Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 82: Cẩm Tú Uyển

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:47

Editor: Yang Hy

Tuy hai người đang rối rắm vì hai vấn đề khác nhau, nhưng bầu không khí mập mờ nhanh ch.óng bị Lộ Lộ ở phía trước cắt ngang: "Mẹ ơi, anh hai cho con kẹo này."

Vẻ mặt cô bé đầy tự hào khoe viên kẹo trong tay với bố mẹ. Hai người vội vàng tách nhau ra. Chiếc nhẫn nằm trong lòng bàn tay như nhắc nhở Quý Vi về chuyện vừa xảy ra. Cô thu lại sự bối rối trong lòng, cười đáp: "Chẳng phải con đang giận anh hai sao?"

"Hết giận rồi ạ, anh hai tốt lắm." Lộ Lộ cười tít mắt nhìn viên kẹo trong tay, nói xong còn chia cho mỗi người một viên: "Bố, mẹ, bố mẹ cũng ăn đi."

"Được rồi." Quý Vi nhìn Cố Trí Viễn ngồi đối diện. Lúc này nụ cười trên mặt anh càng thêm rạng rỡ. Đối với mẹ con cô, anh luôn cảm thấy mình làm chưa đủ tốt, giờ hành động chia kẹo của Lộ Lộ cũng coi như một sự hồi đáp, chắc hẳn anh đang vui lắm.

Vì sự xen ngang bất ngờ của Lộ Lộ, cuối cùng Cố Trí Viễn vẫn chưa biết được tin tốt mà Quý Vi định nói là gì. Tất nhiên, Quý Vi cũng chưa định nói ngay. Cô ở nhà chơi với bố con anh hai ngày, đợi đến ngày nghỉ sẽ cùng cả nhà đến huyện Vinh tụ họp với nhóm Lữ Song Tài.

Sau khi cả nhà đã ngồi trên xe khách, Lộ Lộ thở dài thườn thượt như bà cụ non: "Bao giờ nhà mình mới có xe ô tô giống bác Lữ ạ?"

"Đi xe này chẳng phải cũng tiện lắm sao con?" Quý Vi nhíu mày nhìn con gái, bắt đầu cảnh giác với thói so bì của trẻ con. Trẻ nhỏ đứa nào cũng có tâm lý so sánh, lúc này sự hướng dẫn của người lớn là rất quan trọng.

"Cái này cũng tốt, nhưng không phải do bố lái." Trong mắt Lộ Lộ, người biết lái xe là giỏi nhất, quan trọng hơn là bố cứ lái xe tức là đang kiếm tiền. Suy nghĩ này bắt nguồn từ việc trước đây mọi người giải thích cho cô bé về tính chất công việc của Cố Trí Viễn.

"Lái xe mệt lắm con ạ, bố đi thế này vừa khéo tranh thủ nghỉ ngơi luôn."

Câu nói của cô bé làm Quý Vi thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô vội giải thích cho con hiểu việc lái xe liên tục sẽ vất vả thế nào.

"Hóa ra là thế ạ, vậy bố nghỉ ngơi cho khỏe nhé." Lộ Lộ lập tức không thắc mắc chuyện xe cộ nữa.

Cố Trí Viễn ngồi bên cạnh giơ ngón cái lên với cô, thì thầm: "Vẫn là cô giáo Quý có cách."

Hai người vốn ngồi sát nhau, lúc nói chuyện anh còn cố tình ghé sát lại. Quý Vi cảm thấy lời nói của anh như dòng điện chạy qua, khiến cả người cô tê dại. Cô quay sang lườm anh: "Đã bảo đừng gọi em là cô giáo Quý nữa mà."

"Thế không gọi cô giáo Quý thì gọi là gì?" Cố Trí Viễn nhướng mày nhìn cô. Chưa đợi Quý Vi nghĩ ra xưng hô phù hợp, anh đã tiếp lời: "Hay là gọi... bà xã nhé?"

