Trông Anh Có Vẻ Dữ Quá - 6
Cập nhật lúc: 30/08/2026 21:01
Mặt tôi hơi đỏ lên. Từ nhỏ đến lớn, người duy nhất chịu ăn đồ thừa của tôi cũng chỉ có bố. Bây giờ lại xuất hiện thêm một người đàn ông thứ hai, cảm giác thật kỳ diệu.
“Anh mau ăn cơm đi, để lâu thức ăn sẽ mất ngon.”
“Em ăn chưa?”
Tôi lắc đầu. Nấu cơm xong, tôi chỉ nóng lòng mang sang cho anh, còn chưa kịp ăn.
“Lát nữa em về rồi ăn.”
Biết anh ngày nào cũng phải huấn luyện, đã quen với khẩu phần ăn lớn, nên tôi cố ý xới nhiều cơm và thức ăn hơn một chút.
Anh lấy một đôi đũa dùng một lần từ trong ngăn kéo đưa cho tôi:
“Ăn cùng đi.”
Lục Yến Lễ gắp một miếng thịt bò vào bát tôi:
“Ăn nhiều vào, eo em gầy quá.”
Anh vừa nói ra câu ấy, tôi lập tức bị sặc.
Mẹ Lục nói khẩu vị của anh thiên về cay, nên lúc xào thức ăn tôi đã cho nhiều hoa tiêu và ớt hơn một chút.
Bây giờ bị sặc, cả người tôi khó chịu vô cùng.
Mặt đỏ bừng vì ho, trán cũng toát mồ hôi.
Lục Yến Lễ vội vàng đứng dậy, vỗ lưng giúp tôi thuận khí.
“Uống miếng nước đi.”
Tôi ôm cốc nước, ừng ực uống một hơi. Khó khăn lắm mới dịu xuống được, tôi ngước mắt nhìn Lục Yến Lễ.
Hàng mày anh nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt nghiêm túc, nhìn còn dữ hơn bình thường gấp trăm lần.
“Không ăn được cay thì đừng cho nhiều ớt như vậy.”
Tôi có chút tủi thân:
“Còn không phải vì anh thích ăn cay sao.”
“Còn không phải tại anh nói linh tinh, em mới bị sặc à.”
Anh im lặng, đẩy cửa bước ra ngoài.
Đây tính là cãi nhau sao?
Tôi nhìn bóng lưng anh khuất dần trong màn đêm qua cửa sổ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó nói thành lời.
Tám phút sau, Lục Yến Lễ quay lại, trên tay còn xách một chiếc túi, bên trong đựng đủ loại kẹo.
Anh cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra, bóc một viên kẹo vị chanh.
“Há miệng.”
Vị kẹo trái cây chua chua ngọt ngọt tan ra trong miệng, dường như cảm giác cay rát ban nãy cũng dịu đi không ít.
Lục Yến Lễ dịu dàng hỏi:
“Thế nào, đỡ hơn chưa?”
Tôi gật đầu.
“Cơm này em đừng ăn nữa, tối về anh nấu món khác cho em.”
Tôi hiểu lầm anh rồi, nhất thời có chút ngượng ngùng.
“Không cần đâu, trong canh củ sen không cho cay, em có thể chan cơm ăn.”
“Vậy được. Thịt bò luộc cay này anh ăn, em uống hết canh đi.”
“Đợi anh một lát, làm xong việc rồi chúng ta cùng về.”
Lục Yến Lễ ăn cơm rất nhanh, chỉ năm phút đã giải quyết xong. Sau đó anh ngồi xuống trước máy tính, vẻ mặt tập trung.
Lúc làm việc một mình, tôi không thích có người ở bên cạnh. Vì vậy, khi Lục Yến Lễ đang xem hồ sơ, tôi đứng dậy đi ra ngoài dạo một vòng.
Trên đường, tôi gặp đồng nghiệp của anh. Người đó vừa cao vừa đẹp trai, lại còn rất nhiệt tình.
“Chị dâu, chúng ta thêm WeChat đi, em kéo chị vào nhóm gia đình của bọn em.”
“Chị dâu, trước đây đội trưởng Lục chưa từng có bạn gái đâu. Trước kia cục trưởng còn sắp xếp xem mắt cho anh ấy, nhưng cô gái nào cũng chê anh ấy dữ, lại còn bận rộn công việc…”
Từ Chính Nhiên nói chuyện rất hài hước, chỉ vài câu đã có thể chọc người ta bật cười.
“Ôn Ngôn, đi thôi.”
Lục Yến Lễ đứng phía sau, dáng người cao thẳng, trong tay xách cặp công văn và hộp giữ nhiệt.
“Chào chị dâu nhé.”
Tôi cười tít mắt, vẫy tay với Từ Chính Nhiên.
Lục Yến Lễ lái xe.
