Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 8
Cập nhật lúc: 03/07/2026 16:03
Hoắc Bạch ngồi một mình trong phòng ăn, trong lòng đầy khó hiểu.
Sao cô đột nhiên lại đỏ mặt rồi bỏ chạy, còn chưa ăn hết bữa sáng?
Trong bát của cô vẫn còn nửa bát cháo.
Theo khẩu vị hôm qua, đáng lẽ cô ăn hết được mới đúng.
Hôm nay tại sao lại đột nhiên bảo mình no rồi?
Sầm Miên vội vàng chạy về phòng khách, đóng cửa lại rồi dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển từng hơi.
Cô đưa tay sờ lên mặt mình.
Nóng đến đáng sợ.
Cô cúi đầu, xấu hổ đến mức chỉ muốn hét lên, muốn khóc.
Từ sau khi mất thị lực, cô thường xuyên rơi vào những tình huống khó xử.
Ví dụ như quần áo bẩn, mặt dính bẩn...
Bản thân cô không nhìn thấy, nhưng người khác thì nhìn thấy rất rõ.
Trước đây, khi bố và mẹ kế vẫn chưa bỏ rơi cô, mẹ kế cùng con trai bà ta thường xuyên cười nhạo cô giống như ăn mày.
Đặc biệt là con trai của mẹ kế.
Nó hay ném đồ bẩn vào người cô, đ.á.n.h cô, khiến cả người cô lúc nào cũng lem luốc.
Nhưng khi ấy, cô không hề cảm thấy xấu hổ.
Còn hôm nay...
Bị anh Hoắc phát hiện khóe môi dính hạt cơm.
Cô thật sự thấy rất ngượng ngùng.
Ngượng đến mức không muốn sau này ăn cơm cùng anh nữa.
Lúc nãy trong bữa sáng, anh mãi không động đũa.
Cô nghi ngờ chắc là vì anh nhìn thấy hạt cơm dính trên khóe môi mình nên mất luôn khẩu vị.
Nếu không...
Anh cũng sẽ không dùng giọng lạnh lùng như vậy rồi miễn cưỡng lau khóe môi cho cô.
Nghĩ đến đây, gương mặt đỏ bừng của Sầm Miên dần dần bớt nóng.
Cảm giác bỏng rát cũng từ từ tan đi.
Cô không còn xấu hổ nữa.
Nhưng...
Trong lòng lại tràn ngập cảm giác tự ti và xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu.
Cô lần mò ngồi xuống mép giường.
Cúi đầu.
Lặng im.
Không biết đang suy nghĩ điều gì.
---
Hoắc Bạch phải đi làm.
Sau khi dì Vương đến, anh dặn dò bà vài việc rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Không lâu sau khi anh đi, dì Vương gõ cửa phòng khách.
"Cô Sầm? Cô Sầm?"
Nghe tiếng gọi, cả người Sầm Miên cứng đờ.
Giọng cô hơi run:
"Mời vào."
Dì Vương đẩy cửa bước vào.
Trước mắt bà là cô gái xinh đẹp đang ngồi bên mép giường.
Nhưng thân hình lại gầy gò, căng cứng.
Giọng bà rất dịu dàng.
"Cô Sầm, Hoắc tiên sinh đi làm rồi. Cậu ấy nói tối mới về. Trước khi đi, cậu ấy bảo cô ăn sáng chưa hết nên nhờ tôi hỏi xem cô có muốn ăn thêm chút gì không."
Sầm Miên lắc đầu.
"Không... không cần đâu ạ. Cháu no rồi."
Dì Vương gật đầu.
"Được."
Sau đó bà khép cửa lại, không làm phiền cô nữa.
Sầm Miên vừa thở phào thì lại nhớ đến điều gì đó.
Cô bắt đầu bồn chồn.
Cô muốn đi tìm dì Vương.
Muốn nhờ bà sau này nấu riêng một phần cơm cho mình.
Cô muốn trốn trong phòng ăn một mình.
Như vậy...
Hoắc Bạch sẽ không nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô.
Cũng sẽ không vì cô mà mất khẩu vị.
Nhưng cô lại sợ nếu làm vậy...
Hoắc Bạch sẽ thấy cô quá phiền phức.
Sầm Miên lại muốn khóc.
Cô cúi đầu, ôm lấy mặt mình.
Không phát ra tiếng nào.
Nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Đôi mắt này...
Rốt cuộc bao giờ mới nhìn thấy được đây?
Cô thật sự...
Thật sự rất muốn lập tức nhìn thấy ánh sáng.
---
Buổi trưa tan làm, trợ lý đặt cơm hộp cho Hoắc Bạch.
