc không vất vả lắm đâu." Quý Vi vừa nói vừa nhìn sang thấy Cố Thần An đang cầm khăn giấy lau miệng cho Lộ Lộ. Nụ cười trên mặt cô thêm rạng rỡ, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: "Vả lại Thần An trông có vẻ sắp thành trợ thủ đắc lực của tôi được rồi đấy."

Cố Thần An tuy đang chăm em nhưng tai vẫn vểnh lên nghe, nghe vậy liền quay phắt lại: "Đúng ạ! Con có thể làm trợ thủ cho cô Quý, cùng cô chăm sóc em Lộ Lộ ạ."

Thấy con trai tích cực như vậy, Cố Trí Viễn cảm thấy Cố Thần An của bây giờ và ba tháng trước cứ như hai người hoàn toàn khác nhau. Sự biết ơn của anh dành cho Quý Vi lên đến đỉnh điểm: "Vậy thì những ngày tháng sắp tới, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!"

Đây là lần đầu tiên Quý Vi nghe anh dùng từ "hợp tác". Cô mỉm cười, anh đúng là người thông minh, chắc cũng đã hiểu rõ ý cô rồi. Cô gật đầu phụ họa lần nữa: "Hợp tác vui vẻ!"

Thế nhưng "hợp tác" còn chưa bắt đầu thì hai người đã lại có ý kiến khác nhau. Quý Vi hơi bất lực chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình: "Cái này vẫn dùng tốt mà, không cần mua cái mới đâu anh."

"Tôi chỉ thấy người ta kết hôn có cái gì thì cô cũng nên có cái đó thôi." Cố Trí Viễn nói xong thì liếc nhìn Cố Thần An một cái.

"Nhưng tôi có rồi mà, tiền này cứ để dành đi, sau này còn nhiều việc phải dùng đến lắm." Chẳng hạn như lên thành phố mua nhà. Quý Vi nói xong thì đưa mắt nhìn ra ngoài. Bây giờ nhà chung cư ở thành phố chưa nhiều, vài năm nữa các khu chung cư mới sẽ mọc lên như nấm, họ phải dọn lên đây trước lúc đó mới được.

"Được, chuyện này nghe cô, nhưng chuyện tiếp theo thì phải nghe tôi." Cố Trí Viễn nói rồi dẫn cả nhà vào cửa hàng vàng lớn nhất thành phố.

"Mua đồ vàng á?" Lần này Quý Vi ngạc nhiên thật sự.

"Tất nhiên rồi, mấy thứ này cô dâu nào mà chẳng phải có. Cô Quý ơi, mình vào nhanh đi cô." Như sợ cô từ chối, Cố Thần An đã nhanh tay kéo cô vào trong tiệm. Cậu bé vẫn còn nhớ người phụ nữ kia từng càm ràm rằng không có đồ vàng thì sẽ bị người ta coi khinh.

"Thần An nói đúng đấy." Cố Trí Viễn đứng bên cạnh gật đầu.

"Vâng." Lần này Quý Vi không từ chối nữa. Vàng là thứ giữ giá, đây là một món đầu tư không bao giờ lỗ.

Thời này kiểu dáng đồ vàng không phong phú như sau này, nhưng cũng đủ cho Quý Vi chọn lựa. Cuối cùng cô chọn một chiếc nhẫn và một sợi dây chuyền. Vì không có lỗ tai nên cô không lấy bông tai. Nhận lấy túi đồ từ tay nhân viên, thấy Cố Thần An bên cạnh cười hớn hở, cô bèn hỏi vui: "Thần An, con vui lắm hả?"

"Vâng! Cô Quý ơi, con vui lắm." Thần An gật đầu lia lịa. Mua xong mấy thứ này là coi như cô Quý sắp thành mẹ của cậu thật rồi.

Quần áo, giày dép và trang sức đều đã mua xong, lịch trình cuối cùng ở thành phố là chụp ảnh. Cố Trí Viễn vừa hỏi thăm được tiệm ảnh đẹp nhất thành phố, cả nhà liền phi thẳng đến đó. Đúng như anh nói, ở đây không chỉ trang điểm được mà còn có nhiều phông nền để chọn. Chủ tiệm cứ ngỡ họ đi chụp ảnh gia đình nên hỏi hai đứa nhỏ thích phông nền nào. Lúc này Quý Vi mới sực nhớ ra ảnh hồi nhỏ của Lộ Lộ ít đến t.h.ả.m thương.

