Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 84: Phát Hiện
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:47
Editor: Yang Hy
Ngày nhận phiếu liên lạc, Cố Thần An bỗng cảm thấy mình như đã trở thành một người lớn thực thụ. Trong túi rủng rỉnh tiền, cậu bé cùng các bạn đi ăn, đi dạo phố, coi như một lời tạm biệt với quãng thời gian ở Ngũ An. Đợi khi các bạn về hết, Cố Thần An móc túi kiểm tra, thấy còn thừa hai tệ, cậu quyết định mua ít đồ ăn vặt mang về cho Lộ Lộ.
Lúc này ở nhà, Lộ Lộ đang kéo tay Quý Vi mè nheo: "Mẹ ơi, sao anh hai vẫn chưa về ạ?"
"Anh hai đi cùng bạn học mà con, lát nữa là về thôi." Quý Vi giải thích.
"Anh ấy đi lâu quá à." Lộ Lộ nhíu mày tỏ vẻ không vui.
"Anh hai ngoài việc là anh trai của con thì còn là chính mình nữa, anh ấy cũng có bạn bè, có những mối quan hệ xã giao riêng. Sau này những chuyện thế này sẽ diễn ra nhiều lắm, con phải tập làm quen đi nhé." Quý Vi xoa đầu con gái, dịu dàng giải thích.
"Con không chịu đâu." Mấy lời phía trước Lộ Lộ nghe hiểu lơ mơ, nhưng câu bắt phải làm quen thì cô bé hiểu, thế là nhăn mặt từ chối ngay lập tức.
Quý Vi nhéo má con gái, không nói gì thêm. Chuyện này đâu phải do hai mẹ con quyết định được. Nhưng cô nghĩ, sau này khi Lộ Lộ có bạn mới, chắc con bé sẽ không còn so đo chuyện này nữa đâu nhỉ?
"Hay là bố đá cầu với con nhé?" Thấy con gái chán quá, Cố Trí Viễn cầm quả cầu gà bên cạnh lên rủ rê.
"Dạ." Lộ Lộ vui vẻ ngay. Trẻ con là thế, lúc nào cũng phải có người chơi cùng mới chịu.
Quý Vi cảm thấy năng lượng của mình đã bị rút cạn ở trường rồi, về nhà cô thật sự không còn sức để chạy nhảy cùng con nữa. Thế là cô cứ ngồi đó, nhìn một lớn một nhỏ đá cầu khắp sân. Lộ Lộ còn bé quá, chỉ đá được một cái, cái thứ hai thường là trượt. Cố Trí Viễn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cao thủ lắm cũng chỉ được năm cái. Nụ cười trên môi Quý Vi ngày càng rạng rỡ.
"Mẹ chơi cùng đi ạ." Có lẽ do cô cười to quá nên Lộ Lộ nhận ra mẹ đang chê mình, bèn nằng nặc đòi kéo mẹ vào chơi cùng.
Quý Vi vội vàng từ chối. May sao đúng lúc này Cố Thần An từ bên ngoài về tới, cứu cô thoát khỏi sự lôi kéo của con gái. Cô nhóc nhảy chân sáo chạy ào đến trước mặt anh trai: "Anh hai, anh về rồi ạ?"
"Ừ, bánh kem nhỏ mua cho em này." Cố Thần An đưa chiếc bánh cho em gái.
"Oa, anh hai là tốt nhất." Nhìn thấy đồ ăn ngon, miệng Lộ Lộ ngọt xớt như bôi mật.
Đúng là câu nói này khiến Cố Thần An rất hài lòng. Cậu bé mở nắp hộp bánh, đưa thìa cho em, còn không quên kể cho em nghe chuyện đi chơi phố hôm nay.
"Giờ thì mình được nghỉ ngơi chút rồi." Quý Vi quay sang nhìn người đàn ông đang đi về phía mình.
