Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 88: Ảnh Cưới
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:48
Editor: Yang Hy
Sau khi cả nhà bốn người chuyển vào Cẩm Tú Uyển, lớp học thêm của Quý Vi cũng bắt đầu đi vào giai đoạn chuẩn bị, khiến cô trở nên bận rộn hơn hẳn. Bên phía Cố Trí Viễn và Lữ Song Tài, sau khi nếm được quả ngọt từ dự án Cẩm Tú Uyển, họ bắt đầu chuyển trọng tâm sang ngành xây dựng. Còn công ty vận tải thì chỉ cần định kỳ hàng tháng qua kiểm tra sổ sách là được. Hai vợ chồng đều bận rộn với sự nghiệp riêng, công việc làm ăn phất lên như diều gặp gió.
Mỗi lần nghe người khác khen ngợi gia đình mình, Cố Thần An luôn cảm thấy vô cùng tự hào. Ở đây, sẽ không còn ai lén lút kéo cậu bé lại hỏi xem mẹ kế có tốt không, càng không có ai gặng hỏi xem mẹ kế và mẹ ruột khác nhau ở điểm nào. Những ngày tháng như thế này khiến Cố Thần An rất hài lòng. Điều duy nhất khiến cậu bé không vui lắm có lẽ là bố mẹ ngày càng bận rộn, thời gian dành cho anh em cậu vào cuối tuần cũng ít dần đi. May mà còn có Lộ Lộ chơi cùng, nên nhìn chung mỗi ngày trôi qua cậu bé đều rất vui vẻ.
Quý Vi quyết định từ chức ở trường sau khi mở lớp học thêm được một năm. Không còn cách nào khác, sức người có hạn, cô chỉ có thể lo chu toàn được một bên. Sau nhiều lần đắn đo, cuối cùng cô chọn nghỉ việc ở trường để thời gian được tự do hơn.
Quyết định của cô nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ ba bố con. Lộ Lộ vui ra mặt: "Vậy là sau này mẹ có nhiều thời gian chơi với bọn con hơn rồi ạ?"
"Đương nhiên rồi." Chính vì nhận ra vấn đề này nên Quý Vi mới quyết tâm nghỉ việc. Thời gian qua cứ phải chạy đi chạy lại giữa trường học và lớp học thêm khiến cô lơ là hai đứa trẻ, lúc này cô mới nhận ra mình dường như đã lẫn lộn giữa cái chính và cái phụ rồi.
"Xin lỗi em, thời gian qua anh nhiều việc quá, cũng bỏ bê gia đình." Cố Trí Viễn cảm thấy việc cô phải nghỉ việc cũng có một phần nguyên nhân lớn từ anh.
"Là do em tự mình không cân bằng được thời gian giữa hai bên thôi. Nhưng anh nói cũng có lý, em nghĩ chúng ta nên thuê một dì giúp việc lo chuyện dọn dẹp và cơm nước." Đã kiếm được tiền thì đương nhiên phải biết hưởng thụ chứ.
"Em có yêu cầu gì về người làm không? Hay là mình cùng đến trung tâm giới thiệu việc làm xem sao?" Cố Trí Viễn đồng ý ngay. Sự nghiệp của cả hai đang trên đà phát triển, đúng là không nên lãng phí thời gian vào những việc vặt vãnh này.
"Đợi cuối tuần đưa cả tụi nhỏ đi xem cùng luôn." Người đến làm việc trong nhà thì phải hợp nhãn với tất cả các thành viên mới được.
"Được, để anh sắp xếp." Sự nghiệp thăng tiến khiến khả năng thực thi của Cố Trí Viễn ngày càng mạnh mẽ.
"Vậy việc này giao cho anh nhé. Chắc cuối tháng này là em bàn giao xong công việc ở trường rồi." Quý Vi nói mà trong lòng vẫn còn chút tiếc nuối, dù sao đây cũng là nghề cô đã gắn bó cả đời. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của Lộ Lộ, cô lại thấy mọi thứ đều xứng đáng. Kiếp trước vì công việc mà cô đã bỏ bê Lộ Lộ rất nhiều lần, sai lầm đó kiếp này cô sẽ không tái phạm nữa.
