Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 79: Quay Lại Phá Đám
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46
Editor: Yang Hy
Quý Vi cảm thấy Phương Tình đã lặn lội đường xa quay về đây thì sẽ không vì vài ba câu nói của anh mà bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
"Ly hôn gần một năm rồi, cô ta chưa từng gửi một đồng tiền cấp dưỡng nào cho Thần An. Hễ nhắc đến chuyện này là cô ta im thin thít. À đúng rồi, cô ta còn hỏi vay tiền anh nữa. Anh đoán khả năng cao là cô ta cãi nhau với tên kia rồi." Cố Trí Viễn nghĩ thầm, biết thế đã đưa Quý Vi đi cùng.
"Hỏi vay tiền anh sao?" Quý Vi ngập ngừng, tạm thời không hiểu nổi mạch não của Phương Tình.
"Ừ, anh cũng không ngờ tới." Cố Trí Viễn nhận ra sự hiểu biết của mình về Phương Tình vẫn còn quá nông cạn.
Lần này đến lượt Quý Vi hoang mang về mục đích của Phương Tình. Chẳng lẽ níu kéo không thành nên định quay sang vòi tiền anh một khoản?
"Dù thế nào thì việc cô ta rời đi cũng là chuyện tốt." Cố Trí Viễn nhìn theo bóng lưng Cố Thần An phía trước. Mấy ngày nay tuy thằng bé không nói gì, nhưng anh nhận thấy rõ sự bất thường của con.
"Cũng đúng. Thôi không nhắc đến cô ta nữa. Ngày mai anh lại đi làm à?" Quý Vi hỏi.
"Ừ, lịch xếp từ trước rồi. Sang tháng sau anh sẽ giảm bớt số chuyến đi. Anh Lữ đang đàm phán mua một mảnh đất, nếu xong xuôi thì trọng tâm của bọn anh sẽ dần chuyển sang bên đó." Hiện tại công ty vận tải vận hành khá ổn định, không cần hai người họ ngày nào cũng phải kè kè giám sát nữa.
"Có chắc chắn lấy được không anh?" Quý Vi ngạc nhiên trước tốc độ của họ.
"Chắc là được thôi, chủ yếu là vấn đề giá cả. Chốt xong giá thì chỉ còn là vấn đề thủ tục thôi." Giọng Cố Trí Viễn bình thản, dường như không coi đây là chuyện gì khó khăn.
"Nếu thuận lợi thì kế hoạch chuyển lên thành phố của chúng ta cũng có thể đẩy nhanh hơn." Thời điểm vợ chồng Quý Thắng Chu bị sa thải ngày càng gần, Quý Vi nghĩ đối với họ, cách ly về mặt địa lý có lẽ là biện pháp tốt nhất.
"Nếu em muốn chuyển thì bây giờ chuyển luôn cũng được mà." Cố Trí Viễn nghiêm túc nói.
"Ít nhất cũng phải đợi hết học kỳ này đã anh." Ban đầu Quý Vi không có ý định nghỉ việc, nhưng một khi ý nghĩ đó đã nhen nhóm thì khó lòng dập tắt được.
"Được, nghe theo em hết." Cố Trí Viễn nắm lấy bàn tay cô, anh lờ mờ đoán được lý do khiến cô do dự.
"Lần nào anh cũng nói thế, làm như em gia trưởng lắm ấy." Quý Vi giả vờ giận dỗi.
"Em là nóc nhà, gia trưởng một chút cũng là chuyện đương nhiên mà." Cố Trí Viễn gật đầu đồng ý.
Quý Vi bị anh chọc cười, liền ra lệnh: "Vậy tối nay 'nóc nhà' muốn ăn món gì ngon ngon một chút."
"Tuân lệnh." Tiếng cười của hai người khiến hai đứa nhỏ chạy phía trước liên tục ngoái lại nhìn. Lộ Lộ chạy ùa về phía họ: "Mẹ ơi, bố mẹ cười gì thế ạ?"
