Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 30.2: Khoe Khoang (2)
Cập nhật lúc: 11/04/2026 05:04
Kiếp trước nghe nói cũng có chuyện như vậy, tại sao lại là "nghe nói", bởi vì chuyện này tìm chị cả của cô, sau này cô nghe chị cả kể lại. Nhưng lần này lại tìm cô. Tuy nhiên điều này cũng không có gì lạ, cô ở Bằng Thành chắc chắn tiện hơn chị cả.
Tuy nói kiếp trước cô cũng ở Bằng Thành nhưng lúc đó cô mới đến chưa đầy hai tháng, đi sớm về khuya đến mức cảm giác xương cốt đều rã rời. Chị cả của cô tự nhiên sẽ không làm chậm trễ công việc của cô, dù chỉ là đi lấy đồ vật cũng không muốn làm chậm trễ thời gian của cô, khiến cô phải xin nghỉ bị trừ lương.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Hiện tại cô sống rất tốt lại ở Bằng Thành, chị cả tự nhiên sẽ không đặc biệt đi xe một chuyến chỉ để đến lấy chút đồ vật.
"Anh đi cùng em."
Lê Thư Hân:
"Được."
Hai vợ chồng dắt cục cưng mũm mĩm cùng nhau đến KFC đã hẹn.
Địa điểm do Từ Gia Bảo chọn. Lê Thư Hân đến nơi liền thấy khá đông người. Cô quét một vòng nhìn thấy một cô gái khoảng 30 tuổi trông rất nhanh nhẹn đang ngồi một mình, có vẻ như đang đợi người.
Cô đi đến hỏi:
"Chào chị, xin hỏi chị là Từ Gia Bảo phải không?"
Cô ấy ngẩng đầu nhìn, ngập ngừng hỏi:
"Đúng vậy, cô là chị ba của Nguyệt Nguyệt?"
Không trách cô ấy ngập ngừng, cô ấy biết tình hình gia đình của Lê Thư Nguyệt, đại khái cũng nghe cô ấy kể về tình hình của hai người chị. Theo Từ Gia Bảo, họ đều là gia đình bình thường. Mà hai người chị của Lê Thư Nguyệt thì lại đã sớm kết hôn.
Cô chị ba này là người bỏ hộ khẩu thành phố để gả về nông thôn, nên hiện tại nhìn thấy quý cô mặc váy liền thân thời thượng, ít nhiều cũng sinh ra vài phần ngần ngại.
Tuy nhiên nhìn kỹ lại thì hai chị em này vẫn có nét mặt tương đồng.
Lê Thư Hân cười nói:
"Đúng vậy, tôi là chị của cô ấy, Lê Thư Hân."
Cô ngồi xuống còn Thiệu Lăng không ngồi chung với bọn họ.
Anh bế con trai ngồi xuống, tự mình mua chút đồ ăn. Thằng bé mắt tròn xoe nuốt nước miếng, ngọt ngào gọi "Ba ba ba ba ba", còn dùng khuôn mặt bụ bẫm cọ cằm ba để làm nũng chỉ muốn được ăn.
Lê Thư Hân liếc nhìn, khóe miệng khẽ cong lên, ngay sau đó quay đầu lại,
"Cô Từ, cảm ơn cô đã giúp đỡ."
Từ Gia Bảo biết đã liên hệ đúng người liền chỉnh lại biểu cảm,
"Tôi về nước, Nguyệt Nguyệt nhờ tôi mang đồ cho các cô."
Cô ấy đưa chiếc túi vốn đặt trên ghế cho Lê Thư Hân,
"Là hai chiếc máy nghe nhạc cầm tay, Nguyệt Nguyệt nói là cho cô và chị cả mỗi người một chiếc."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Tôi biết rồi, thực sự rất cảm ơn cô, đã làm phiền cô rồi."
Từ Gia Bảo bật cười,
"Cô đã cảm ơn nhiều lần rồi không cần khách sáo đâu, đến lúc đó Nguyệt Nguyệt về nước cũng sẽ mang đồ cho tôi, chúng ta đều giúp đỡ lẫn nhau đó là lẽ tự nhiên thôi."
Lê Thư Hân vẫn rất quan tâm đến em gái, hỏi:
"Con bé bên đó thế nào rồi? Có thích nghi được không?"
Từ Gia Bảo:
"Cô ấy có khả năng thích nghi rất tốt, lúc mới sang vì ngôn ngữ có chút không theo kịp nhưng rất nhanh đã quen thuộc. Cô ấy là người thích nghi nhanh nhất trong số những người cùng đợt."
Từ Gia Bảo nhìn ra Lê Thư Hân rất muốn nghe những điều này,
"Cô ấy bên đó ở ký túc xá của đơn vị, chúng tôi ở chung phòng bốn người, thời gian đi làm vẫn rất nghiêm ngặt nhưng may mắn là tiền tăng ca rất hậu hĩnh nên chúng tôi khá thích tăng ca, dù sao chúng tôi cũng không mấy khi ra ngoài."
