Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 30.3: Khoe Khoang (3)
Cập nhật lúc: 11/04/2026 05:04
Thiệu Lăng hỏi:
"Sao vậy em?"
Lê Thư Hân:
"Nghĩ đến anh hai của em, thật hết nói nổi."
Thiệu Lăng không nhịn được cười phá lên,
"Vậy chúng ta không nghĩ đến cái người hết nói nổi đó nữa."
Vừa dứt lời, điện thoại của Thiệu Lăng vang lên.
Thiệu Lăng cúi đầu nhìn,
"Không nghĩ đến cái người hết nói nổi đó, cái người hết nói nổi này lại đến rồi."
Lê Thư Hân tò mò nhìn sang: Thiệu Bằng.
Cô khẽ cười,
"Nghe máy đi."
Thiệu Lăng bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng Thiệu Bằng:
"A Lăng à, mọi người tụ tập một bữa đi?"
Thiệu Lăng:
"Tụ tập? Không phải lễ tết thì tụ tập gì?"
Thiệu Bằng:
"Sao không phải năm mới thì không thể tụ tập được? Làm gì có lý lẽ đó, anh đã đặt chỗ ở Lưỡng Quảng Cư khu đông rồi, tối nay chú mang vợ chú đến cùng, mấy người giải tỏa mặt bằng chúng ta tụ tập một bữa."
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân, Lê Thư Hân nhún vai không sao cả.
"Được thôi."
Thiệu Bằng:
"Chú đừng có lề mề nhé, đàn ông con trai đừng có lề mề, đến sớm một chút chúng ta cùng đ.á.n.h bài."
Thiệu Lăng:
"Con trai tôi chiều còn có lớp bơi, chúng tôi học xong sẽ qua."
"Vợ chú đâu, để vợ chú trông con đi chứ, phụ nữ trong nhà mà không trông con thì còn cần chú làm gì? Chú dính vợ quá rồi đấy?"
Giọng Thiệu Bằng lớn tiếng truyền đến, Lê Thư Hân không nói gì chỉ thốt ra một câu
"Hết nói nổi".
Thiệu Lăng hừ một tiếng cười phá lên,
"Tôi không dính vợ tôi chẳng lẽ còn muốn tìm đàn bà hoang bên ngoài sao? Hơn nữa lần trước không phải đã nói với anh là vợ tôi bây giờ mở cửa hàng sao? Anh còn tưởng tôi nói đùa à, tôi bây giờ là ăn cơm mềm, nếu là ăn cơm mềm thì phải có dáng vẻ của người ăn cơm mềm chứ, anh nói đúng không?"
Thiệu Bằng:
"..."
Im lặng, sự im lặng vô tận.
Hắn ta lại không biết phải nói gì mới tốt.
"Thôi được rồi, các anh cứ chơi trước đi, tôi sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể."
"... Được."
Giọng Thiệu Bằng đầy gian nan.
Anh cúp điện thoại,
"Thiệu Bằng này cũng giỏi thật, anh đã nói là không làm những chuyện linh tinh với hắn, mà hắn vẫn không chịu bỏ cuộc."
Lê Thư Hân:
"Có lẽ anh ta chỉ đơn thuần muốn tụ tập thôi?"
Thiệu Lăng liếc cô:
"Em tin không?"
Thật ra, không tin.
Thiệu Lăng:
"Quỷ mới biết hắn lại tìm anh làm gì. Nhưng dù không biết hắn tìm anh làm gì, anh lại biết mình phải làm gì."
Lê Thư Hân:
"???"
Thiệu Lăng:
"Chúng ta đi mua đồ."
Lê Thư Hân càng khó hiểu,
"Mua gì thế?"
Thiệu Lăng vênh mặt lên:
"Vợ tôi là bà chủ, đương nhiên phải mua đồ vật phù hợp với giá trị của bà chủ chứ. Chúng ta đi mua cho em một cái túi."