"Bố mẹ đang vui thôi." Quý Vi cúi xuống vuốt má con gái. Đúng vậy, cô đang vui, vui vì kiếp này cô và Lộ Lộ đều có một khởi đầu hoàn toàn khác.
"Con cũng vui lắm, lúc nãy anh hai bảo về nhà sẽ chơi ném bao cát với con đó mẹ." Lộ Lộ hớn hở khoe.
"Lộ Lộ vui là tốt rồi."
Sự xuất hiện của Phương Tình không những không ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng họ mà ngược lại còn khiến mối quan hệ giữa hai người thêm khăng khít. Cố Trí Viễn chủ động kể cho cô nghe về quá trình từ lúc xem mắt đến khi kết hôn với Phương Tình ngày xưa. Kể xong, anh cười tự giễu: "Hồi đó anh cứ tưởng người nhà vẫn mong muốn điều tốt đẹp cho mình."
Hai người cùng cảnh ngộ nên Quý Vi thấu hiểu cảm giác của anh nhất. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, dịu dàng nói: "Chuyện cũ đừng nghĩ ngợi nhiều nữa anh ạ, chúng ta đều phải nhìn về phía trước."
"Đúng vậy, chúng ta phải nhìn về phía trước, những ngày tháng sau này đều là những ngày tươi đẹp." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô.
…
Đúng như dự đoán của Quý Vi, Phương Tình không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc. Lần trước cô ta rời đi chẳng qua là vì sợ Cố Trí Viễn trả thù và đòi tiền cấp dưỡng. Cô ta tin rằng với ký ức của một kiếp người, cô ta nhất định sẽ làm nên chuyện lớn. Tiếc thay, hiện thực tàn khốc đã dạy cho cô ta một bài học nhớ đời.
Sau khi làm ăn thất bại, cô ta lại chuyển sự chú ý lên bố con Cố Trí Viễn. Lần này cô ta thay đổi chiến thuật, mua bánh bông lan gà mà Cố Thần An thích ăn hồi nhỏ mang đến trường, thậm chí còn mua cả một cặp kẹp tóc cho Lộ Lộ.
Thấy cảnh này, Quý Vi chỉ thấy đau đầu. Người phụ nữ này lần này có tiến bộ đấy. Cô nhìn Cố Thần An bên cạnh: "Con có muốn ra gặp cô ấy không?"
"Con ra nói với bà ta vài câu." Khác với vẻ căng thẳng khi Phương Tình đột ngột xuất hiện một tháng trước, lần này vẻ mặt Cố Thần An rất bình tĩnh.
"Đi đi con, mẹ và Lộ Lộ đợi ở đây." Quý Vi nghĩ, có những chuyện cần phải để thằng bé tự mình nghĩ thông suốt. Việc dũng cảm đối mặt với Phương Tình cũng coi như một cách chữa lành vết thương lòng.
"Thần An, mẹ nhớ hồi bé con thích ăn bánh bông lan gà nhất. Còn cái này là cho em gái con. Mẹ không có ý gì khác đâu, chỉ hy vọng có thể thường xuyên đến thăm con thôi." Phương Tình vừa nói vừa đưa tay định chạm vào má cậu bé, nhưng Cố Thần An né tránh khiến tay cô ta hẫng giữa không trung, vẻ mặt đầy gượng gạo.
"Bà cảm thấy cuộc sống với người đàn ông kia không được thoải mái như trước đây nên mới quay lại đúng không?" Cố Thần An hỏi một câu nghiêm túc.
Từ sau lần cô ta rời đi, cậu bé dường như đột ngột nhận ra: Người đàn bà từng tùy ý đ.á.n.h mắng, trừng phạt mình hóa ra cũng chẳng ghê gớm đến thế. Bố chỉ cần nói một câu là bà ta phải bỏ đi, còn mẹ và em gái thì luôn ở bên cạnh. Vậy thì cậu còn gì phải sợ hãi nữa chứ?