Lê Thư Hân nhẹ nhàng gật đầu:
"Mọi người có hòa đồng không?"
Từ Gia Bảo:
"Thực ra cũng tạm ổn, người xa xứ như chúng tôi luôn muốn quây quần bên nhau để sưởi ấm. Còn về người nước ngoài, họ cũng sẽ không bắt nạt người, càng không làm khó dễ, bề ngoài không có trở ngại. Nhưng trong lòng họ nghĩ gì thì chúng tôi khó mà nói được. Người bên đó ai cũng như vậy, trông cực kỳ lịch sự khách khí vô cùng nhưng thực tế lại cực kỳ xa cách, giới hạn rõ ràng. Chúng tôi cũng không quản trong lòng họ vẽ vời gì, dù sao bề ngoài họ tỏ vẻ hòa đồng, chúng tôi sống chung cũng không khó."
Lần này về nước cô ấy mang theo đồ cho rất nhiều người, cũng đã đến gặp vài người thân của đồng nghiệp. Mỗi lần nói chuyện đều không giống nhau. Có người báo tin vui, có người than thở, cũng có người như Lê Thư Hân, Lê Thư Nguyệt dặn dò cứ nói thẳng là được.
"A Nguyệt thích nghi rất tốt, người nhà cô không cần lo lắng cho cô ấy."
Lê Thư Hân:
"Vậy thì tốt."
Cô hỏi:
"Cô còn quay lại không?"
Từ Gia Bảo lắc đầu,
"Tôi không quay lại, chúng tôi đi công tác nước ngoài ba năm một đợt, tôi đi trước A Nguyệt hai năm, bây giờ là đến hạn quay về."
Lê Thư Hân:
"Thì ra là vậy."
Thực ra Lê Thư Hân không quá lo lắng cho Lê Thư Nguyệt, A Nguyệt và cô cùng chị cả có chút khác biệt, cô ấy độc lập hơn một chút, hơn nữa phàm là chuyện có thể kiếm tiền cô ấy đều không sợ cực khổ, không sợ liên lụy. Luôn luôn tràn đầy năng lượng, dù cùng là hai mươi mấy tuổi, Lê Thư Hân cũng không thể lúc nào cũng duy trì năng lượng dồi dào nhưng Lê Thư Nguyệt thì có thể.
"Con bé A Nguyệt này là mạnh mẽ nhất."
Nói đến đây, Từ Gia Bảo cười phụ họa:
"Đúng là vậy, cô ấy là người giỏi nhất trong số chúng tôi, những người làm việc lâu năm như chúng tôi cũng không bằng cô ấy. Bên nước ngoài cũng rất thích cô ấy, mỗi lần nhắc đến chúng tôi đều khách khí bình luận nhưng mỗi lần nhắc đến A Nguyệt đều giơ ngón cái lên."
Lê Thư Hân bật cười:
"Em gái tôi thực sự rất giỏi."
Từ Gia Bảo cũng cười theo, cười đủ rồi,
"Các cô có chút giống nhau, tôi vừa nhìn thấy cô đã cảm thấy trên người bạn cũng có một cái khí chất đó."
Lê Thư Hân nhướng mày.
Từ Gia Bảo lập tức:
"Đúng vậy, biểu cảm của cô trông rất mạnh mẽ, rất giống A Nguyệt."
Lê Thư Hân suýt nữa lấy gương ra nhìn kỹ mặt mình, cô mạnh mẽ khi nào chứ?
Lê Thư Hân vẫn luôn cảm thấy mình có vẻ ngoài hiền dịu, cô là mặt trái xoan lông mày cũng không sắc sảo, vậy mà nếu như thế cũng có thể nói cô mạnh mẽ, quá vô lý đi?
Lê Thư Hân:
"Tôi mạnh mẽ chỗ nào chứ?"
Từ Gia Bảo cười:
"Khó nói, chỉ là một cảm giác thôi."
"Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ!"
Tiếng trẻ con vang lên, Lê Thư Hân thấy Thiệu Lăng không biết từ lúc nào đã đặt con trai ở khu vui chơi trẻ em.
Thằng bé dựa vào lan can đứng đó, dưới chân toàn là bóng. Thằng bé nhón gót chân nhỏ xíu nhưng đứng rất vững, lớn tiếng gọi mẹ. Thấy Lê Thư Hân nhìn sang lập tức vặn cái m.ô.n.g nhỏ.
Lê Thư Hân:
"Phụt!"
Cô bật cười vẫy tay về phía thằng bé, lần này làm thằng bé càng phấn khích. Bàn tay nhỏ xíu của thằng bé vung vẩy muốn bay lên, càng bám vào lan can đi thêm vài bước, cái m.ô.n.g nhỏ hơi thụt lại phía sau, đầu gối cũng cong lên như muốn chuẩn bị nhảy về phía trước.
