Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 83: Điều Chuyển Công Tác
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:47
Editor: Yang Hy
Trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, Quý Vi nhận được thông báo chuyển công tác. Học kỳ sau cô sẽ chính thức chuyển đến dạy tại trường tiểu học trên thành phố. Cô thông báo tin này cho hai đứa nhỏ, sau đó hỏi: "Các con có vui không?"
Tiếc là phản ứng của chúng không giống như cô tưởng tượng. Cố Thần An căng thẳng hỏi dồn: "Mẹ ơi, thế con và em Lộ Lộ phải làm sao ạ?"
"Đương nhiên là chuyển trường đi theo mẹ rồi. Chẳng lẽ con nghĩ mẹ sẽ để hai đứa ở lại đây sao?" Nói đến đây, Quý Vi hơi nhíu mày, cảm giác an toàn cô mang lại cho bọn trẻ vẫn chưa đủ hay sao?
"Chuyển trường ạ?" Cố Thần An ngạc nhiên. Hai chữ "chuyển trường" đối với cậu bé nghe thật xa vời, nhưng giờ mẹ lại bảo học kỳ sau cậu sẽ chuyển trường? Nghĩ đến môi trường xa lạ, cậu bé vừa căng thẳng, sợ hãi, nhưng xen lẫn trong đó là một chút mong chờ mà chính cậu cũng không nhận ra.
"Đúng vậy, con sẽ lên thành phố học lớp ba, Lộ Lộ vẫn học mẫu giáo. Mẹ biết con sẽ không nỡ xa bạn bè, nên hãy tranh thủ thời gian còn lại để tạm biệt các bạn nhé." Quý Vi xoa đầu con trai. Đối với Cố Thần An và Lộ Lộ, có lẽ đây là cuộc chia ly đầu tiên trong đời nên chúng chưa kịp thích ứng.
"Nghỉ hè xong là mình đi luôn ạ?" Cố Thần An vội hỏi.
"Cũng không nhanh thế đâu, mình còn phải tìm nhà nữa, chuyển nhà là công trình lớn đấy." Quý Vi lắc đầu, nghĩ đến chuyện dọn nhà là cô thấy đau đầu rồi.
"Thế thì đợi thi xong rồi tính ạ." Bạn bè của Cố Thần An không nhiều, nhưng lúc này cậu bé mới thật sự cảm thấy không nỡ.
"Lên thành phố rồi con vẫn có thể viết thư, gọi điện cho các bạn mà. Sau này liên lạc sẽ ngày càng thuận tiện hơn thôi." Quý Vi dịu dàng nói.
"Con biết ạ. Con chỉ hơi lo là lên thành phố liệu con có theo kịp tiến độ học tập trên đó không thôi." Đây mới là điều Cố Thần An thật sự lo lắng.
"Hãy tin vào bản thân mình, con làm được mà. Mẹ cũng sẽ cố gắng kèm cặp thêm cho con." Quý Vi động viên cậu bé.
Sự lo lắng trong lòng Cố Thần An tan biến hết nhờ lời động viên của mẹ, trong mắt cậu dần hiện lên ý cười. Cậu nghĩ, chỉ cần được ở bên gia đình thì đi đâu cũng được.
Lộ Lộ tuy sắp lên bốn nhưng vẫn chưa có khái niệm gì về chia ly, chỉ biết được lên thành phố là chuyện tốt nên đang vui vẻ lắm.
"Bố vẫn chưa biết tin này đúng không ạ?" Nghĩ đến việc Cố Trí Viễn chưa biết gì, Cố Thần An lại thấy vui vẻ trở lại.
"Ừ, đợi tối bố về rồi mình nói." Mai là ngày thi cuối kỳ của cậu bé, kiểu gì bố cũng về.
"Lần này con biết tin vui trước bố rồi nhé. Mẹ ơi, lên đó mẹ còn dạy con nữa không ạ?" Cố Thần An tò mò hỏi.