Đợi đến khi các con đã về phòng ngủ, Cố Trí Viễn mới sán lại gần cô, ôn tồn hỏi: "Em không hối hận thật chứ?"
"Đương nhiên, đây là lựa chọn sau khi em đã suy nghĩ rất kỹ càng mà." Quý Vi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy kiên định.
"Vậy thì em cứ yên tâm mạnh dạn mà kinh doanh lớp học thêm đi, hoặc em muốn ở nhà chơi cũng được luôn." Thành công của Cẩm Tú Uyển giúp anh nhìn thấy triển vọng to lớn của ngành này.
"Sao thế, muốn nuôi em à?" Quý Vi ngẩng lên, cố ý hỏi.
"Chỉ xem cô giáo Quý có chịu cho anh cơ hội này không thôi." Cố Trí Viễn cong môi cười.
"Thế thì em vẫn thích tự mình kiếm tiền hơn." Độc lập kinh tế luôn là sự tự tin của một người phụ nữ.
"Vậy cô giáo Quý muốn nuôi anh cũng không phải là không được." Cố Trí Viễn cười khẽ, cúi đầu nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Nghĩ đến việc lần nào nhận lương hay có tiền thưởng anh đều đưa hết cho mình, ý cười trong mắt Quý Vi càng đậm. Cô giả bộ như một kẻ phong lưu, đưa tay nâng cằm anh lên: "Nuôi anh cũng được thôi, nhưng anh liệu mà giữ gìn vóc dáng cho cẩn thận đấy nhé."
Hai năm nay, cả Lữ Song Tài và Vương Hải Phong đều bắt đầu phát tướng, bụng bia tròn vo, chỉ có Cố Trí Viễn vẫn kiên trì chạy bộ buổi sáng nên vóc dáng vẫn rất chuẩn.
Từ hồi mới quen, Cố Trí Viễn đã phát hiện vợ mình cực kỳ mê vóc dáng của anh. Giờ nghe cô nói vậy, anh chợt nhớ lại dáng vẻ nhìn đến ngẩn ngơ của cô ngày trước. Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm: "Vậy bây giờ cô giáo Quý có muốn kiểm tra chất lượng không?"
Nói xong, không để cô kịp trả lời, anh trực tiếp bế thốc cô lên, đi thẳng về phòng ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Quý Vi nhìn trần nhà trân trân, thầm nghĩ: Cái người này rốt cuộc ăn cái gì mà lớn thế không biết, sao thể lực có thể tốt đến mức độ này cơ chứ?
Cuối tuần, họ thuận lợi tìm được một dì giúp việc ở trung tâm. Có người lo dọn dẹp và cơm nước ba bữa, Quý Vi rảnh rang hơn hẳn. Cô dồn nhiều tâm sức hơn cho lớp học thêm. Từ môn Toán ban đầu, cô mở rộng thêm môn Văn, cuối cùng thêm cả tiếng Anh. Còn những môn năng khiếu mà Cố Thần An đề xuất trước đó thì tạm thời chưa thực hiện được.
Vì nhận ra sự thiếu hụt trong việc đồng hành cùng con cái, Quý Vi và Cố Trí Viễn đã lập ra một thỏa thuận: Bất kể công việc bận rộn đến đâu, cuối tuần vẫn phải dành thời gian cho các con. Tính đến hiện tại, họ thực hiện quy định này khá tốt.
Những ngày tháng tươi đẹp và bình yên cứ thế trôi đi. Nhưng rồi cuộc sống cũng xuất hiện những rắc rối mới, ví dụ như Lộ Lộ ngây thơ hỏi cô: "Mẹ ơi, tại sao họ của con lại không giống bố và anh hai, cũng không giống mẹ vậy ạ?"
Quý Vi vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con, nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, cô dịu dàng kể cho con nghe về Tạ Phi. Cô bé tò mò ngước nhìn lên bầu trời: "Thế bây giờ bố ấy vẫn đang ở trên trời nhìn con ạ?"
