Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 86: Làm Quen Môi Trường

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:48

Editor: Yang Hy

Vì câu nói của cô, ánh mắt Cố Trí Viễn cũng tràn ngập ý cười. Anh cụng ly với cô, giọng nói dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra: "Em nói đúng, nào, chúc mừng cuộc sống mới của chúng ta."

Quý Vi rất thích ba chữ "cuộc sống mới". Nó có nghĩa là cô đã hoàn toàn cắt đứt với cuộc đời thất bại ở kiếp trước. Kiếp này, cô đã sớm vạch rõ ranh giới với nhà mẹ đẻ, dù là cô hay Lộ Lộ đều sẽ không còn bị người nhà họ Quý ảnh hưởng nữa. Ánh mắt cô dừng lại trên người hai đứa nhỏ. Lúc này, chúng đang bắt chước người lớn nâng chai nước ngọt lên cụng nhau ăn mừng. Ý cười trong mắt cô dần lan rộng, mỗi ngày trong tương lai đều sẽ là những ngày tươi đẹp.

Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ. Nhưng sau niềm vui là sự mệt mỏi ập đến. Cả ngày hôm nay bận rộn ngược xuôi, về đến nhà, Quý Vi cảm giác thắt lưng mình sắp gãy đến nơi rồi, đến mức việc chuẩn bị nước tắm cũng trở thành nhiệm vụ của Cố Trí Viễn.

Hai đứa nhỏ vừa về đến nhà là ngáp ngắn ngáp dài. Có vẻ hôm nay đối với chúng cũng là một ngày mệt nhoài. Ở Ngũ An chúng đã quen ngủ riêng, nên sang nhà mới cũng thích ứng rất nhanh với phòng riêng của mình.

Cửa phòng bật mở, Quý Vi ngẩng đầu nhìn người bước vào, hỏi: "Tụi nhỏ ngủ hết chưa anh?"

"Ừ, Lộ Lộ vừa ngủ xong." Lộ Lộ vẫn còn hơi lạ nhà, anh phải kể tận hai câu chuyện cổ tích con bé mới chịu ngủ.

"Hôm nay vất vả cho anh rồi." Quý Vi vừa nói vừa ngáp một cái, cô bây giờ vừa mệt vừa buồn ngủ.

"Anh còn có thể vất vả hơn nữa cơ, nên cô giáo Quý có cần anh phục vụ tắm rửa không?" Cố Trí Viễn nhếch mép cười nhìn cô.

"Thôi khỏi." Quý Vi lắc đầu quầy quậy. Dù hai người đã thành thật với nhau rồi, nhưng chuyện tắm rửa thân mật thế này, cô vẫn theo bản năng từ chối.

Cố Trí Viễn vốn chỉ định trêu cô, thấy vẻ mệt mỏi trong đáy mắt cô càng đậm, anh dịu giọng: "Nước tắm anh chuẩn bị xong rồi, em mau đi tắm đi. Sáng mai anh đưa tụi nhỏ ra ngoài ăn sáng, em cứ ngủ thêm một lát."

"Vâng." Quý Vi lại ngáp thêm cái nữa, rồi hỏi anh: "Anh không mệt à?" Theo lý mà nói, anh phải mệt hơn cô mới đúng, vì anh đã khuân vác bao nhiêu đồ đạc nặng nhọc cơ mà.

"Cũng thường thôi. Thấy chưa, lợi ích của việc tập luyện thường xuyên giờ mới phát huy tác dụng đấy." Cố Trí Viễn vẫn chưa từ bỏ ý định lôi kéo cô cùng tập thể d.ụ.c.

"Buổi chiều hoặc tối thì em còn chấp nhận được, chứ buổi sáng thì chịu." Quý Vi lắc đầu. Bình thường đi dạy cô đã phải dậy sớm rồi, nếu còn chạy bộ cùng anh thì phải dậy sớm hơn cả tiếng đồng hồ, cô xin kiếu.

"Được rồi, thế đợi em chuẩn bị sẵn sàng thì mình thử chạy bộ buổi tối xem sao, rủ cả tụi nhỏ chạy vài vòng luôn." Buổi tối ở thành phố an ninh tốt hơn Ngũ An nhiều, chạy bộ buổi tối cũng là ý hay.