"Chắc là không đâu, khả năng cao là mẹ sẽ dạy lớp hai." Quý Vi lắc đầu.
"Vậy ạ?" Giọng Cố Thần An lộ rõ vẻ thất vọng.
"Sao thế, vẫn muốn làm học sinh của mẹ à?" Quý Vi trêu chọc để khuấy động bầu không khí.
"Dạ, con muốn làm học sinh của mẹ mãi thôi." Cố Thần An gật đầu, giọng điệu rất nghiêm túc.
"Vậy để mẹ cố gắng phấn đấu, xem sang năm có được dạy lớp con không nhé?" Quý Vi cũng không chắc chắn lắm, nhưng có mục tiêu để phấn đấu cũng tốt.
"Mẹ chắc chắn làm được mà." Trong lòng Cố Thần An, mẹ là người giỏi nhất.
"Tin tưởng mẹ thế cơ à?" Quý Vi rất vui vì sự tin tưởng của con trai.
"Con cũng tin mẹ!" Lộ Lộ đang lơ đễnh cũng vội vàng hùa theo anh trai.
"Cái đồ lém lỉnh này, không biết trường mẫu giáo của con có gần trường tiểu học không nữa." Quý Vi bắt đầu lo lắng về vấn đề đưa đón.
Chiều còn phải đến trường nên Quý Vi nhanh ch.óng kết thúc câu chuyện, giục hai đứa đi ngủ trưa. Buổi chiều đến lớp cũng chỉ để ôn tập, càng gần ngày thi càng cần phải thả lỏng.
Lúc tan học, nhìn thấy người đứng ở cổng trường, hai đứa nhỏ chạy ào tới. Quý Vi thong thả đi theo sau, hỏi: "Anh về lúc nào thế?"
"Về được một tiếng rồi. Tin tốt lần trước em định nói là chuyện chuyển công tác hả?" Cố Trí Viễn cười nhìn cô.
"Sao anh biết?" Quý Vi ngạc nhiên.
"Vừa nãy anh gặp thầy chủ nhiệm của em." Thầy chủ nhiệm cũng coi như người quen cũ, vợ thầy ấy từng là cấp trên trực tiếp của Cố Trí Viễn, nên vừa thấy anh ở cổng trường là thầy ấy đã báo tin mừng ngay.
"Em còn định tạo bất ngờ cho anh đấy." Quý Vi không ngờ kế hoạch tạo bất ngờ của mình bị thầy chủ nhiệm phá hỏng.
"Hay là em cứ coi như anh chưa nghe thấy gì đi, anh sẽ giả vờ như không biết nhé?" Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ tiếc nuối.
Quý Vi lườm anh: "Giờ thì muộn rồi. Đi thôi, ngày mai anh trông Lộ Lộ nhé." Mẫu giáo mai được nghỉ rồi, còn Cố Thần An thi xong mới được nghỉ.
"Chuyện đó thì không thành vấn đề. Thế còn chuyện chuyển trường cho bọn nhỏ và chỗ ở thì em tính thế nào?" Cố Trí Viễn không quên những vấn đề quan trọng này.
"Đợi nghỉ hè rồi tính tiếp anh ạ. Chuyển trường thì dễ giải quyết, còn chỗ ở thì tạm thời mình thuê nhà vậy." Quý Vi đã có dự tính trong lòng.
"Anh cũng nghĩ thế. Cẩm Tú Uyển đã bắt đầu khởi công rồi, đến lúc đó mình chuyển thẳng vào đấy luôn." Thuê nhà cũng là phương án Cố Trí Viễn nghĩ tới trong giai đoạn này.
"Lần này tại em mà bố con anh phải vất vả theo rồi." Quý Vi nghĩ, giá mà việc chuyển công tác muộn lại một năm thì họ có thể chuyển thẳng vào nhà mới, khớp thời gian hoàn hảo luôn. Tiếc là đời không như mơ.
