Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 80: Trời Sinh Một Cặp

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:47

Editor: Yang Hy

Phương Tình không ngờ Thiếp Ngôn Phi lại nhanh ch.óng đoán ra ý đồ của mình đến thế. Cô ta cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, cực lực phủ nhận: "Sao anh lại nghĩ thế? Em cũng là lo cho tương lai của chúng mình thôi mà. Anh nghĩ vậy làm em buồn lắm đấy."

Hồi đó cô ta khăng khăng đòi ly hôn cũng là do Thiếp Ngôn Phi xúi giục. Mãi đến khi hai người bỏ đi nơi khác, cô ta mới vỡ lẽ thế giới bên ngoài chẳng tươi đẹp như họ vẫn tưởng. Thật ra lúc đó Phương Tình đã hối hận rồi, nhưng cô ta chẳng còn đường lui.

Nhưng kiếp này thì khác. Cô ta thừa biết Thiếp Ngôn Phi chỉ là một con thú đội lốt người. Mối họa ngầm này nhất định phải được giải quyết, cô ta không thể để hắn kéo mình xuống vực thẳm thêm lần nữa.

Thiếp Ngôn Phi đưa tay bóp cằm cô ta: "Mấy trò vặt vãnh của em mà qua mắt được anh sao? Sao hả, trước đây thì chê Cố Trí Viễn lạnh nhạt, giờ thấy người ta lấy vợ mới lại bắt đầu ghen tị à?"

"Làm gì có chuyện đó, em vốn không thích anh ta, anh cũng biết mà." So với Thiếp Ngôn Phi, Cố Trí Viễn trầm tính, ít nói, lúc nào cũng mang cái mặt lạnh tanh. Trong mắt Phương Tình lúc đó, anh đương nhiên là kẻ chẳng thú vị gì. Tiếc là người nhà cô ta lại thấy anh ở quân ngũ, hàng tháng có phụ cấp, không như Thiếp Ngôn Phi chỉ là tên lưu manh, đến tiền sính lễ cũng không bỏ ra nổi.

Nghĩ đến đây, Phương Tình cụp mắt xuống. Kiếp trước, sau khi ly hôn với Cố Trí Viễn, cô ta đi theo Thiếp Ngôn Phi đến nơi đất khách quê người. Đến khi cô ta chật vật quay về thì bố mẹ đều đã qua đời. Lần này, giải quyết xong chuyện ở đây, cô ta nhất định phải về thăm nhà một chuyến.

"Anh không quan tâm em có thích nó hay không. Giờ hai đứa mình ngồi cùng một thuyền rồi, muốn đá anh đi à? Đừng có mơ!" Thiếp Ngôn Phi cười khẩy. Vì Phương Tình mà hắn lặn lội từ huyện Vân đến Ngũ An, sau khi cô ta ly hôn, hai người lại cùng nhau bỏ đi nơi khác. Danh tiếng của hắn ở quê nhà đã nát bét rồi, đời nào hắn chịu buông tha cho cô ta dễ dàng thế.

Phương Tình im lặng. Cô ta cảm thấy Thiếp Ngôn Phi khó đối phó hơn mình tưởng nhiều. Muốn sống những ngày tháng tốt đẹp, việc đầu tiên là phải diệt trừ hắn.

Chuyện Phương Tình quay lại làm phiền là do Cố Thần An kể với Cố Trí Viễn. Ánh mắt anh thoáng qua sự lạnh lẽo, sau đó quay sang nhìn Quý Vi, giọng dịu dàng hỏi: "Cô ta lại đến làm phiền em à?"

"Không có, cô ta chỉ đến thăm con thôi, còn mua quà cho Lộ Lộ nữa." Mặc dù cô bé không nhận.

"Kệ cô ta đi, thấy chán rồi tự khắc sẽ bỏ đi thôi." Sự chán ghét hiện rõ trong mắt Cố Trí Viễn.

"Em biết rồi. Như anh nói đấy, dù cô ta có ý đồ gì, mình cứ lờ đi là được." Quý Vi đoán Phương Tình trải qua một tháng không mấy vui vẻ sau khi rời đi nên mới quay lại níu kéo.

