Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 87: Tương Lai Ngày Càng Tốt Đẹp
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:48
Editor: Yang Hy
Quý Vi không hoàn toàn hiểu được cảm xúc bất chợt ập đến của Cố Trí Viễn, nhưng cô lại thấu hiểu tâm trạng hiện tại của anh một cách kỳ lạ. Cô nghĩ, ở một mức độ nào đó, họ nhìn đối phương như đang soi gương, thấy được chính mình trong đó. Vì vậy, mỗi lần đối xử tốt với nhau, họ đều dốc hết tâm sức, dường như làm vậy có thể bù đắp cho những thiếu thốn mà bản thân từng chịu đựng trong quá khứ.
Đợi khi cảm xúc của anh ổn định lại, Quý Vi mới hỏi: "Anh có thấy bộ quần áo này có gì đặc biệt không?"
Cố Trí Viễn cúi đầu nhìn chiếc áo khoác trên người, trong đầu nhanh ch.óng hiện lên hình ảnh chiếc áo khoác lần trước anh đi công tác mua về cho cô. Anh ngập ngừng nói: "Hai cái này ngoài màu sắc khác nhau ra thì hình như kiểu dáng y hệt nhau mà?"
"Đúng rồi, em thấy kiểu dáng na ná nhau nên đặc biệt chọn cái này đấy. Anh có thích không?" Quý Vi vừa nói vừa ngắm nhìn người đàn ông đối diện. Dáng người cao ráo, đĩnh đạc của anh phối với chiếc áo khoác dạ màu đen trông cực kỳ hút mắt. Trong một thoáng, cô không biết nên nói là người đẹp vì lụa hay lụa đẹp vì người nữa. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng vớ được báu vật rồi.
"Đương nhiên là thích rồi." Niềm vui này khiến Cố Trí Viễn nhớ lại cảm giác hồi bé xíu, khi lần đầu tiên được sở hữu một bộ quần áo mới của riêng mình. Đã rất nhiều năm rồi anh mới tìm lại được cảm giác này.
"Anh thích là được. Công việc của anh bây giờ khác trước rồi, mấy bộ đồ cũ cứ để mặc ở nhà thôi. Đợi tuần sau được nghỉ, em sẽ sắm thêm cho anh vài bộ nữa." Lần này sợ mua không vừa nên cô chỉ dám chọn trước một cái áo khoác.
"Vậy làm phiền cô giáo Quý rồi." Anh nhớ nhà anh Lữ cũng là chị dâu lo liệu mấy việc này. Đó từng là bầu không khí gia đình mà anh ngưỡng mộ, giờ đây anh cũng đã có được, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
"Đương nhiên rồi." Diện mạo của chồng là thể diện của vợ, liên quan đến "mặt mũi" của mình, Quý Vi tất nhiên phải để tâm. Hơn nữa, nhìn anh mặc đồ mình mua, cô có một cảm giác thành tựu khó tả.
"Đừng chỉ mải mua cho bố con anh, em cũng nhớ mua cho mình nữa đấy." Cố Trí Viễn nói xong liền cởi áo mới ra, mặc lại áo cũ vào. Anh định để dành sáng mai đi làm mới mặc.
"Em biết rồi. Trời ngày càng lạnh, tối nay ngâm chân chút đi anh." Quý Vi vừa nói vừa kéo lại cổ áo khoác, đợt này nhiệt độ giảm nhanh quá.
"Thần An và Lộ Lộ đâu rồi em?" Lúc này Cố Trí Viễn mới nhớ ra hỏi đến các con.
"Đang làm bài tập trong phòng ấy. Lát nữa em bảo tụi nhỏ ngâm chân xong rồi hẵng ngủ, thế cho ấm người." Quý Vi đi đến bên cửa sổ cảm nhận nhiệt độ bên ngoài, quyết định ngày mai phải mặc thêm áo ấm.
Ý cười thoáng qua trong mắt Cố Trí Viễn: "Để anh vào xem tụi nhỏ một cái rồi đi đun nước."
Thời tiết tuy ngày càng lạnh giá, nhưng trái tim của cả gia đình lại luôn hướng về nhau, nên mùa đông này dường như cũng chẳng khó khăn đến thế.