Thiệu Lăng sợ thằng bé thực sự lao ra, nhấc bổng nó lên,
"Con ngoan ngoãn một chút, đừng có quậy phá nữa."
Thằng bé "ào ào" "à o" biện minh nhưng người làm cha nào có quản những thứ đó, dạy dỗ thằng bé:
"Nếu còn không nghe lời là về nhà, không chơi nữa."
Thằng bé bĩu môi kêu lên một tiếng. Trẻ con cũng biết nghe lời phải trái mà.
Thiệu Lăng nghiêm túc phê bình nhóc con, thằng bé phồng má nhỏ quay đầu chạy về phía biển bóng. Một đứa bé nhỏ xíu như vậy lại còn háo hức muốn chơi cầu trượt mini, vừa hoạt động đã bị người làm cha phát hiện ngay lập tức bắt ra.
Lê Thư Hân nhìn con trai khẽ cười.
Từ Gia Bảo tự nhiên thấy họ đi cùng nhau, tò mò hỏi:
"Đây là chồng và con của cô sao?"
Lê Thư Hân gật đầu:
"Đúng vậy, khi nhận được điện thoại của cô chúng tôi vừa lúc ở cùng nhau."
"Em bé thực sự rất hoạt bát."
Lê Thư Hân:
"Nhưng mà nghịch lắm."
Từ Gia Bảo cúi đầu nhìn đồng hồ chuẩn bị cáo từ.
Cô ấy còn hẹn một người nữa. Tuy phiền phức nhưng tất cả mọi người đi công tác nước ngoài của công ty họ đều làm vậy, cũng thành thói quen. Tiện cho người khác cũng là tiện cho mình.
"Cái đó, chị A Nguyệt, tôi còn hẹn một người khác..."
Cô ấy nói thật.
Lê Thư Hân:
"Vậy cô cứ đi lo việc đi, tôi cũng đi trước đây."
Cô nói:
"Nếu có chuyện gì cô cứ gọi điện cho tôi, cô có số điện thoại của tôi mà, liên hệ lúc nào cũng được."
Từ Gia Bảo cười:
"Được."
Lê Thư Hân xách túi trở lại bên Thiệu Lăng,
"Còn muốn chơi một lát nữa không?"
Thiệu Lăng chỉ vào thằng bé bụ bẫm:
"Em xem, như con rùa đen vậy, vừa lôi ra đã vung tay múa chân."
Lê Thư Hân:
"Ở nhà không phải cũng có thể chơi sao?"
Ở đây có, ở nhà cũng có nhưng trẻ con thì vậy đó, rất thích chơi ở ngoài cũng rất thích người khác.
Lê Thư Hân:
"Bảo Bảo!"
Bảo Bảo quay đầu lại, mỉm cười với mẹ.
"Chúng ta đi được không?"
"Không!"
Nói rõ ràng rành mạch.
Thằng bé bụ bẫm không nói được nhiều từ nhưng lại hiểu rất rõ ràng.
Lê Thư Hân:
"Mẹ đưa con ra ngoài chơi được không?"
"Không."
"Nói 'không' nữa là đ.á.n.h vào m.ô.n.g đấy nhé!"
Lê Thư Hân giả vờ hung dữ.
Thiệu Lăng thì ở một bên nói thêm:
"Đau lắm đấy nhé, đ.á.n.h vào m.ô.n.g đau lắm đấy nhé."
Thằng bé lo lắng, Từ Gia Bảo xem mà há hốc mồm.
Chăm sóc trẻ con là chăm sóc như thế này sao?
Nhưng ngay sau đó bật cười, bản thân cô ấy lại không có con làm sao hiểu được nhiều như vậy, nhưng nhìn gia đình chị của Lê Thư Nguyệt thì lại rất thú vị.
Chị gái của Lê Thư Nguyệt thực sự không giống như cô ấy tưởng tượng.
Quả nhiên không bao lâu sau, hai vợ chồng Lê Thư Hân đã bắt được thằng bé ba người trong gia đình rời đi.
Trước khi đi họ còn chào hỏi Từ Gia Bảo.
Chờ đến khi lên xe, Thiệu Lăng cảm thán:
"Thế nào? Lê Thư Nguyệt vẫn ổn chứ?"
"Khá tốt."
Cô nói:
"A Nguyệt có thể thích nghi được."
Điều này thì ai cũng không nghi ngờ đừng nhìn ba mẹ Lê không mấy khi quản họ nhưng lại rèn cho ba cô con gái đều có thói quen tự lập tốt.
Ngược lại là đứa con trai vì được chăm sóc tỉ mỉ người lại có chút yếu ớt.
Cái sự yếu ớt này không phải kiểu ăn chơi lêu lổng mà là hoàn toàn chân tay không nhanh nhẹn, ngũ cốc cũng không phân biệt được.
Lê Thư Hân lắc đầu, không nghĩ đến anh ta.