"Chính em là người đã giành lấy cơ hội để cả nhà mình được đoàn tụ, em mới là người có công lớn của cái nhà này đấy." Cố Trí Viễn không tiếc lời khen ngợi. Hơn nữa, rời khỏi Ngũ An sớm chừng nào hay chừng nấy, tránh để nhà họ Quý lại gây tổn thương cho cô. Anh nghe nói nhà máy của vợ chồng Quý Thắng Chu làm ăn ngày càng bết bát. Tuy bố mẹ vợ bây giờ tỏ ra bình thản, nhưng đợi đến lúc có tin sa thải chính thức, kiểu gì họ cũng lại tìm đến Quý Vi nhờ giải quyết rắc rối cho xem.
"Cố Trí Viễn, em phát hiện dạo này anh khéo miệng lắm rồi nhé. Đúng là ra ngoài bôn ba một thời gian, tài ăn nói cũng khác hẳn." Quý Vi cười trêu.
"Anh nói toàn lời thật lòng mà. Tối nay mình ăn mừng đi, anh đưa ba mẹ con đi ăn tiệm." Cố Trí Viễn ngước nhìn cô.
Chưa đợi Quý Vi đồng ý hay từ chối, mắt Lộ Lộ đã sáng rực lên: "Con muốn đi ăn tiệm ạ!"
"Con cũng muốn đi ạ." Cố Thần An nói nhỏ.
"Được rồi, thế tối nay nhà mình đi ăn tiệm. Các con muốn ăn gì nào?" Lần này Quý Vi quyết tâm học cách làm một phụ huynh tâm lý, không làm mất hứng của con cái.
"Con muốn ăn thịt kho tàu ở quán kia ạ." Cố Thần An là người đầu tiên phát biểu. Tuy ở nhà mẹ cũng hay làm thịt kho, nhưng mùi vị ở quán vẫn có nét gì đó rất khác.
"Được, hôm nay chiều các con, mình đi ăn thịt kho tàu." Quý Vi gật đầu đồng ý. Thế là cả nhà bốn người đổi hướng, đi về phía quán cơm.
Đó là một ngày vô cùng vui vẻ đối với gia đình bốn người bọn họ. Niềm vui ấy kéo dài đến tận sáng hôm sau.
Cố Thần An nhìn chằm chằm vào chiếc quẩy nóng hổi và hai quả trứng trước mặt, rồi ngẩng lên nhìn Cố Trí Viễn: "Bố, bố đặc biệt đi mua quẩy cho con ạ?"
"Đúng rồi, nếu con không thích ăn thì ăn trứng thôi cũng được." Hôm qua anh nghe anh Lữ kể chuyện lúc Lữ Tùng thi cử hồi bé, lần nào nhà họ cũng chuẩn bị một cây quẩy và hai quả trứng, tượng trưng cho 100 điểm. Thế là sáng nay chạy bộ xong, anh ghé qua phố mua ngay.
"Con ăn một nửa thôi ạ." Cố Thần An từng nghe bạn bè nhắc đến sự kết hợp giữa trứng và quẩy này. Lúc đầu cậu bé rất ghen tị, nhưng sau này cậu cảm thấy chỉ cần có bố mẹ và em gái bên cạnh là đã mãn nguyện lắm rồi. Không ngờ hôm nay cậu lại thấy phần ăn đặc biệt này trên bàn ăn nhà mình.
"Lần này không hồi hộp chứ con?" Quý Vi thấy con trai bình tĩnh hơn hẳn những lần thi trước.
"Con không hồi hộp ạ." Cố Thần An lắc đầu. Có lẽ vì biết mình sắp chuyển trường nên cậu nghĩ kết quả thi lần này lên thành phố cũng chẳng dùng đến, thành ra tâm lý lại rất thoải mái.