Quý Vi ngày càng quen với công việc ở Tiểu học Thực nghiệm. Chủ nhiệm còn sắp xếp cho cô làm giáo viên chủ nhiệm vào học kỳ tới. May mà việc này cô làm quen tay rồi nên cũng không thấy mệt lắm. Tuy nhiên, cô vẫn không quên kế hoạch mở lớp dạy thêm của mình.
Cuối cùng cô cũng nhìn thấy bản vẽ thiết kế của khu Cẩm Tú Uyển. Tầng một đều được thiết kế làm cửa hàng, cô bàn với Cố Trí Viễn đặt trước hai gian: "Đến lúc đó mình mua đứt hai gian này đi anh."
"Em định mở lớp học thêm ở đây à?" Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ, thấy ý tưởng này rất hay, ít nhất là gần nhà. Điều này cũng trùng khớp với dự định trước đó của anh.
"Vâng, tạm thời em tính thế." Quý Vi gật đầu. Cả năm qua anh đã nỗ lực kiếm tiền cho gia đình, cô thấy mình hơi chểnh mảng rồi.
"Vậy mai anh báo trước với anh Lữ một tiếng. Anh ấy cũng định giữ lại hai gian mặt tiền cho chị dâu, tính mở rộng việc kinh doanh ở huyện Vinh sang bên này." Cố Trí Viễn kể cho cô nghe.
"Thế thì tốt quá. Sau này nếu tỷ lệ lấp đầy của Cẩm Tú Uyển cao thì hoàn toàn không phải lo về lượng khách." Quý Vi cảm thấy người ta kiếm được tiền đúng là có lý do cả.
"Cũng phải, anh Vương cũng định giữ hai gian để cho thuê." Thật ra là họ sợ lúc đầu chưa bán được ngay nên nội bộ tự tiêu thụ trước cho chắc ăn. Tất nhiên mấy chuyện lo xa này không cần nói cho Quý Vi biết kẻo cô lại lo lắng.
"Xem ra hôm nay em không nói thì anh cũng đã có ý định giữ lại hai gian rồi chứ gì?" Quý Vi cười nhìn anh.
"Anh còn đang định tối nay bàn với em đây." Khóe môi Cố Trí Viễn cong lên, đúng là cô rất hiểu anh.
Quý Vi hiểu ý trong mắt anh, cũng mỉm cười theo.
Từ sau đợt nhiệt độ giảm mạnh, Quý Vi cảm giác thời gian như được tua nhanh. Đến khi cô nhận ra thì đã sang năm mới rồi.
Đêm giao thừa năm nay, gia đình bốn người đón Tết trong căn nhà thuê ở thành phố. Lúc Cố Trí Viễn đưa bao lì xì cho cô, anh hỏi: "Ngày kia có về Ngũ An không em?"
"Em không muốn về." Quý Vi thành thật trả lời.
"Không muốn về thì mình không về. Anh lái xe về biếu quà Tết xong rồi anh lên ngay." Cố Trí Viễn trả lời rất dứt khoát.
"Vâng, vậy vất vả cho anh rồi." Quý Vi cũng không làm bộ làm tịch. Cô tự nhận thấy kiếp trước mình đã trả hết nợ sinh thành dưỡng d.ụ.c cho bố mẹ rồi, nên kiếp này cô định sống thoải mái hơn, làm theo ý mình, không sợ bị đạo đức trói buộc nữa.
"Có gì đâu mà vất vả. Ngày kia em đưa hai đứa nhỏ đi dạo phố chơi nhé."
Chuyện Cố Trí Viễn đổi công việc không nói cho người ở quê biết, chỉ là đến dịp lễ tết thì gửi tiền về. Người nhà nhận được tiền đúng hạn nên cũng chẳng buồn hỏi han chuyện gia đình nhỏ của anh, về điểm này anh rất hài lòng. Cũng như lúc này đây, anh rất hiểu tâm trạng của Quý Vi, chính anh cũng chẳng muốn về nhà đối mặt với những người gọi là "người thân" kia. Hai vợ chồng có quan điểm thống nhất trong cách đối đãi với nhà mẹ đẻ, nên bình thường hầu như không có mâu thuẫn. Mà nếu có, kết quả cuối cùng vẫn là Cố Trí Viễn đồng ý với ý kiến của Quý Vi.