"Không phải đâu con, mẹ chỉ nhớ con thôi. Mẹ con mình chưa bao giờ xa nhau lâu thế này, chẳng lẽ con không nhớ mẹ chút nào sao?" Kiếp trước đi theo Thiếp Ngôn Phi, Phương Tình hai lần m.a.n.g t.h.a.i đều không giữ được con, nên tình cảm cô ta dành cho Cố Thần An rất phức tạp.
"Không nhớ. Bà đi rồi tôi mới phát hiện ra hóa ra cuộc sống có thể trôi qua như thế này. Cũng lúc đó tôi mới biết không phải người mẹ nào cũng yêu thương con mình. Hơn nữa, nhờ bà đi theo ông ta mà tôi mới được sống những ngày tháng tốt đẹp." Trong đầu Cố Thần An hiện lên rõ mồn một cảnh tượng bà ta sai cậu đi mua t.h.u.ố.c lá cho Thiếp Ngôn Phi, chỉ vì cậu về chậm một chút mà bà ta nhốt cậu, không cho ăn cơm tối.
"Mẹ đâu có ghét bỏ gì con, chỉ là lần đầu làm mẹ, mẹ chưa biết cách thôi. Thần An, con tha thứ cho mẹ một lần được không?" Phương Tình dịu giọng, cố gắng dỗ ngọt để cậu bé thông cảm cho mình.
"Không được. Bà đừng đến đây nữa. Tôi biết thừa bà đang tính toán cái gì. Bà không sợ bố tôi đòi tiền bà à?" Sống chung mấy năm, Cố Thần An thừa hiểu bà ta coi trọng tiền bạc đến mức nào.
"Đợi mẹ tìm được việc làm, kiếm ra tiền rồi mẹ sẽ trả tiền cấp dưỡng cho con." Sự kiên nhẫn của Phương Tình sắp cạn kiệt, cô ta không ngờ thằng bé bây giờ lại khó đối phó đến thế.
"Bà mà cũng chịu đi tìm việc làm sao?" Cố Thần An cười mỉa mai.
"Tình Tình, cuối cùng cũng tìm được em rồi."
Chưa đợi Phương Tình nói tiếp, một người đàn ông bất ngờ lao ra túm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô ta. Cố Thần An thấy thế thì lắc đầu, quay người đi về phía Quý Vi.
Phương Tình có nằm mơ cũng không ngờ Thiếp Ngôn Phi lại tìm được đến đây: "Anh làm cái gì thế? Tôi đang nói chuyện với con, anh buông tôi ra."
"Con trai em đi mất rồi, còn nhìn cái gì nữa? Em định đá anh để quay lại 'gặm cỏ cũ' đấy à?" Thiếp Ngôn Phi cười khẩy. Thời gian qua hắn tiêu sạch tiền rồi nên lại nảy sinh ý định tìm Phương Tình. Hai người dây dưa bao nhiêu năm nay, cô ta muốn đá hắn đâu có dễ.
"Chẳng phải trước đó mình đã thỏa thuận rồi sao? Tiền nong cho anh hết, sau này đường ai nấy đi cơ mà." Phương Tình cuống lên.
"Anh hối hận rồi không được à? Hay là mình cứ như trước kia đi?" Nhắc đến chuyện cũ, Thiếp Ngôn Phi cười đầy vẻ dung tục. Hắn chẳng quan tâm cô ta có chồng hay không, miễn là cô ta chịu đưa tiền và tiếp tục qua lại với hắn là được. Giờ danh tiếng của cả hai ở huyện Vân đã thối nát rồi, hắn không lấy được vợ nữa thì cô ta phải chịu trách nhiệm với hắn chứ.
"Đây là cổng trường, phiền hai người chú ý lời ăn tiếng nói một chút." Quý Vi bước tới nhắc nhở. Bảo vệ cổng trường cũng bắt đầu đi tới hỏi han, hai người kia thấy vậy mới hậm hực bỏ đi.