"Em đi tắm trước đây, chuyện đó tính sau nhé." Thấy anh đồng ý, Quý Vi lại bắt đầu muốn thoái lui. Cố Trí Viễn nhìn thấy hết biểu cảm của cô, khóe môi khẽ cong lên. Thôi bỏ đi, chẳng qua là cô lười không muốn tập tành gì chứ gì? Vậy thì không tập nữa là được.

Ngày đầu tiên ở nhà mới, Quý Vi ngủ một mạch đến chín giờ sáng. Lúc tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn lại một mình cô. Cố Trí Viễn để lại tờ giấy nhắn trên đầu giường, bảo rằng anh đưa hai đứa nhỏ đi ăn sáng, tiện thể làm quen môi trường xung quanh, lát về sẽ mua bữa sáng cho cô.

Ngủ đẫy giấc, cơn mệt mỏi đêm qua tan biến sạch sẽ. Cô đứng dậy mở cửa sổ phòng ngủ, gió mát ùa vào khiến cô càng thêm tỉnh táo.

Quý Vi vừa vệ sinh cá nhân xong thì bố con Cố Trí Viễn cũng về đến nơi, trên tay lỉnh kỉnh đồ ăn sáng. Thấy cô đã dậy, Lộ Lộ reo lên: "Oa, bố giỏi quá đi."

"Gì cơ con?" Quý Vi chưa hiểu ý con bé.

"Vừa nãy bọn con định chơi ở ngoài thêm tí nữa, nhưng bố bảo chắc là mẹ dậy rồi nên cả nhà quyết định về trước ạ." Cố Thần An nói xong cũng nhìn Cố Trí Viễn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Sao bố biết hay thế nhỉ?

"Ăn sáng trước đi em, kẻo nguội mất." Cố Trí Viễn nói rồi quay sang giải thích cho hai đứa nhỏ: "Vì cuối tuần nào mẹ cũng dậy tầm giờ này cả, đợi mẹ ăn xong rồi cả nhà mình cùng ra ngoài nhé."

Ít nhất một năm tới họ sẽ sống ở đây, nên anh thấy việc làm quen với môi trường và đường xá xung quanh là rất cần thiết.

Quý Vi đồng ý với điều này, nhưng cô thắc mắc: "Hôm nay anh không phải đi làm à?"

"Anh Lữ bảo anh ở nhà nghỉ ngơi thêm hai hôm, ngày kia đi làm cũng chưa muộn." Không chỉ nhà họ chuyển lên thành phố, Lữ Song Tài cũng có ý định đó. Con trai anh ấy, Lữ Tùng, đã lên cấp hai, chất lượng giáo d.ụ.c trên thành phố chắc chắn tốt hơn huyện Vinh. Hơn nữa chuyển trường bây giờ vẫn tốt hơn là đợi đến lớp 9 mới chuyển. Họ cũng định thuê nhà gần trường của Lữ Tùng cho tiện, đợi Cẩm Tú Uyển xây xong thì chuyển về đó luôn.

"Thế còn nhà anh Vương thì sao anh?" Quý Vi thuận miệng hỏi.

"Công việc làm ăn của họ vẫn ở bên kia, định đợi con lên cấp hai mới chuyển qua." Cố Trí Viễn vừa nói vừa bày bữa sáng ra cho cô.

"Bé gái nhà đấy năm nay hình như lên lớp 5 rồi, đợi thêm hai năm nữa cũng không sao." Quý Vi thấy tính toán như vậy là hợp lý nhất. Con cái học xong tiểu học, nhà bên Cẩm Tú Uyển cũng vừa xây xong và hoàn thiện nội thất, chuyển thẳng vào nhà mới rồi lên cấp hai, quá hoàn hảo.

"Ừ, mỗi người một kế hoạch mà." Cố Trí Viễn cảm thấy chuyển đi sớm ngày nào thì tránh xa được nhà họ Quý ngày ấy, đó mới là chuyện tốt đối với cô.