So với cái Tết năm ngoái, năm nay cả nhà đều thảnh thơi, dư dả hơn nhiều. Hai anh em đi chơi pháo hoa về liền nhìn bố mẹ với ánh mắt mong chờ, ý định quá rõ ràng.
Lần này, cả Quý Vi và Cố Trí Viễn đều chuẩn bị lì xì. Hai anh em nhận được gấp đôi bao lì xì, nụ cười trên môi không sao giấu được. Lộ Lộ hớn hở reo lên: "Con thích Tết quá đi."
"Con cũng thích Tết ạ." Cố Thần An vừa nói vừa nắn nắn bao lì xì trong tay. Chỗ tiền này cậu bé có thể mua được bao nhiêu là quả cầu lông đây, nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
Lộ Lộ thêm một tuổi nhưng vẫn chưa có được sự giác ngộ như anh trai, cô bé chỉ đang mải tính xem tiền lì xì đổi được bao nhiêu cái kẹo sữa Wo Wo. Nhìn vẻ mặt vô lo vô nghĩ của các con, Quý Vi cũng vui lây.
Qua rằm tháng Giêng là lại đến lúc đi học. Sau một học kỳ thích nghi, dù là hai anh em hay Quý Vi đều đã quen thuộc với môi trường thành phố. Hơn nữa, Quý Vi phát hiện ở thành phố đã bắt đầu xuất hiện các lớp bồi dưỡng học sinh giỏi, cô liền theo đó đăng ký cho Cố Thần An một lớp.
"Mẹ, mẹ không định dạy con nữa ạ?" Biết mẹ đăng ký lớp học thêm cho mình, Cố Thần An có chút hụt hẫng.
"Đương nhiên là không phải rồi. Mẹ cho con đi làm ‘đặc vụ ngầm' đấy, để con học hỏi kinh nghiệm của người ta rồi về truyền đạt lại cho mẹ." Quý Vi vội vàng giải thích dụng ý của mình.
"Con hiểu rồi ạ! Con nhất định sẽ thể hiện thật tốt, không để mẹ thất vọng đâu." Nghe đến ba chữ "đặc vụ ngầm", nỗi buồn trong lòng Cố Thần An tan biến sạch sẽ. Giờ trong đầu cậu bé chỉ toàn hình ảnh làm thế nào để hoàn thành tốt nhiệm vụ này thôi.
"Cũng không cần nghiêm trọng thế đâu con, mình chỉ tham khảo thôi mà. Đợi Cẩm Tú Uyển xây xong, lớp học thêm của mẹ cũng sẽ bắt đầu hoạt động. Trong các thầy cô giáo dạy con, con thích ai nhất?" Quý Vi hỏi. Thời điểm này quy định chưa quá khắt khe, nhiều giáo viên vẫn tranh thủ ngày nghỉ để đi dạy thêm bên ngoài.
"Thích nhất ạ?" Cố Thần An thấy thầy cô nào cũng tốt, khó lựa chọn quá.
"Đúng rồi, người con thích nhất ấy." Quý Vi định tự mình dạy Toán, còn môn Văn sẽ mời giáo viên khác.
"Chắc là cô giáo dạy Văn ạ." Cố Thần An ngẫm nghĩ một lát rồi đáp.
"Được rồi, mẹ biết rồi." Trong lòng Quý Vi đã có danh sách khách mời.
"Thế lớp học thêm của mẹ chỉ dạy Toán với Văn thôi ạ? Không thể giống Cung thiếu nhi, cái gì cũng có sao mẹ?" Cố Thần An thắc mắc.
"Phải đi từng bước một con ạ. Mảng nghệ thuật và thể thao mẹ không rành lắm." Quý Vi không vì Cố Thần An là trẻ con mà trả lời qua loa, cô giải thích rất nghiêm túc.
"Nếu có đủ hết thì con và Lộ Lộ có thể học cầu lông và múa ngay tại chỗ mẹ luôn rồi." Cố Thần An nói ra mong muốn của mình.
"Vậy để mẹ cố gắng nhé." Quý Vi bật cười, không ngờ tham vọng của con trai còn lớn hơn cả mình.
"Nhưng nếu vất vả quá thì mẹ thuê thêm giáo viên khác được không ạ?" Cố Thần An chợt nhận ra mẹ sẽ rất mệt nếu làm tất cả mọi việc.