Rồi nói:
"Lại mua cho em một sợi dây chuyền kim cương nữa."
Lê Thư Hân:
"Không cần thiết phải không?"
"Sao lại không cần, đương nhiên là cần!"
Thiệu Lăng nghiêm túc:
"Thiệu Bằng nói mang người nhà, vậy vợ hắn Trương Nhã Hân nhất định cũng đi. Con bé đó suốt ngày đua đòi với em, chúng ta không thể thua được."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô không nhịn được, vươn tay véo Thiệu Lăng,
"Anh sao mà ấu trĩ thế, em còn chẳng thèm để cô ta vào mắt nữa."
Đua đòi gì chứ, nói thật Lê Thư Hân không phải người thích đua đòi. Sống tốt hay không tốt, có tiền hay không có tiền, bản thân thoải mái là được. Đua đòi với người khác thắng không được gì, thua cũng chẳng có gì phải xấu hổ.
Cô thực sự không quan tâm nhiều đến những thứ đó nhưng Thiệu Lăng lại trong trạng thái hừng hực chiến đấu, mặt đầy vẻ "vợ tôi sẽ không thua".
"Cũng không nhìn xem mình lớn lên như thế nào mà còn khoe khoang, còn đua đòi với vợ anh, chúng ta nhất định phải thắng!"
Lê Thư Hân im lặng một lát, nói:
"Vậy chúng ta đi mua đi."
Thực ra cô thế nào cũng được nhưng Thiệu Lăng lại có ý chí chiến đấu như vậy, muốn cô chiếm thế thượng phong, làm vợ sao có thể không chiều chứ. Đương nhiên là phải chiều lòng người này rồi. Khóe miệng Lê Thư Hân lặng lẽ cong lên.
Khóe mắt Thiệu Lăng quét đến nụ cười của vợ anh cũng cười theo. Anh biết mà vợ anh đúng là người ngoài mặt nói vậy nhưng trong lòng thì khác, rõ ràng rất muốn khoe khoang nhưng lại không chịu nói ra.
Anh nắm tay Lê Thư Hân,
"Chúng ta mua cái túi Hermès đó nhé?"
Lê Thư Hân:
"Hermès gì?"
Cô nghi ngờ nhìn Thiệu Lăng, không hiểu người này đang nói gì.
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, cái loại rất đắt đó."
Lê Thư Hân chợt hiểu ra:
"Hermès?"
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, chính nó!"
Lê Thư Hân trêu chọc:
"Anh biết cũng nhiều ghê ha."
Thiệu Lăng đắc ý lắm:
"Tuy anh quê mùa nhưng cũng không phải cái gì cũng không biết đâu, dù sao cũng phải mua, chúng ta cứ chiều theo một chút đi."
Lê Thư Hân phụt một tiếng bật cười, dựa vào vai Thiệu Lăng, cô nói:
"Được thôi, đi mua một cái."
Dù sao thứ này mua cũng không lỗ, cô nhớ năm đó cô từng đi dạo Hermès với Tô Tuyết Liên, Tô Tuyết Liên đã phải mua kèm hàng đến mức bạc tóc. Lúc đó một chiếc túi khó mua, không mua kèm hàng thì vĩnh viễn không mua được túi, ngay cả những mẫu cơ bản cũng phải mua kèm hàng đừng nói đến những mẫu cao cấp.
Bây giờ thì không đến mức đó.
Hơn nữa những món đồ như vậy vẫn giữ giá tốt nên Lê Thư Hân không từ chối.
Hai người cùng nhau bước vào cửa hàng, ngay lập tức có nhân viên phục vụ tiến đến. Thật ra càng là cửa hàng của các thương hiệu lớn, càng chú trọng danh tiếng những cảnh như "khinh người nghèo" rồi bị "tát mặt" cơ bản sẽ không có.