Hai ngày nghỉ, Cố Trí Viễn cùng Quý Vi đưa bọn trẻ đi làm quen khắp nơi, từ chợ b.úa, bệnh viện, trạm xe buýt cho đến các cửa hàng tạp hóa, quán xá quanh đó. Khi đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay, anh mới yên tâm đi làm.

So với Ngũ An, thành phố là một môi trường hoàn toàn mới mẻ. May mà hai đứa nhỏ đã theo học ở Cung thiếu nhi hơn một năm nay, quen biết không ít bạn bè nên thích nghi rất nhanh. Quý Vi thầm ghen tị, đúng là trẻ con dễ hòa nhập thật. Nhưng việc chúng thích nghi nhanh cũng là tin tốt đối với cô.

Đến giữa tháng tám, Quý Vi bắt đầu bận tối mắt tối mũi. Cô phải đến trường mới báo danh, họp hành và giải quyết đủ thứ việc linh tinh. Thế là hai đứa nhỏ lại lẽo đẽo theo chân Cố Trí Viễn đi làm. Cố Trí Viễn giờ đã đổi chỗ làm việc, đối với cả hai thì đây lại là một trải nghiệm mới mẻ khác.

Những ngày bận rộn trôi qua nhanh như gió thoảng, chớp mắt đã đến cuối tháng tám. Mai là ngày 1 tháng 9, ngày tựu trường. Cả hai đứa đều là học sinh mới, giờ đang bàn bạc xem mai bố sẽ đăng ký cho ai trước. Quý Vi không tham gia vào cuộc thảo luận của bố con họ, vì ngày mai cô bận kín lịch, việc này đành phải trông cậy hoàn toàn vào Cố Trí Viễn.

Thấy ba bố con đi về phía mình, cô buồn cười hỏi: "Bàn xong rồi à?"

"Dạ, ngày mai mẹ cứ yên tâm đến trường đi ạ, bọn con lo được mà." Cố Thần An lên tiếng cổ vũ cô.

"Mẹ cố lên ạ." Lộ Lộ cũng hùa theo anh trai.

"Có bố các con ở đây, mẹ thật sự chẳng lo lắng gì đâu." Quý Vi cười nhìn Cố Trí Viễn. Cô không nói dối, anh trước giờ luôn chu đáo, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy nên cô rất yên tâm.

"Có câu này của cô giáo Quý thì mệt mấy cũng đáng." Cố Trí Viễn nói rồi bảo hai đứa nhỏ đi kiểm tra lại cặp sách cho ngày mai một lần nữa.

"Đã bảo anh đừng gọi là cô giáo Quý rồi mà?" Quý Vi lườm yêu anh.

"Lỗi của anh. Mai em có lấy được thời gian biểu của trường tụi nhỏ không?" Cố Trí Viễn hỏi.

"Mai đến văn phòng em sẽ hỏi thử. Mà chuyện đưa đón tụi nhỏ em lo được." Quý Vi ra hiệu cho anh không cần bận tâm chuyện này.

"Trước đây anh không ở nhà, không đưa đón được thì thôi, giờ cả nhà sống chung rồi, đương nhiên không thể coi việc này là trách nhiệm của riêng em được. Hơn nữa nhà gần trường, không tốn mấy thời gian. Bên Cẩm Tú Uyển bọn anh đều là dân ngoại đạo, công việc giai đoạn này cũng chưa bận rộn đến mức đó." Cố Trí Viễn giải thích.

"Mới tiếp xúc ngành mới không hiểu là chuyện bình thường. Ngoài Cẩm Tú Uyển ra, các anh còn kế hoạch nào khác không?" Quý Vi muốn biết dự định tiếp theo của họ.

"Anh Lữ đang chuẩn bị lấy thêm đất, nhưng chắc phải sang năm mới xong được. Bên vận tải vừa tuyển thêm ba tài xế nữa. Còn cái siêu thị của chị dâu vẫn chưa sang nhượng được."

"Khó sang nhượng lắm hả anh?" Quý Vi nhíu mày, theo lý thì siêu thị đang làm ăn tốt phải đắt hàng mới đúng chứ.