"Xin lỗi em." Cố Trí Viễn áy náy nhìn Quý Vi, cảm giác như mình lúc nào cũng mang lại rắc rối cho cô.

"Anh đang thay mặt Phương Tình xin lỗi em đấy à?" Quý Vi không vui nhìn anh.

"Tất nhiên là không rồi. Anh chỉ cảm thấy vì chuyện của bố con anh mà khiến em phiền lòng quá." Cố Trí Viễn lắc đầu phủ nhận.

"Chúng ta bây giờ là người một nhà, chuyện của hai bố con cũng là chuyện của em, phiền hà cái gì chứ." Quý Vi chỉnh lại lời anh.

Ba chữ "người một nhà" khiến tâm trạng u ám của Cố Trí Viễn lập tức bừng sáng. Giọng anh vui vẻ hẳn lên: "Em nói đúng, chúng ta là người một nhà. À đúng rồi, chuyến này anh có mua váy mới cho em và Lộ Lộ đấy."

"Mùa hè còn chưa đến mà anh." Quý Vi lườm yêu anh một cái. Giờ mới đang mùa xuân, anh đã mua váy về rồi. Lộ Lộ dạo này điệu đà lắm, nhìn thấy váy mới là muốn mặc ngay vào ngày mai.

"Không biết bao giờ mới có chuyến đi Quảng Châu tiếp nên anh tiện tay mua luôn." Cố Trí Viễn giải thích.

"Lịch chạy xe tháng sau giảm nhiều lắm hả anh?" Nhớ lại lời anh nói trước đó, Quý Vi tò mò hỏi.

"Ít nhất là giảm một nửa, sau đó sẽ giảm dần nữa."

"Thế chuyện đất đai có tin gì chưa anh?" Quý Vi quan tâm vấn đề này hơn.

"Thuận lợi thì cuối tháng này sẽ chốt xong. Anh Lữ tự tin lắm. Lần này anh Vương cũng muốn góp vốn vào." Cố Trí Viễn kể cho cô nghe chuyện làm ăn.

"Vậy các anh tính thế nào?" Quý Vi cũng không ngạc nhiên lắm về ý định của vợ chồng Vương Hải Phong. Thực tế đã chứng minh đi theo Lữ Song Tài là không sai, lần trước họ đã bỏ lỡ cơ hội làm vận tải, lần này đương nhiên không muốn bỏ lỡ nữa.

"Mua đất tốn một khoản tiền lớn, sau này còn phải đầu tư xây dựng nữa. Có người muốn tham gia cũng là tin tốt cho bọn anh." Ý của Cố Trí Viễn rất rõ ràng.

"Kể cũng phải. Nhưng về sau không nên thêm người nữa đâu anh ạ, thế chân vạc ba người là vững nhất rồi." Quý Vi khéo léo đưa ra ý kiến.

"Anh cũng nói với anh Lữ chuyện này rồi, hiện tại anh ấy cũng đồng ý." Cố Trí Viễn cũng thấy thêm người nữa sẽ phức tạp.

"Vậy cứ đợi diễn biến tiếp theo xem sao, chuyện chưa xảy ra thì chưa cần lo lắng." Vốn dĩ Quý Vi định nộp đơn xin nghỉ việc, nhưng cuộc thi học sinh giỏi Toán sắp tới lại nhen nhóm trong cô niềm hy vọng. Nếu lần này có thành tích tốt, cơ hội thuyên chuyển công tác của cô sẽ cao hơn. Lần lên tiết dự giờ trước cô cũng để lại ấn tượng khá tốt với lãnh đạo.

"Ừ, đợi lấy được đất xong, em có thể bắt đầu lên kế hoạch cho ngôi nhà của chúng ta trên thành phố rồi." Giọng Cố Trí Viễn tràn đầy mong đợi.