Hơn nữa, thời điểm này đại đa số người không có tiền cũng sẽ không vào cửa hàng xa xỉ phẩm, và số lượng người mua hàng xa xỉ cũng không nhiều lắm chưa đến mức khoa trương như 20 năm sau.
Vì vậy thái độ của nhân viên phục vụ tương đối tốt. Hầu hết các mẫu mã hàng đầu hiện tại đều có sẵn.
Lê Thư Hân nhìn thấy mẫu mà Tô Tuyết Liên từng muốn mua năm đó...
Lê Thư Hân:
"..."
Tiêu rồi, lại nghĩ đến ánh mắt phiền muộn của Tô Tuyết Liên, cô nàng đáng thương của hội mua kèm hàng.
Thiệu Lăng nhận thấy ánh mắt của Lê Thư Hân, nói:
"Em thích kiểu này à?"
Lê Thư Hân:
"Cũng được."
Lê Thư Hân nhìn nhìn, chọn một chiếc Kelly 28 màu trắng sữa, cô thường để khá nhiều đồ trong túi nên túi nhỏ không hợp với cô.
Hơn nữa cô dáng cao trông khá to con, dùng túi quá nhỏ sẽ trông không cân đối.
Thiệu Lăng xoa cằm cười:
"Rất hợp với vợ anh."
Thằng bé mũm mĩm bám trên người ba, lập tức "ác ác ác", cũng theo đó bày tỏ ý kiến.
Lê Thư Hân cười hỏi:
"Đẹp không?"
Thằng bé bụ bẫm biết gì đâu?
Nó chỉ biết mẹ khoác cái bao tải cũng đẹp, giọng nói non nớt:
"Đẹp~"
Lê Thư Hân cười nói:
"Vậy thì tính tiền."
Thiệu Lăng lập tức quẹt thẻ, nhóc mập nghi ngờ nhìn chiếc túi, lông mày nhỏ xíu khẽ nhíu lại ngay sau đó rất nhanh chợt hiểu ra.
Nó biết rồi, túi của Bảo Bảo đổi cái mới rồi!
Thằng bé "à o à o" liền muốn giật lấy chiếc túi, đây là của nó mà để đựng thật nhiều đồ khi ra ngoài dùng.
Lê Thư Hân:
"Ôi Bảo Bảo, con đang cướp đồ đấy à."
Thằng bé nghiêng đầu "a" một tiếng, không hiểu rõ lắm từ "cướp".
Lê Thư Hân bật cười,
"Bảo Bảo muốn không?"
Bảo Bảo gật đầu.
Lê Thư Hân cảm thán:
"Thiệu Lăng à, anh xem con trai anh kìa, nó đang giành đồ với em đấy."
Thiệu Lăng nghĩ nghĩ, phân tích ý tưởng của con trai,
"Nó đại khái là cảm thấy, em mua túi để đựng bình sữa và tã giấy cho nó..."
Những người xung quanh đều bật cười, thằng bé bụ bẫm không hiểu tại sao mọi người lại cười, nhưng mọi người đều cười nó cũng cười, cười tủm tỉm dựa vào người ba vỗ vỗ tay nhỏ, đứa bé này đúng là hoạt bát đặc biệt.
Lê Thư Hân:
"Không được đâu Bảo Bảo, cái này là mẹ mua mà."
Mắt to của Tiểu Giai Hi ngấn nước, hai mẹ con này đôi mắt thật giống nhau.
Thiệu Lăng:
"Không được giành đồ với mẹ, được rồi, đi thôi."
Lê Thư Hân mua túi mới dùng ngay tại chỗ. Mà nói thật, trong túi của cô đúng là có không ít đồ của con nít, ai bảo... con trai cô còn nhỏ mà, làm cha mẹ đúng là không dễ dàng chút nào.
Lê Thư Hân thay túi ngay tại chỗ, hai vợ chồng lại đi dạo.