"Anh thì vẫn ổn, không mệt lắm. Còn em, có phải cần rèn luyện thêm không?" Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ nghiêm túc.
"Rèn luyện cái gì cơ?" Quý Vi cảm thấy mình khỏe re, cần gì rèn luyện.
"Rèn luyện thể lực. Anh thấy khoảng cách thể lực giữa chúng ta hơi lớn đấy." Cố Trí Viễn nói xong, ánh mắt nhìn cô chằm chằm đầy ẩn ý.
Ánh mắt trực diện và nóng bỏng của anh khiến Quý Vi chợt hiểu ra tầng nghĩa khác trong câu nói đó. Mặt cô đỏ bừng lên ngay lập tức, trừng mắt nhìn anh: "Đó là vấn đề của anh, không phải vấn đề của em."
Cái trừng mắt của cô trong mắt Cố Trí Viễn chẳng khác nào đang làm nũng. Anh cười khẽ: "Bà xã nói đúng, đều là lỗi của anh."
Lần này thì Quý Vi cạn lời thật sự. Người này tối nay lên cơn điên gì không biết? Nghĩ đến thể lực kinh người của anh, cô cảm thấy hay là mình tìm đường chuồn trước là thượng sách?
…
Tuần đầu tiên sau khi trường nghỉ hè, Quý Vi mời các đồng nghiệp thân thiết trong văn phòng đi ăn một bữa, tiện thể thông báo chuyện mình chuyển công tác. Mọi người vừa ghen tị vừa gửi đến cô những lời chúc mừng chân thành nhất. Quý Vi mỉm cười đón nhận tất cả.
Chuyện chuyển lên thành phố, cô không định nói cho nhà họ Quý biết. Cố Trí Viễn ở đây cũng không có ai cần phải thông báo đặc biệt, nên cả nhà bốn người cứ thế đi thẳng lên thành phố tìm nhà.
Về chuyện nhà cửa, Quý Vi chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là phải gần. Cô nghiêm túc giải thích với Cố Trí Viễn: "Gần trường học một chút sẽ tiện hơn nhiều anh ạ."
"Hay là mình xem trường mẫu giáo cho Lộ Lộ trước rồi hẵng quyết định?" Cố Trí Viễn nhắc nhở.
"Em tìm hiểu rồi, trường mẫu giáo trực thuộc Tiểu học Thực nghiệm chỉ cách đó có một con phố thôi." Quý Vi rất hài lòng với khoảng cách này.
"Đợi đến lúc tụi nhỏ đi học, chắc anh cũng không cần chạy xe nữa, việc đưa đón con cứ giao cho anh." Cố Trí Viễn hy vọng có thể san sẻ bớt gánh nặng cho cô.
"Tất nhiên là được, nhưng anh phải nói chuyện trước với Thần An xem con có muốn anh đưa đi không đã." Thời này phần lớn trẻ con đều tự đi học.
"Em nói làm anh mới nhớ. Anh cảm thấy sau chuyện lần này, thằng bé bỗng chốc trưởng thành hơn hẳn." Vẻ mặt Cố Trí Viễn thoáng chút lo lắng, anh không biết đây có phải là tín hiệu tốt hay không.
"Vừa trải qua cuộc chia ly với bạn bè thầy cô, có sự trưởng thành cũng là điều bình thường mà." Quý Vi thì thấy đây là một trải nghiệm trưởng thành tất yếu.
"Hy vọng là thế." Cố Trí Viễn thu lại sự lo lắng trong mắt. Nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên người Cố Thần An, nỗi lo vừa rồi lại tan biến.
"Bố, bố nhìn con làm gì thế ạ?" Cố Thần An khó hiểu hỏi.
Lúc này Cố Trí Viễn mới giật mình nhận ra, cách xưng hô của thằng bé với anh đã đổi từ "Bố bố" sang "Bố". Mà một người vô tâm như anh lại không phát hiện ra sự thay đổi này bắt đầu từ khi nào.