"Hay mình chụp vài tấm nhé?" Cố Trí Viễn thấy chụp vài tấm ảnh cả nhà cũng rất có ý nghĩa.

"Vâng. Sẵn tiện chụp riêng cho mỗi đứa vài tấm, sau này chúng lớn lên nhìn lại cũng là một kỷ niệm." Quý Vi quyết định ngay.

Thế là thời gian còn lại họ đều dành hết trong tiệm ảnh. Hết chụp cả nhà lại đến chụp cho hai đứa nhỏ. Tiệm còn có cả trang phục cho thuê, Cố Thần An nhìn một cái là ưng ngay bộ Tôn Ngộ Không. Quý Vi nhìn hai cái má đ.á.n.h phấn hồng rực của thằng bé mà phải quay đi chỗ khác nín cười. Thôi thì sau này nó có hối hận hay không là việc của nó vậy.

Mấy tấm ảnh đó đều chụp rất suôn sẻ, nhưng đến lúc chụp ảnh đăng ký kết hôn thì cả hai đều hơi khép nép. Quý Vi nghe theo lời chủ tiệm, nhích lại gần anh một chút. Cô không ngờ lần đầu tiên hai người gần gũi thế này lại là để chụp ảnh cưới.

Cố Trí Viễn trông thì ngồi ngay ngắn đấy, nhưng nắm đ.ấ.m đặt bên hông cứ siết c.h.ặ.t rồi lại buông, buông rồi lại siết. Hai bờ vai chạm vào nhau, hơi thở như hòa quyện, anh có thể cảm nhận rõ mùi hương dịu nhẹ từ người cô phả ra. Anh tự thấy mình không phải hạng người ham mê sắc d.ục, nhưng khoảnh khắc này hơi thở anh bỗng trở nên nặng nề. Nhận ra sự thay đổi đó, anh thầm tự trách mình, thấy phản ứng như vậy là không tôn trọng cô.

Mỗi người một tâm tư hoàn thành xong bức ảnh. Lúc đứng dậy, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Cố Trí Viễn đi bàn với chủ tiệm chuyện lấy ảnh, còn Quý Vi cúi đầu bình ổn lại nhịp thở, tự nhủ chắc do lâu rồi mình không gần gũi với người khác giới nên mới vậy.

Trên đường về, trái với vẻ yên lặng của hai người lớn, hai đứa nhỏ lại cực kỳ phấn khích. Chúng cứ luôn miệng hỏi bao giờ thì có ảnh, ngay cả bé Lộ Lộ thường ngày ngoan ngoãn cũng hỏi đi hỏi lại mấy lần: "Mẹ ơi, bao giờ mới có ảnh ạ?"

"Ba ngày nữa con ạ." Quý Vi kiên nhẫn trả lời con. Cô nhẩm tính trong đầu, ngày lấy ảnh là thứ năm, sáng thứ sáu cô lại không có tiết, vừa khéo để đi đăng ký.

Nửa tiếng ngồi xe trôi qua trong tiếng ríu rít của hai đứa nhỏ. Họ xuống xe ngay cổng trường, Quý Vi nhìn Cố Trí Viễn nói luôn: "Sáng thứ sáu tôi không có tiết, lúc đó anh có rảnh không?"

"Rảnh chứ! Vậy thứ năm lấy ảnh xong tôi sẽ sang tìm cô." Cố Trí Viễn gật đầu lia lịa. Không rảnh cũng phải thành rảnh, chưa cầm được cái tờ giấy đó trên tay thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, anh không muốn có bất cứ biến cố nào cả.

"Vâng, thế nhé. Thần An này, mai đi học nhớ mang theo giấy xin phép đấy nhé." Quý Vi lại dặn dò.

"Con biết rồi ạ, cô Quý!" Thần An vui vẻ vẫy tay chào. Đợi mẹ con cô đi khuất vào trong trường, cậu mới quay sang hỏi bố: "Bố ơi, con đã được gọi cô Quý là mẹ chưa ạ?"

"Giờ thì chưa được, phải đợi đến thứ sáu mình lấy giấy kết hôn xong đã." Cố Trí Viễn xoa đầu con.

"Lại phải đợi đến thứ sáu ạ?" Thần An bĩu môi, mặt đầy vẻ thất vọng.

"Đúng rồi, phải có ảnh mới làm thủ tục được chứ." Anh giải thích.

"Vâng ạ... Mà sao lúc nãy bố không mời cô Quý với em Lộ Lộ về nhà mình ăn cơm luôn?" Thần An quay sang trách bố.