Hai chữ này vừa thốt ra, mặt Quý Vi đỏ bừng lên ngay lập tức. Cô từ chối không cần suy nghĩ: "Không được."

"Sao lại không? Anh thấy anh Lữ với anh Vương toàn gọi vợ như thế mà." Trong giọng nói của Cố Trí Viễn mang theo ý cười nhàn nhạt.

"Thế anh cứ tiếp tục gọi em là cô giáo Quý đi." Quý Vi mỉm cười với anh. Bắt buộc phải chọn một trong hai thì cô thà chọn cái kia còn hơn.

"Thế cũng không được, nhiều người gọi em là cô giáo Quý quá rồi. Cái xưng hô có một không hai kia mới hợp với anh." Cố Trí Viễn nhanh ch.óng chốt lại.

"Cố... Trí... Viễn!" Quý Vi trừng mắt nhìn anh. Người này làm sao thế, nói qua nói lại một hồi rồi anh chốt lại một câu không đồng ý?

"Anh đây. Yên tâm, biết em hay ngại, anh chỉ gọi thế khi ở nhà thôi."

Nhìn nụ cười trên mặt anh, Quý Vi nghi ngờ không biết trong hai người rốt cuộc ai mới là người sống lại một đời đây? Thấy cô ngẩn ra, nụ cười của Cố Trí Viễn càng thêm rạng rỡ. Thời gian qua, sự xuất hiện của Phương Tình khiến cô hiếm khi cười, anh vẫn luôn tự trách. Giờ thấy nụ cười quen thuộc, anh cũng vui lây.

Lúc này, Cố Thần An ngồi hàng ghế trước bỗng quay xuống: "Bố, mẹ, sắp đến nơi rồi ạ."

"Ừ, con với em chuẩn bị đồ đi." Quý Vi gật đầu, sau đó nhớ lại cách xưng hô của thằng bé lúc nãy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Thằng bé đã bắt đầu chuyển từ gọi "Bố bố, Mẹ mẹ" sang "Bố, Mẹ". Kiếp trước hình như phải qua lớp ba Lộ Lộ mới đổi cách gọi như thế.

Cô ngước nhìn người bên cạnh, hình như anh không nhận ra sự thay đổi nhỏ nhặt này. Thôi bỏ đi, cô cũng lười nhắc anh, dù sao Thần An vẫn chưa sửa hẳn, để xem bao giờ anh tự phát hiện ra.

"Sao thế em?" Bị cô nhìn chằm chằm như vậy, Cố Trí Viễn hơi chột dạ, đầu óc chạy hết công suất. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại hai lần vẫn không nhớ ra gần đây mình làm gì không ổn. Điều duy nhất không ổn có lẽ là chuyện Phương Tình, nhưng anh hiểu Quý Vi, cô sẽ không cố ý lôi chuyện đó ra nói bóng gió trước mặt anh. Vậy rốt cuộc anh đã làm gì sai?

"Không có gì, chỉ là đột nhiên phát hiện anh cũng không tinh tế, tỉ mỉ lắm đâu nhé." Quý Vi nói với giọng hơi đắc ý. Trước đây cô cứ nghĩ anh tinh tế và kiên nhẫn hơn cô nhiều, giờ cuối cùng cũng có cảm giác gỡ lại được một bàn.

"Em đang nói về phương diện nào?" Cố Trí Viễn nhíu mày, anh đã bỏ qua chi tiết nào sao?

"Sau này rồi anh sẽ biết." Quý Vi ra vẻ bí mật.

"Đến bến rồi, đến bến rồi!" Không đợi Cố Trí Viễn hỏi lại, hai đứa nhỏ phía trước đã bắt đầu reo hò.

"Đi thôi, xuống lấy đồ đã." Đồ đạc họ chuẩn bị vẫn còn nằm trong cốp xe khách. Thời này người ta bốc dỡ hành lý thô bạo lắm, trong đống đồ Quý Vi mang theo có đồ ăn, sợ bị quăng quật nát bấy hết.