Quý Vi không nhịn được cười, đưa tay xoa đầu cậu bé: "Vấn đề này tạm thời con không cần lo đâu." Cô đâu phải là người để bản thân chịu thiệt thòi.
"Vậy mẹ cứ thuê thật nhiều giáo viên vào, mẹ chỉ cần làm bà chủ thôi ạ." Trong mắt trẻ con, làm ông chủ bà chủ là oách nhất.
"Được, đến lúc đó con và Lộ Lộ sẽ là ông chủ nhỏ, bà chủ nhỏ nhé." Quý Vi nén cười, gật đầu đồng ý.
"Đúng rồi ha, lúc đấy con với em Lộ Lộ thành chủ nhỏ rồi. Hì hì, con đi kể với em đây." Nói xong, Cố Thần An chạy ngay đi tìm Lộ Lộ để chia sẻ tin vui.
Nụ cười lan tỏa trong đáy mắt Quý Vi. Từ khi chuyển lên thành phố, không khí trong nhà ngày càng thoải mái, vui vẻ hơn.
Tháng năm, khu Cẩm Tú Uyển hoàn thiện và bàn giao nhà. Gia đình Quý Vi bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho việc trang trí nội thất.
Căn biệt thự có ba tầng. Quý Vi để hai đứa trẻ tự thiết kế phòng riêng của mình. Lộ Lộ hai năm nay vẽ vời ngày càng lên tay, cô bé vẽ hẳn một căn phòng công chúa. Cố Thần An nhìn mà thèm, liền nhờ em gái vẽ hộ căn phòng trong mơ của mình.
Không chỉ được tự thiết kế, Quý Vi còn cho các con quyền tự do tuyệt đối trong việc chọn phòng. Cô dẫn hai đứa đến xem nhà thô để chúng tự chọn. Cuối cùng, Cố Thần An chọn một phòng ở tầng hai, còn Lộ Lộ nhất quyết chọn tầng ba. Theo lời cô bé thì công chúa phải ở nơi cao nhất.
Việc sửa sang nhà cửa không hề đơn giản. Quý Vi vừa phải bàn bạc với các con, vừa phải làm việc với đội thi công. Nhưng mọi vất vả đều được đền đáp xứng đáng. Năm tháng sau, ngôi nhà mới mà họ hằng mong ước cuối cùng cũng hoàn thiện.
Ngôi nhà lần này, ai cũng có công đóng góp. Khi nhìn thấy căn phòng trên bản vẽ biến thành hiện thực, hai anh em sung sướng reo hò ầm ĩ. Đặc biệt là Cố Thần An, sau khi phấn khích qua đi, cậu bé bình tĩnh lại, nhìn Quý Vi với ánh mắt đầy chân thành: "Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ và em Lộ Lộ đã đến. Chính mẹ và em đã cho con và bố một mái nhà thực sự ạ."
Dáng vẻ nghiêm túc của cậu bé khiến Quý Vi nhớ lại ngày đầu tiên cô trọng sinh trở về. Hình ảnh chàng trai Cố Thần An hai mươi tám tuổi liều mình đẩy cô ra khỏi nguy hiểm, và hình ảnh cậu bé Cố Thần An tám tuổi lấy hết can đảm nói với cô: "Cô giáo Quý, nếu cô làm mẹ con, con và bố sẽ đối xử thật tốt với cô" bỗng chốc hòa làm một.
Hai Cố Thần An ở hai không gian thời gian khác nhau như chồng lên nhau trong khoảnh khắc này, biến thành cậu bé đang đứng trước mặt cô. Giọng Quý Vi cũng trở nên nghiêm túc: "Ngôi nhà này là do sự nỗ lực của tất cả chúng ta đổi lấy, thiếu bất kỳ ai cũng không được. Cuộc sống sau này sẽ còn tươi đẹp hơn nữa, chúng ta cùng cố gắng nhé con."
Sự nghiêm túc trong mắt Cố Thần An dần được thay thế bởi ý cười, giọng cậu bé cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Mẹ nói đúng ạ, tương lai sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."
Quý Vi quay sang nhìn Cố Trí Viễn. Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Đúng vậy, tương lai sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Đây mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