"Hai mẹ con mệt rồi, lúc mệt mỏi nhất người ta chỉ muốn về chỗ quen thuộc thôi." Hôm qua Quý Vi và Lộ Lộ ở bên nhà anh trông thì vui đấy, nhưng anh biết họ vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng đâu.

"Vâng, con hiểu rồi." Thần An bị bố thuyết phục.

"Đói chưa? Bố đi nấu cơm đây." Cố Trí Viễn dắt con vào bếp.

"Con vào giúp bố một tay!" Thần An hăng hái theo sau. Hồi trước Phương Tình hay bắt cậu bé làm đủ thứ, nên mấy việc nấu nướng đơn giản cậu cũng biết làm chút ít.

Phía bên này, Lộ Lộ về đến trường là bắt đầu buồn ngủ. Con bé ngáp một cái, mắt rưng rưng vì buồn ngủ, nũng nịu bảo mẹ: "Mẹ ơi, con muốn đi ngủ."

"Ngủ đi con, ngủ một lát đi, bao giờ mẹ nấu cơm xong mẹ gọi." Quý Vi xoa đầu con cho bé đi nằm. Ký túc xá chật chội, cô chỉ có thể nấu mấy món đơn giản qua bữa.

Một ngày này với họ thật bận rộn, nhưng với nhà họ Quý thì lại là một sự giày vò. Sốt ruột nhất là Quý Thắng Chu: "Con nghe người ta bảo sáng nay thấy chị con dắt nhau ra bến xe, có khi nào họ đi lấy giấy kết hôn thật rồi không?"

"Chẳng phải hôm qua nó đã nói rồi sao?" Ông Quý gắt gỏng.

"Thế mà đến tối mịt rồi cũng chẳng thấy ai về báo một tiếng, không lẽ chị ấy định cắt đứt quan hệ với nhà mình thật à?" Quý Thắng Chu vừa nói vừa quan sát sắc mặt ông Quý.

"Thắng Chu, con đừng nói bậy, chị con không phải hạng người đó đâu." Bà Chu nói câu này không chỉ cho con trai nghe mà như đang cố thuyết phục chính mình, vì thật sự hai ngày nay Quý Vi thay đổi quá nhiều.

"Ngày xưa Lộ Lộ còn bé, chị ta cần mẹ trông con hộ nên mới vâng vâng dạ dạ. Giờ Lộ Lộ lớn rồi, sắp đi mẫu giáo được rồi là chị ta lật mặt ngay, đúng là tính toán giỏi thật." Lý Thù Huệ bĩu môi chêm vào.

"Chị im đi! Nếu không phải tại chị suốt ngày nói bậy trước mặt thằng Thông thì đã chẳng có chuyện ngày hôm nay." Bà Chu lườm con dâu một cái. Bà lạ gì cô con dâu này, lúc nào cũng nghĩ Quý Vi đưa tiền cho bà là phải đưa hết cho vợ chồng nó mới cam lòng.

"Vâng vâng, đều tại con hết, ai bảo con là người ngoài cơ chứ. Cả nhà mình mới là một gia đình yêu thương nhau." Lý Thù Huệ cố ý nhấn mạnh chữ "yêu thương nhau" để mỉa mai.

"Thôi đi, em cũng nhịn một câu đi." Quý Thắng Chu giả vờ mắng vợ vài câu rồi mới nói tiếp: "Chị con bây giờ chắc nghĩ là không cần dựa vào nhà mình nữa rồi. Thế nên mình phải làm cho chị ấy nhận ra rằng có nhà mẹ đẻ chống lưng mới là tốt nhất, lúc đó chị ấy tự khắc sẽ lại như xưa thôi."

Bà Chu nghe vậy liền nhíu mày: "Ý con là sao?"

Quý Thắng Chu cười nham hiểm: "Cái bà già nhà họ Tạ chắc chưa biết chuyện chị con định lấy chồng đâu nhỉ?"

"Chắc chắn là chưa rồi, bà ta mà biết thì chẳng quấy lên cho cả nhà nổ đom đóm mắt à?" Bà Chu tỏ vẻ kinh tởm. Năm ngoái bà mới nhờ người giới thiệu đối tượng cho Quý Vi, bà già đó đã hùng hổ kéo đến nhà làm loạn một trận rồi.

"Thì phải để bà ta quấy lên chứ! Để cho chị con hiểu ra rằng, những lúc ấy ai mới là người đứng ra che chở cho chị ấy!" Quý Thắng Chu thong thả nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.