"Để anh đi lấy." Cố Trí Viễn lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thắc mắc câu hỏi trong đầu nữa.

Khi gia đình bốn người đến nơi thì nhà Vương Hải Phong đã có mặt đông đủ. Con cái hai nhà một trai một gái, hồi bé còn chơi được với nhau chứ giờ lớn rồi lại khó chơi chung. Lúc này thấy Cố Thần An và Lộ Lộ đến, cả hai đứa đều vội vàng gọi í ới tìm đồng đội của mình.

Lũ trẻ chạy ra sân chơi, Kiều Tiểu Tuyết bày bánh kẹo hoa quả ra mời mọi người cùng ngồi nói chuyện. Quý Vi ngồi xuống mới phát hiện họ đang bàn bạc về tên gọi của khu chung cư sắp tới.

Quý Vi thuận miệng hỏi: "Mọi người không nhờ thầy xem giúp ạ?"

Dù sao tên công ty, ngày khai trương trước đây họ đều đi xem thầy cả, sao lần này lại không xem? Quý Vi có chút thắc mắc.

"Sau này mấy chuyện kiểu này còn đầy ra, chẳng lẽ lần nào cũng phải đi tìm thầy?" Lữ Song Tài xua tay, không nói cho họ biết là mình xót tiền. Dù sao phương hướng lớn đã định rồi, họ tự đặt cái tên chắc cũng chẳng sai đi đâu được.

"Anh Lữ nói cũng có lý." Vợ chồng Vương Hải Phong gật đầu đồng ý.

Thấy họ không nghi ngờ cái cớ của mình, Lữ Song Tài thở phào nhẹ nhõm. Anh ta nhìn sang Quý Vi, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Hay là nhờ thím đặt hộ một cái tên đi. Trong mấy anh em mình, chỉ có thím là văn hóa cao nhất mà."

Lời này vừa thốt ra, những người khác nhao nhao đồng ý, khiến Quý Vi hết đường từ chối. Cô do dự một chút rồi ướm lời: "Vậy lấy một cái tên nghe cát tường một chút nhé? Cẩm Tú Uyển thế nào ạ?"

"Được, cái tên này hay, đọc rất thuận miệng." Lữ Song Tài lẩm bẩm vài lần, cuối cùng đập bàn chốt luôn.

"Mọi người thấy được là được, em cũng không có kinh nghiệm gì đâu." Quý Vi thấy họ quyết định tùy ý như vậy thì buồn cười, nhưng ngẫm lại cũng thấy chẳng có gì sai. Thế giới này vốn dĩ cũng chỉ là một gánh hát rong tuềnh toàng mà thôi, câu nói này đúng trong mọi hoàn cảnh.

Nhân lúc họ đang bàn tán về cái tên, cô tranh thủ vào bếp phụ giúp. So với việc ngồi nghe họ bàn chuyện đất đai, cô thà vào bếp còn hơn. Một lát sau, Chu Mỹ Vân cũng đi vào theo. Thế là mọi người chia thành ba khu vực: lũ trẻ chơi đùa ngoài sân, phụ nữ bận rộn trong bếp, còn phòng khách là thiên hạ của ba người đàn ông.

Bạn bè tụ họp thì lúc nào cũng có chuyện nói mãi không hết. Trước khi trở thành đối tác làm ăn, họ vốn đã là bạn bè lâu năm, nên câu chuyện cứ nhảy từ công việc sang đời sống.

Trên bàn cơm, Lữ Song Tài cao hứng nói: "Trước khi xây nhà cho thiên hạ thì nhà mình cũng phải chốt xong đã. Anh nghe cậu kiến trúc sư nói là có thể quy hoạch được mấy căn biệt thự. Lúc ấy anh nghĩ bụng, thế chẳng phải khéo quá sao? Ba nhà chúng ta vừa hay đang cần chỗ ở, sau này mình làm hàng xóm của nhau luôn."