"Sao thế anh?" Thấy sắc mặt anh không đúng, Quý Vi hỏi nhỏ.
"Trước đây thằng bé toàn gọi anh là 'bố bố' mà." Hồi trước anh còn chê con trai gọi thế nghe dính người quá, con trai thì không nên gọi như vậy. Nhưng đến khi thằng bé thật sự đổi cách xưng hô, anh lại cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
"Giờ anh mới phát hiện ra à?" Quý Vi buồn cười nhìn anh, cuối cùng ông chồng cô cũng nhận ra rồi.
"Em phát hiện ra từ sớm rồi sao?" Cố Trí Viễn bắt bẻ ngay lập tức.
"Chắc là từ lần đầu thằng bé đổi cách xưng hô ấy. Trẻ con lớn rồi tự khắc sẽ thay đổi thôi, không biết bao giờ Lộ Lộ mới giống anh nó đây." Nói xong Quý Vi chợt thấy hơi buồn, cô bỗng nhiên không nỡ để Lộ Lộ lớn lên quá nhanh.
"Vẫn là em tinh tế nhất." Cố Trí Viễn bắt đầu tự kiểm điểm bản thân, vậy mà anh lại không phát hiện ra chuyện này ngay từ đầu.
Câu này bình thường Quý Vi hay dùng để khen anh, giờ anh lại dùng chính câu đó để khen cô, khiến Quý Vi có cảm giác như đang bị "cà khịa", tạm thời không biết nên đáp lại thế nào.
May mà hai người không dây dưa mãi mấy chuyện vặt vãnh này, vì trước mắt còn bao việc quan trọng. Tìm nhà không phải là chuyện quá khó khăn. Nhờ làn gió cải cách mở cửa, ngày càng nhiều người đi làm ăn xa nên nhà cho thuê ở thành phố cũng lắm. Sau hai ngày so sánh tới lui, cuối cùng Quý Vi cũng chọn được một căn ưng ý.
Căn nhà này nằm trong khu tập thể cũ của nhà máy gang thép, căn hộ hai phòng ngủ lớn được ngăn lại thành ba phòng nhỏ, vừa khéo cho gia đình bốn người bọn họ. Đồ đạc trong nhà đã được chủ nhà dọn đi hết. Quý Vi nhìn những bức tường, đề nghị: "Mình sơn lại tường một lượt, rồi chuyển đồ đạc từ bên Ngũ An sang là được anh ạ."
"Được, để anh đi mua sơn, tiện thể tìm mấy người đến giúp." Anh định gọi mấy anh em tài xế đang nghỉ ca bên công ty vận tải sang phụ, quét vôi ve cũng chẳng cần kỹ thuật cao siêu gì, ai cũng làm được.
"Vâng, đông người thì chắc nửa ngày là xong. Em tranh thủ đưa tụi nhỏ đến Cung thiếu nhi, rồi quay lại ăn trưa cùng mọi người." Quý Vi vui vẻ vì được rảnh rang.
Chuyện sơn tường cứ thế được lên lịch. Quý Vi vừa đưa con đi Cung thiếu nhi thì Cố Trí Viễn đã xách sơn về. Có hai người đến giúp, đều là đồng nghiệp từng chạy xe chung với anh nên rất thân thiết. Vũ Văn Toàn ngưỡng mộ nói: "Anh Cố, sau này anh chị định cư hẳn trên thành phố à?"
"Ừ, chị dâu cậu chuyển công tác về Tiểu học Thực nghiệm rồi, cả nhà anh chuyển theo bước chân cô ấy." Giọng Cố Trí Viễn tràn đầy tự hào.
"Chị dâu giỏi thật đấy, trường Thực nghiệm khó vào lắm." Vũ Văn Toàn khen.
"Cô ấy lúc nào chẳng giỏi." Cố Trí Viễn gật gù đồng ý.