"Ngược lại thì có, đắt khách quá, toàn là họ hàng muốn nhảy vào làm, cảm giác đưa cho ai cũng sợ mất lòng. Họ đang cân nhắc xem có nên thuê người quản lý toàn bộ cửa hàng hay không."

"Cũng phải, thật ra thuê người trông coi rồi thường xuyên kiểm tra sổ sách là được, không nhất thiết phải sang nhượng. Cửa hàng đang có lượng khách ổn định, sang cho người khác thì tiếc lắm, tự mình giữ lại thì hơn."

"Còn em thì sao, kế hoạch tiếp theo của em là gì?" Cố Trí Viễn vẫn nhớ lớp học thêm bị dang dở của cô ở Ngũ An.

"Không vội, mình mới đến đây, đợi thích nghi đã rồi tính tiếp." Đương nhiên Quý Vi không từ bỏ kế hoạch mở lớp dạy thêm, nhưng giờ lạ nước lạ cái, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu.

"Em muốn làm gì cứ làm, giờ bên vận tải và Cẩm Tú Uyển đều sinh lời ổn định, em đừng lo lắng chuyện kinh tế." Cố Trí Viễn bày tỏ sự ủng hộ hết mình.

"Nhưng trước đó, mình có nên trả lại tiền cho tụi nhỏ không anh?" Quý Vi nhắc nhở.

"Đợi Tết đi em," Cố Trí Viễn gật đầu, "Đợi tiền chia cổ tức bên vận tải cuối năm về, anh sẽ gửi tiết kiệm cho hai đứa."

Thái độ của anh khiến Quý Vi rất hài lòng, ít nhất anh đã thật sự tôn trọng con cái. Ngày hôm ấy, trong đầu cả gia đình đều tràn ngập sự mong chờ về ngày mai.

Học kỳ mới, hai đứa trẻ thích nghi rất nhanh. Quý Vi tuy chậm nhịp hơn một chút nhưng nhờ kinh nghiệm kiếp trước từng dạy ở Tiểu học Thực nghiệm nên mọi vấn đề nhỏ nhặt đều được cô giải quyết êm đẹp, công việc cũng dần đi vào quỹ đạo.

Đợi đến khi thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, Quý Vi mới giật mình nhận ra thời gian trôi nhanh quá, thoáng cái đã vào cuối thu. Lúc đưa con đi mua quần áo mùa đông, cô không quên chọn cho Cố Trí Viễn hai bộ. Trong đó có một chiếc áo khoác dạ màu đen kiểu dáng khá giống chiếc áo anh từng mua tặng cô khi đi làm xa về, nên cô ưng ý chiếc này nhất.

Tối hôm đó Cố Trí Viễn về hơi muộn, hai đứa nhỏ đều đã ngủ. Thấy cô vẫn ngồi ở phòng khách, anh áy náy nói: "Anh quên mất không bảo em đừng đợi cửa."

"Không sao, đằng nào em cũng chưa ngủ được. Hôm nay em đưa con đi mua quần áo, tiện thể mua cho anh một bộ." Dù sao giờ cũng là dân kinh doanh rồi, cứ mặc mãi quần áo cũ cũng không hợp lắm.

"Anh cũng có à?" Cố Trí Viễn ngạc nhiên.

"Đương nhiên rồi, giờ anh là bộ mặt của gia đình, sao cứ mặc mãi mấy cái áo khoác quân đội kia được?" Quý Vi vừa nói vừa hất hàm về phía để quần áo, ra hiệu cho anh đi thử.

Nào ngờ Cố Trí Viễn không đi thử đồ ngay mà bước tới ôm chầm lấy cô vào lòng. Quý Vi khó hiểu: "Làm gì thế? Có một bộ quần áo mà cảm động rồi à?"

"Ừ, cảm động thật đấy." Cố Trí Viễn dụi đầu vào vai cô.

Anh không nói dối, anh thật sự cảm động. Đã lâu lắm rồi anh không được tận hưởng cảm giác có người chuẩn bị quần áo mới cho mình. Khoảnh khắc này, anh lại thầm cảm ơn Quý Vi vì đã chọn anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.