"Đương nhiên rồi, bố ấy sẽ là một ngôi sao trong hàng vạn ngôi sao kia, ngày nào cũng dõi theo con." Giọng Quý Vi nhẹ nhàng. Cô chưa bao giờ có ý định xóa bỏ dấu vết của Tạ Phi. Lộ Lộ được sinh ra trong sự mong chờ của cô và Tạ Phi, cô bé không nên quên sự tồn tại của người bố ruột ấy.
"Con biết rồi ạ. Vậy là con có hai người bố, một người ở trên trời, một người ở ngay bên cạnh." Nói đến cuối câu, giọng Lộ Lộ còn có chút đắc ý.
Lộ Lộ sáu tuổi nhanh ch.óng chấp nhận sự thật mình có hai người bố, và cũng chấp nhận luôn vấn đề khác biệt họ tên. Điều này khiến Quý Vi nhìn thấy một Lộ Lộ rất khác so với kiếp trước. Cô vui mừng vì sự cởi mở, vui vẻ của con gái trong kiếp này.
Cùng với sự trỗi dậy của ngành bất động sản, tài sản công ty của Cố Trí Viễn ngày càng nhiều, nước lên thì thuyền lên, thu nhập của anh cũng tăng ch.óng mặt. Nhưng lần nào cũng vậy, tiền lương và lợi nhuận anh đều đưa hết cho Quý Vi đúng hẹn. Anh thích cảm giác để Quý Vi lo toan mọi việc thay mình, và cũng tận hưởng sự quan tâm chăm sóc đó.
Tất nhiên, anh cũng tiến bộ theo thời đại, bắt đầu biết tạo ra những bất ngờ lãng mạn cho Quý Vi vào các dịp lễ tết.
Nghe Cố Trí Viễn đề nghị đi chụp ảnh cưới, Quý Vi cảm thấy hơi buồn cười: "Sao tự dưng anh lại nghĩ đến chuyện đi chụp mấy cái đó vậy?"
"Hồi đó mình cưới xin vội vàng quá, giờ có thời gian, có điều kiện rồi, đương nhiên anh muốn bù đắp cho em." Cố Trí Viễn nhớ lại cô nhân viên ở công ty từng nói với mọi người rằng chụp ảnh cưới là giấc mơ của mọi cô gái.
"Anh cảm thấy để em chịu thiệt thòi à?" Quý Vi nhanh ch.óng nhận ra dụng ý của anh.
"Đúng vậy, cho nên mình cũng đi chụp vài bộ đi, để ở nhà vợ chồng mình tự ngắm cũng được." Cố Trí Viễn tiếp tục thuyết phục. Đúng thật là bao năm qua, ngoài tấm ảnh chụp lúc đi đăng ký kết hôn, hai người chẳng có thêm bức ảnh chụp chung nào mới. Mấy năm nay album ảnh ở nhà toàn là hình hai anh em, và quan trọng hơn cả là anh rất muốn nhìn thấy cô mặc váy cưới. Hai năm nay đi ăn cưới không ít, lần nào anh cũng thấy hối hận vì sự qua loa năm xưa.
"Sao em cứ có cảm giác là anh muốn chụp thế nhỉ?" Quý Vi vốn không hào hứng lắm với chuyện chụp ảnh cưới, nhưng nghĩ lại thì chụp vài bộ cũng tốt, sau này già rồi còn có cái lôi ra ngắm nghía. Ít nhất thì lúc này vóc dáng hai người vẫn chưa bị "xập xệ".
"Đúng là anh muốn chụp thật, anh muốn nhìn thấy em mặc váy cưới. Em có đồng ý không?" Cố Trí Viễn nghĩ, nếu cô đồng ý, anh thậm chí còn muốn tổ chức lại một đám cưới nữa, vì đám cưới năm xưa thật sự quá đơn sơ.
"Thấy anh muốn thế thì em đành miễn cưỡng đồng ý vậy." Nói xong, Quý Vi chợt nhớ đến đủ kiểu phong cách ảnh cưới ở đời sau, bèn hỏi: "Quân phục hồi trước ở đơn vị anh còn mặc vừa không?"
"Vẫn vừa, sao thế em?" Cố Trí Viễn không hiểu ý cô.