Thế là suốt buổi, Vũ Văn Toàn và cậu đồng nghiệp kia không chỉ phải sơn tường mà còn phải nghe Cố Trí Viễn ca ngợi vợ, thi thoảng lại phải chêm vào vài câu phụ họa. Vũ Văn Toàn hối hận xanh ruột vì đã khơi mào chủ đề này. May mà ánh sáng cuối đường hầm đã xuất hiện, chỉ còn bức tường cuối cùng nữa là xong việc.
Đúng lúc đó thì Quý Vi về. Thấy cô, Cố Trí Viễn ngạc nhiên: "Sao em về bất ngờ thế?"
"Bất ngờ gì đâu anh, đến giờ cơm trưa rồi mà." Cô đã đặt món ở quán cơm, chỉ đợi mọi người qua ăn thôi.
"Trưa rồi á? Nhanh thế!" Cố Trí Viễn nhìn đồng hồ đeo tay, thốt lên.
Vũ Văn Toàn liếc anh một cái, thầm nghĩ cuối cùng ông anh cũng biết mình đã lải nhải cả buổi sáng rồi cơ đấy. Cậu ta quay sang chào Quý Vi cùng đồng nghiệp, rồi chỉ vào chỗ chưa sơn xong: "Chị dâu, còn tí tẹo nữa thôi, bọn em làm nốt rồi đi ăn luôn thể."
"Cũng được, đỡ mất công chiều các chú lại phải quay lại." Quý Vi thấy thế cũng hợp lý.
Ba người cùng làm một bức tường nên tốc độ nhanh gấp ba, loáng cái đã xong. Cố Trí Viễn đưa hai người đi rửa chân tay dính sơn.
Lúc ăn cơm, Quý Vi dùng trà thay rượu mời họ để cảm ơn. Vũ Văn Toàn thân với cô hơn một chút nên cười trêu: "Chị dâu không biết đâu, cả buổi sáng nay anh Cố toàn khen chị thôi, mà lời khen chẳng câu nào trùng câu nào đâu nhé."
"Thật á?" Quý Vi bất ngờ nhìn sang Cố Trí Viễn.
Đương sự hơi ngượng ngùng ho khan hai tiếng, vội giục Vũ Văn Toàn: "Chẳng phải cậu bảo ăn xong còn về ngủ một giấc sao? Ăn nhanh lên, thức ăn nguội hết giờ."
"Ái chà, anh Cố xấu hổ rồi kìa?" Vũ Văn Toàn như phát hiện ra lục địa mới, khiến Cố Trí Viễn càng thêm mất tự nhiên.
Bữa cơm này đối với Cố Trí Viễn dài như cả thế kỷ. Khó khăn lắm mới tiễn được hai "cái bóng đèn" đi, Quý Vi liền sán lại gần, thì thầm: "Kể em nghe với nào."
"Kể gì?" Cố Trí Viễn giả ngu.
"Kể xem anh khen em không trùng lặp kiểu gì ấy?" Quý Vi nín cười hỏi.
Nhận ra "ý đồ xấu" của vợ, Cố Trí Viễn liếc nhìn cô: "Em muốn biết thật à?"
"Thật mà." Quý Vi gật đầu chắc nịch.
"Thế anh được lợi lộc gì?" Cố Trí Viễn bắt đầu mặc cả.
"Anh muốn lợi lộc gì?" Quý Vi hỏi lại.
Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ rồi nhìn cô chằm chằm: "Tối nay em sẽ biết."
Quý Vi chợt hối hận vì mình lắm miệng: "Giờ em không muốn biết nữa có được không?"
"Muộn rồi cô giáo Quý ạ, làm người phải giữ chữ tín chứ." Cố Trí Viễn cười nhắc nhở.
Tiếc là tối hôm đó, Quý Vi chưa kịp nghe những lời khen "không đụng hàng" của anh thì đã nhận được tin vợ chồng Quý Thắng Chu bị sa thải.