"Đúng thật, đến lúc đó em sẽ quy hoạch cho ra trò luôn." Mặc dù hiện tại họ đã có nhà, nhưng bố cục căn nhà này đều do chủ cũ để lại, họ chưa sửa sang gì nhiều. Lên thành phố sẽ khác, hoàn toàn có thể xây theo ý mình. Nếu mảnh đất đủ rộng, biết đâu còn xây được biệt thự ấy chứ. Nghĩ đến biệt thự, Quý Vi bỗng bật cười.

"Em cười gì thế?" Cố Trí Viễn ngạc nhiên nhìn cô.

"Chỉ là thấy vui thôi anh." Quý Vi nhớ thời điểm này nhà cửa thường chỉ xây khoảng 7 tầng, nhà cao tầng vẫn còn hiếm. Chỉ cần đất đủ rộng, xây biệt thự chắc chắn không thành vấn đề. Kiếp trước cô toàn ở nhà thuê, chẳng nhớ nổi mình đã chuyển nhà bao nhiêu lần. Lần này cô không muốn vất vả thế nữa, muốn một bước ổn định luôn.

"Lần trước hai đứa nhỏ bảo anh muốn nuôi cún con, đến lúc đó có thể cho chúng nuôi thử xem sao." Thấy cô vui vẻ, khóe môi Cố Trí Viễn cũng cong lên.

"Chuyện này phải cân nhắc kỹ anh ạ, nuôi ch.ó là phải có trách nhiệm với nó. Nhưng mà đợi mình chuyển lên thành phố chắc cũng phải một hai năm nữa." Quý Vi thấy giờ lo chuyện này vẫn còn hơi sớm.

Trong khi hai vợ chồng đang mải mê vẽ ra viễn cảnh cả nhà bốn người chuyển lên thành phố sống, thì ở bên này, Phương Tình và Thiếp Ngôn Phi lại bắt đầu đau đầu vì tiền.

"Hay là em đi hỏi vay Cố Trí Viễn ít tiền đi? Dù sao em cũng là mẹ của con nó mà." Thiếp Ngôn Phi xúi giục.

"Lần trước em hỏi rồi, anh ta từ chối thẳng thừng, đường này không đi được đâu." Phương Tình lắc đầu. Chợt nhớ đến những trò mèo mả gà đồng mà hắn từng làm trước đây, trong lòng cô ta nảy ra một ý: "Hay là anh đi tìm đám bạn cũ của anh vay tạm?"

Trước kia, khi còn thật lòng muốn sống với Thiếp Ngôn Phi, cô ta ghét cay ghét đắng việc hắn giao du với đám bạn xấu ấy. Nhưng bây giờ, cô ta chỉ hận không thể tống khứ hắn đi cho khuất mắt, nên đương nhiên chẳng bận tâm hắn chơi với ai. Thậm chí cô ta còn mong nhân cơ hội này nắm được thóp của bọn chúng.

"Lần trước vì em mà anh cạch mặt bọn nó rồi, giờ còn mặt mũi nào mà tìm đến nữa. Trên người em hết sạch tiền thật rồi à?" Thiếp Ngôn Phi nghi ngờ nhìn cô ta.

"Em lừa anh bao giờ chưa?" Phương Tình hừ lạnh, lườm hắn một cái.

"Được rồi, để anh tự nghĩ cách." Thiếp Ngôn Phi liếc cô ta, trong lòng đã có tính toán riêng.

Cố Trí Viễn không ngờ tên này lại dám vác mặt đến tìm mình. Anh ngước mắt nhìn kẻ ngồi đối diện, vẻ mặt lạnh tanh: "Tìm tôi có việc gì?"

"Anh Cố rộng lượng thật đấy, tôi cứ tưởng anh nhìn thấy tôi là lao vào đ.ấ.m tôi một trận rồi cơ." Thiếp Ngôn Phi mở miệng với vẻ cà lơ phất phơ.

"Tôi sợ bẩn tay." Hiện tại cuộc sống của anh đang hạnh phúc viên mãn, chẳng việc gì phải vì loại người như thế này mà làm bẩn tay mình.

Thiếp Ngôn Phi chẳng hề để tâm đến sự mỉa mai của anh, hắn ghé sát lại nói: "Anh có biết con mụ điên Phương Tình kia muốn tôi làm gì không?"