Thiệu Lăng:
"Mấy hôm nữa chúng ta đi Cảng Thành một chuyến đi, anh thấy em cũng cần một chiếc đồng hồ tốt."
Lê Thư Hân:
"Cũng đúng."
"Đi, bây giờ đi xem trang sức."
Lê Thư Hân:
"Cái này không cần chứ?"
Thiệu Lăng:
"Sao lại không cần? Chúng ta đã muốn đi thì đương nhiên phải ra dáng chứ."
Thiệu Lăng nghiêm túc:
"Em có thể không đeo nhưng không thể không có."
Lê Thư Hân:
"..."
Lời này của anh, em không có gì để nói luôn.
Nhưng đây lại thực sự là lời mà Thiệu Lăng có thể nói ra, người này y như một con công thích khoe khoang, bản thân thích khoe khoang cũng muốn Lê Thư Hân càng tốt đẹp hơn.
Cô khoác tay Thiệu Lăng,
"Em đoán chắc bây giờ Trương Nhã Hân cũng đang mua sắm túi bụi, cô ta nghĩ rằng tối nay mình nhất định phải lấn át Lê Thư Hân, mình nhất định phải mạnh hơn cô ta. Nhất định phải cho cô ta thấy thực lực và vẻ đẹp của mình."
Thiệu Lăng cười:
"Em yên tâm đi, chuyện đó không thể nào xảy ra."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Cô nghi hoặc nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng kiên định nói:
"Chỉ nhìn diện mạo, em đã có thể át cô ta rồi, vợ anh đẹp như vậy mấy thứ khác chỉ là tô điểm thêm thôi. Nhưng cô ta thì khác, cô ta không đẹp bằng em, cô ta cần những thứ đó để trang điểm bề ngoài, vợ anh là 'gấm thêu hoa', sao có thể giống nhau được?"
Lê Thư Hân cười ha ha ha, ôi, không biết tại sao nghe được những lời như vậy cô vui quá.
Chẳng lẽ trong xương cốt cô cũng là người thích khoe khoang?
Anh anh…
Quả nhiên, cô và Thiệu Lăng là trời sinh một cặp mà.
Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng, Thiệu Lăng cúi đầu:
"Sao vậy em?"
Lê Thư Hân:
"Em đang nghĩ, chúng ta hợp nhau đến nhường nào."
Thiệu Lăng vừa nghe lời này liền phấn khởi, vui vẻ:
"Nào nào nào, vậy em nói xem, chúng ta hợp nhau đến mức nào, có thể viết thành một bài văn dài vạn chữ không?"
Khóe miệng Lê Thư Hân giật giật:
"..."
Người này đúng là, "thuận nước đẩy thuyền" mà!
Cô không nhịn được, giơ tay véo mặt anh:
"Viết viết viết, anh còn suốt ngày nói yêu em nữa, anh cũng viết cho em một bài đi."
Thiệu Lăng:
"Ai vợ ơi, em nhẹ tay thôi chứ, anh là chồng em không thể dễ dàng véo mặt đâu, em véo làm mặt anh nhão hết rồi, may mà anh trời sinh cốt tướng tốt nếu không người bình thường thật sự không chịu nổi em véo đâu."
Lê Thư Hân:
"Ha hả."
Thiệu Lăng:
"Em còn cười lạnh, em xem tối nay về anh không xử lý em!"
Lê Thư Hân:
"..."
Hai vợ chồng nhìn nhau, ánh mắt có chút quyến luyến...
Cũng đúng lúc này, hai bàn tay nhỏ xíu từ từ tiếp cận, một tay nắm c.h.ặ.t mặt ba một tay nắm c.h.ặ.t mặt mẹ, hai vợ chồng đồng thời quay đầu, thằng nhóc mập lập tức nở nụ cười ngây thơ, nước dãi chảy xuống...
"Ăn đòn!!!"
Thằng bé bụ bẫm, học thói xấu rồi.
--
Hết chương 30.