Quý Vi không ngờ con trai lại nghĩ thế, thấy cậu bé bình tĩnh, cô khen ngợi: "Con ngày càng giỏi rồi đấy, hãy tin vào bản thân mình. Thi xong con có thể mời bạn bè về nhà chơi, hoặc đợi đến hôm nhận phiếu điểm cũng được."
"Thế con hẹn các bạn cùng đi chơi phố được không mẹ?" Cố Thần An hỏi.
"Đương nhiên là được." Quý Vi và Cố Trí Viễn cùng gật đầu.
"Vậy để con bảo với các bạn, nhận phiếu điểm xong bọn con sẽ đi chơi phố." Cố Thần An chợt nảy ra ý định.
Thấy con vui vẻ, Quý Vi và Cố Trí Viễn trao nhau ánh mắt hạnh phúc. Sau đó Quý Vi dặn dò Lộ Lộ: "Hôm nay mẹ phải coi thi, con đi theo bố phải nghe lời, biết chưa?"
"Con nghe lời lắm ạ." Lộ Lộ ngoan ngoãn gật đầu.
Việc coi thi đối với Quý Vi khá nhẹ nhàng. Cô ngồi trên bục giảng, chỉ cần liếc mắt là bao quát được mọi hành động bên dưới. Trước khi trường nghỉ hè, cô phải hoàn tất bàn giao mọi công việc, sau đó còn phải lên thành phố tìm thuê nhà. Nghĩ đến đó, cô biết hè này mình sẽ không có thời gian mở lớp dạy thêm nữa.
Học sinh thi xong thì được nghỉ, nhưng giáo viên như Quý Vi thì chưa rảnh tay ngay được. Cô phải chấm bài, thống kê điểm số, xếp hạng, lại còn phải bàn giao công tác. Thành ra cô còn bận rộn hơn cả ngày thường.
Chuyện cô chuyển công tác ngoài ban lãnh đạo nhà trường ra thì cô chưa nói với ai. Cô định đợi đến lúc sắp chuyển đi sẽ mời đồng nghiệp trong văn phòng một bữa cơm rồi thông báo luôn thể.
Những ngày bận rộn luôn trôi qua rất nhanh. Đến ngày phát phiếu liên lạc, Quý Vi mới thở phào nhẹ nhõm. Qua ngày hôm nay là kỳ nghỉ của cô chính thức bắt đầu. Việc tiếp nhận công tác ở trường tiểu học mới phải đến cuối tháng tám mới diễn ra, nên giờ cô có thể tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Cố Thần An nhìn chằm chằm Quý Vi đang đứng trên bục giảng phát bài thi. Cậu bé cảm thấy thật kỳ diệu. Hồi lớp một, ngày nào cậu cũng cầu nguyện cô giáo Quý có thể trở thành mẹ của mình, không ngờ điều ước đó đã thành sự thật. Giờ đây, cậu còn sắp được cùng bố mẹ và em gái chuyển lên thành phố học tiểu học. Cố Thần An bỗng cảm thấy mình là đứa trẻ may mắn nhất trên đời, mọi ước nguyện của cậu đều đã thành hiện thực.
Cầm bài thi đạt điểm tuyệt đối trở về chỗ ngồi, bạn cùng bàn bên cạnh vẫn đang lải nhải về chuyện lát nữa đi chơi phố. Nhớ đến tờ mười tệ mà Quý Vi dúi vào tay mình sáng nay, Cố Thần An bất ngờ quay sang nhìn bạn, cười nói: "Lát nữa tớ mời các cậu ăn kem nhé!"
"Được thôi, thế tớ mời cậu uống nước ngọt." Bạn cùng bàn là một cậu bé rất lịch sự, biết có qua có lại.
Nụ cười trên môi Cố Thần An càng thêm rạng rỡ. Những sự qua lại bạn bè bình thường thế này là điều mà trước đây cậu bé không dám mơ tới.
Giây phút này, trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Thật may mắn biết bao vì Quý Vi đã đồng ý trở thành mẹ của cậu.