"Không liên quan đến tôi." Cố Trí Viễn nghĩ thầm, hai kẻ này đúng là trời sinh một cặp, độ vô liêm sỉ như nhau cả.

"Cô ta muốn quay lại hàn gắn với bố con anh, tiếc là cô vợ hiện tại của anh lại là vật cản đường." Nói đến đây, Thiếp Ngôn Phi liếc nhìn Cố Trí Viễn, chỉ thấy người đàn ông vốn đã lạnh lùng nay khí thế quanh người càng trở nên sắc bén hơn, dường như chỉ cần hắn bước thêm một bước nữa sẽ bị anh "đâm" bị thương ngay.

"Rốt cuộc anh muốn nói gì?" Cố Trí Viễn nhìn hắn.

"Đưa tôi một khoản tiền, tôi sẽ đưa cô ta đi ngay lập tức, đảm bảo tránh xa gia đình anh." Thiếp Ngôn Phi đã lên kế hoạch sẵn trong đầu.

Cố Trí Viễn cười khẩy. Xem ra việc anh thỏa hiệp vì Thần An trước đây khiến bọn chúng tưởng anh là quả hồng mềm muốn nắn thế nào thì nắn sao? Anh lạnh lùng đáp: "Thế thì các người cứ việc ở lại đây đi."

Rời đi, Cố Trí Viễn không về nhà ngay mà đi thẳng đến tòa án khởi kiện Phương Tình. Không chỉ kiện đòi số tiền cấp dưỡng cô ta phải trả trong một năm qua, mà còn cả số tiền tiết kiệm cô ta đã cuỗm đi trước đó. Số tiền kia chưa chắc đã đòi lại được, nhưng anh muốn dùng việc này để cảnh cáo Phương Tình: Hãy tránh xa gia đình anh ra, nếu không lần sau sẽ không chỉ đơn giản là đòi tiền thế này đâu.

Còn về phần Thiếp Ngôn Phi, anh nhớ tên này ở huyện Vân vốn là một tên lưu manh. Giờ trong tình cảnh túng thiếu, e là chuyện gì hắn cũng dám làm liều. Vì vậy sau khi rời tòa án, anh gọi điện cho Lữ Song Tài, nhờ anh ấy tìm người chạy xe thay vài hôm, đợi anh giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình rồi mới đi làm lại.

Thiếp Ngôn Phi bị từ chối đương nhiên là tức tối. Trong mắt hắn, Cố Trí Viễn chính là cái mỏ ngon nhất. Trước đây vì thằng nhãi Cố Thần An mà anh có thể nhắm mắt làm ngơ sự tồn tại của hắn, vậy mà giờ lại không chịu bỏ tiền ra để bảo vệ hạnh phúc gia đình nhỏ? Hắn nghĩ, có lẽ hắn phải đi gặp Quý Vi một chuyến, nếu quấy tung lên khiến họ ly hôn được thì càng tốt.

Lúc Thiếp Ngôn Phi về nhà, hắn phát hiện ngoài Phương Tình ra còn có người khác.

Nghe tiếng mở cửa, Phương Tình vội vàng đón: "Anh về rồi à? Anh Hoàng không biết nghe tin ở đâu mà biết anh về, đặc biệt đến tìm anh đấy."

"Bọn nó đến từ bao giờ?" Thiếp Ngôn Phi liếc nhìn Phương Tình, cảm thấy người đàn bà này chắc chắn cố ý. Đám Hoàng Trung luôn muốn tìm người làm bia đỡ đạn cho những phi vụ bẩn thỉu, điều này cô ta đâu phải không biết.

"Họ đến từ chiều, anh mau bảo họ đi đi." Phương Tình giả vờ sợ hãi nép vào một bên.

Người là do cô ta gọi đến thì đã sao? Kiếp trước chẳng phải tên khốn này cũng định lừa bán cô ta vào trong núi sao? Lần này cô ta chỉ là "gậy ông đập lưng ông" mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.