"Đến lúc đó nhớ mang đi nhé. Chẳng phải bảo chụp nhiều bộ sao? Anh đâu thể cứ mặc âu phục suốt được." Quý Vi giải thích.
"Được, tối nay anh tìm lại rồi nhờ dì giúp việc là phẳng phiu." Cố Trí Viễn gật đầu.
"Chọn hôm nào được nghỉ, đưa cả tụi nhỏ đi cùng đi anh." Quý Vi nghĩ, tiện thể chụp luôn bộ ảnh gia đình. Sau này có thể mỗi năm chụp một lần để lưu giữ lại những khoảnh khắc vui vẻ.
"Chụp ảnh cưới mà cũng đưa tụi nhỏ theo hả em?" Cố Trí Viễn thật lòng không muốn mang theo hai cái "bóng đèn".
"Đưa con đi để chụp thêm một bộ nữa, coi như ảnh gia đình kiểu mới. Chúng ta lâu rồi chưa chụp ảnh cả nhà mà." Quý Vi nhắc anh là ảnh trong phòng khách cần thay rồi.
Cố Trí Viễn nhanh ch.óng bị thuyết phục. Thế là chuyện chụp ảnh giao toàn quyền cho anh lo liệu, Quý Vi chỉ cần sắp xếp thời gian là được.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày chụp ảnh. Quý Vi mặc chiếc váy cưới đã chọn trước bước ra. Ánh mắt Cố Trí Viễn dính c.h.ặ.t lấy cô. Lộ Lộ thì reo lên: "Oa, mẹ đẹp quá, giống hệt công chúa trong tivi ấy."
Cố Thần An đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa. Hai đứa nhỏ cứ ríu rít khen ngợi, ngược lại Cố Trí Viễn thì im lặng lạ thường. Quý Vi ngẩng đầu hỏi anh: "Không đẹp sao anh?"
"Đẹp lắm, đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh." Hôm đến đặt lịch anh đã hình dung ra dáng vẻ cô mặc váy cưới, giờ tận mắt chứng kiến mới thấy cô còn đẹp hơn thế nhiều.
"Hôm nay anh cũng đẹp trai lắm. Mình bắt đầu sớm nhé?" Quý Vi chủ động đưa tay về phía anh.
Bàn tay cô đeo găng tay voan trắng mỏng manh. Cố Trí Viễn bước lên một bước, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ấy, giọng nói tràn đầy sự trịnh trọng: "Được."
Buổi chụp hình diễn ra suôn sẻ hơn Quý Vi dự tính. Nhưng cô không ngờ trong lúc chụp còn có cả màn cầu hôn. Cứ tưởng chỉ là tạo dáng chụp ảnh, ai ngờ trên tay anh lại có nhẫn thật. Cô vừa bất ngờ vừa vui sướng, đưa ngón tay ra để anh đeo nhẫn, thay cho lời đồng ý.
Lúc đeo nhẫn cho cô, Cố Trí Viễn bỗng thấy hồi hộp lạ thường. Đeo xong, anh mới ngẩng lên nhìn cô: "Lúc kết hôn, là Thần An đã nói thằng bé và anh sẽ đối xử tốt với em và Lộ Lộ, nên anh luôn cảm thấy mình còn nợ em một lời hứa. Quý Vi, không liên quan đến bất kỳ ai khác, anh sẽ mãi mãi đối xử tốt với em và Lộ Lộ. Quãng thời gian sau này, xin em hãy tiếp tục giám sát anh, được không?"
"Vậy thì anh phải thể hiện cho tốt đấy nhé."
Quý Vi nói xong, hai người nhìn nhau mỉm cười. Cô nghĩ, những ngày tháng tương lai còn rất dài, và gia đình họ sẽ tiếp tục sống hạnh phúc bên nhau.
(Hết)
—
Lời tác giả:
Câu chuyện đến đây là kết thúc rồi. Cuộc sống của gia đình bốn người họ vẫn sẽ tiếp diễn, chúc mọi người cũng thật hạnh phúc nhé! Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và ủng hộ mình trong suốt chặng đường vừa qua. [Bắn tim]