"Mẹ ơi, mình cũng về thôi ạ." Cố Thần An nhìn bóng lưng lôi thôi lếch thếch của hai người kia, lắc đầu ngán ngẩm.
"Con nói rõ ràng với cô ấy chưa?" Quý Vi xoa đầu cậu bé.
"Con nói rồi ạ. Nhưng chắc giờ bà ta cũng chẳng còn cơ hội đến tìm chúng ta nữa đâu." Cố Thần An biết thừa Thiếp Ngôn Phi không phải là kẻ dễ cắt đuôi.
"Vậy mình về trước đã." Quý Vi vốn tưởng sẽ phải tốn công đôi co với Phương Tình một trận, không ngờ người đàn ông đột ngột xuất hiện kia lại giải quyết giúp cô vấn đề này. Ngay giây phút gã đàn ông đó xuất hiện, cô đã đoán ra thân phận của hắn. Cô thầm đoán già đoán non nguyên nhân hắn có mặt ở đây.
…
Vì sự xuất hiện của Thiếp Ngôn Phi, kế hoạch của Phương Tình bị gián đoạn. Nhận ra ý đồ của hắn, cô ta cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Kiếp trước cô ta đã nhìn thấu bộ mặt thật của hắn, vì tiền, việc gì hắn cũng dám làm. Kiếp trước cô ta vì loại rác rưởi này mà bỏ chồng bỏ con, cuối cùng nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m. Kiếp này, cô ta nhất định phải tránh xa hắn.
"Sao anh tìm được đến đây?" Phương Tình dịu giọng, cố gắng giữ hắn bình tĩnh.
"Vợ chạy mất thì anh phải tìm đến chứ? Tình Tình à, anh nghĩ rồi, em đi theo anh bôn ba bên ngoài mãi cũng không phải cách. Hay là em cứ tái hôn với Cố Trí Viễn đi, rồi chúng mình lại lén lút như xưa?" Thiếp Ngôn Phi bắt đầu hối hận vì đã xúi giục cô ta ly hôn.
Dù kiếp trước đã chứng kiến sự vô sỉ của hắn, nhưng nghe chính miệng hắn nói ra câu này, Phương Tình vẫn bị sốc. Sao trên đời lại có kẻ trơ trẽn đến mức này chứ? Cô ta cụp mắt che giấu sự khinh bỉ, cúi đầu nói nhỏ: "Em cũng muốn thế, nhưng Cố Trí Viễn tái hôn rồi."
"Nó tái hôn rồi á?" Thiếp Ngôn Phi ngạc nhiên.
"Ừ, điều kiện của anh ấy tốt như thế, muốn tái hôn cũng là chuyện bình thường." Phương Tình nghĩ, có lẽ cô ta có thể lợi dụng chuyện này để giải quyết mối họa ngầm mang tên Thiếp Ngôn Phi.
"Kể cũng phải. Thế hôm nay em đến trường là định ra tay từ chỗ đứa con hả?" Thiếp Ngôn Phi không tin cô ta có tình mẫu t.ử, cô ta làm việc gì cũng có mục đích cả.
"Đúng vậy, nhưng giờ bị anh phá hỏng hết rồi đấy." Phương Tình oán trách liếc hắn một cái.
"Thế người phụ nữ kia làm nghề gì?" Thiếp Ngôn Phi thuận miệng hỏi.
"Là cô giáo của Thần An. Hồi trước anh đi cùng em đến trường đón con chắc cũng gặp rồi đấy, lúc đó anh chẳng khen cô ta xinh còn gì?" Phương Tình cố ý dẫn dắt câu chuyện về phía Quý Vi.
Nghe đến câu cuối, Thiếp Ngôn Phi bỗng cười khẩy. Đợi Phương Tình ngẩng lên nhìn, hắn mới nở nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm: "Phương Tình, em đang tính toán cái gì thế? Muốn mượn tay anh dạy dỗ người phụ nữ đó, sau đó trừ khử luôn anh, để em ngư ông đắc lợi hả?"