"Làm hàng xóm thì tốt quá, lúc đó thích sang chơi lúc nào cũng được." Kiều Tiểu Tuyết hớn hở ra mặt.

Điểm khiến Quý Vi vui vẻ chính là hai chữ "biệt thự". Phải biết rằng thời điểm này xây biệt thự là một khoản đầu tư cực hời, trong đầu cô thậm chí đã bắt đầu lên kế hoạch thiết kế. Tất nhiên, không chỉ mình cô, những người khác cũng rất phấn khởi, bắt đầu mường tượng về ngôi nhà tương lai.

Lữ Song Tài tuy đã ngà ngà say nhưng lý trí vẫn còn: "Giờ nói mấy cái này còn sớm, không vội, không vội."

"Nói chuyện líu cả lưỡi rồi, ông uống ít thôi." Kiều Tiểu Tuyết ghét bỏ nhìn chồng.

"Kệ bọn họ, chị em mình uống của mình." Kiều Tiểu Tuyết nói rồi rót đầy sữa đậu nành cho hai người. Còn mấy đứa trẻ thì đã ăn xong từ lâu, chạy đi xem tivi rồi.

Cố Trí Viễn nhớ mai hai đứa nhỏ còn phải đi học nên không uống giọt nào. Đến lúc tàn tiệc, Lữ Song Tài đã say khướt. Cố Trí Viễn mượn xe của anh ta, giờ này xe khách ở bến đã ngừng chạy rồi, muốn về nhà chỉ còn cách tự lái xe thôi.

"Nè, đợi đợt tới thu tiền vận tải về, anh mua thêm cái xe van nữa." Bây giờ việc lặt vặt bên công ty xây dựng ngày càng nhiều, nhu cầu dùng xe cũng tăng lên.

"Chuyện này bàn sau đi anh, bọn nhỏ mai đi học, tôi về trước đây." Cố Trí Viễn chào tạm biệt mọi người.

Lúc về nhà, người vui nhất không ai khác chính là Lộ Lộ. Cô bé ngó nghiêng khắp xe, thậm chí còn chồm người lên nhìn ghế lái phía trước: "Oa, bố ơi, đây là xe của nhà mình ạ?"

"Không phải đâu con, là xe bác Lữ cho mượn đấy, ngồi yên nào." Quý Vi ấn cô bé ngồi lại xuống ghế.

"Vậy ạ, bố giỏi quá đi." Lộ Lộ cảm thấy xe của bác Lữ cũng chẳng sao, dù gì thì bố lái xe vẫn là ngầu nhất.

Quý Vi bị con gái chọc cười, cố ý hỏi: "Thế bố giỏi hay anh hai giỏi?"

"Mẹ giỏi nhất." Lộ Lộ trả lời một nẻo.

Quý Vi dí nhẹ vào trán con, mắng yêu: "Đồ lém lỉnh."

"Vốn dĩ là mẹ giỏi nhất mà, bố với anh hai giỏi nhì." Lộ Lộ vẻ mặt nghiêm túc, xử lý tình huống cực kỳ khéo léo.

"Lộ Lộ nói đúng đấy ạ." Cố Thần An đúng là người cuồng em gái, em nói gì cũng là chân lý.

Trong đáy mắt Quý Vi tràn ngập ý cười. Cô nghĩ, lần này, dù là đối với cô hay đối với Lộ Lộ, cô đều đã chọn đúng con đường.

Ngày hôm sau, cả nhà lại chia hai nơi. Nhưng lần này, trong lòng Quý Vi có thêm một hy vọng. Đợi thêm chút nữa thôi, cả nhà cô sẽ sớm được ở bên nhau mãi mãi.

Cứ như vậy, cùng với việc Cẩm Tú Uyển bắt đầu động thổ và kỳ thi cuối kỳ sắp tới, Quý Vi cuối cùng cũng nhận được tin tốt mà cô mong chờ đã lâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.