Đang chuẩn bị ăn thì anh chợt nhớ ra điều gì đó, liền gọi một cuộc điện thoại.
Điện thoại vừa kết nối, anh hỏi:
"Dì Vương, sau đó Tiểu Miên có ăn sáng nữa không?"
Dì Vương đáp:
"Hoắc tiên sinh, cô Sầm không ăn nữa. Mà đúng lúc tôi cũng định gọi cho cậu đây. Bây giờ đến bữa trưa cô ấy cũng không chịu ăn. Tôi nấu xong rồi gọi mãi, cô ấy cứ bảo không đói. Có phải cô ấy bị bệnh rồi không?"
Nghe vậy, sắc mặt Hoắc Bạch lập tức trở nên khó coi.
Anh im lặng một lát rồi nói:
"Đưa điện thoại cho cô ấy. Tôi nói chuyện với cô ấy."
Dì Vương liên tục đáp:
"Được, được."
Rồi bà đi gõ cửa phòng khách.
Sau khi được Sầm Miên đồng ý, bà bước vào.
"Cô Sầm, Hoắc tiên sinh gọi. Cậu ấy muốn nói chuyện với cô."
---
Sầm Miên đang nằm trên giường.
Đôi mắt mở to.
Nhưng trước mắt chỉ là một mảng tối đen.
Từ sau chuyện xấu hổ trong bữa sáng bị Hoắc Bạch nhìn thấy, đến giờ cô vẫn chẳng thấy đói chút nào.
Khi nãy dì Vương gọi cô ra ăn cơm mãi.
Cô đều từ chối.
Cô còn tưởng dì Vương sẽ không đến nữa.
Không ngờ bà lại quay lại.
Còn nói Hoắc Bạch gọi điện.
Cả người Sầm Miên lập tức căng cứng.
Giờ đây cô hơi bài xích...
Hay đúng hơn là sợ phải nói chuyện, gặp mặt Hoắc Bạch.
Nhưng cô vẫn còn phải nhờ anh chữa mắt.
Lại còn đang ở nhà anh, được anh thuê người chăm sóc.
Dù trong lòng sợ đến đâu...
Cô cũng không thể không nghe điện thoại.
Cô ngồi dậy, giọng nói có phần yếu ớt.
"Vâng."
Dì Vương đưa điện thoại vào tay cô, xác nhận cuộc gọi vẫn chưa ngắt rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đợi bà đi rồi.
Đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe của Hoắc Bạch.
"Dì Vương nói em không chịu ăn cơm. Tại sao?"
Vừa nghe nhắc đến chuyện ăn cơm, Sầm Miên lập tức nhớ đến cảnh buổi sáng.
Gương mặt cô lại nóng bừng.
Giọng nói nhỏ xíu.
"Em... em không đói."
Hoắc Bạch không nghe rõ.
"Hả? Nói to lên, anh không nghe thấy."
Sầm Miên đành lớn tiếng hơn một chút.
"Em... em không đói. Anh à, bỏ một bữa cũng không c.h.ế.t đâu. Anh cứ yên tâm làm việc đi, đừng để ý chuyện nhỏ này."
Hoắc Bạch hỏi:
"Em không muốn ăn vì người không khỏe sao? Anh đang bận không đi được. Hay để dì Vương đưa em đến bệnh viện khám nhé?"
"Không... không cần đâu. Em không khó chịu gì cả, chỉ là không có khẩu vị thôi. Anh đừng lo cho em nữa, anh cứ làm việc đi."
Sầm Miên rất sợ đến bệnh viện.
Nói xong, cô lần theo ký ức, tự mình tắt cuộc gọi.
Xác nhận điện thoại đã ngắt.
Cô mới khẽ thở phào.
Năm tháng trước, sau vụ t.a.i n.ạ.n xe...
Lần đầu tiên phát hiện mình không nhìn thấy gì trong bệnh viện, cô đã vô cùng hoảng sợ.
Sau đó mỗi lần đến điều trị, người giúp việc bố thuê đều rất thiếu kiên nhẫn.
Khiến cô thường xuyên va phải người khác trong bệnh viện.
Bị thương không ít lần.
Bệnh viện có quá nhiều người.
Thật ra cô rất sợ nơi đó.
Nếu không phải dì Diệp nói bạn của anh Hoắc có thể chữa khỏi mắt cho cô...
Cô cũng sẽ không theo anh đến Bắc Kinh.
Hôm nay cô không muốn ăn.
Chỉ đơn giản là tâm trạng quá tệ nên không còn khẩu vị.
Cô không muốn chỉ vì chuyện nhỏ này mà đến bệnh viện rồi lại rơi vào cảnh chật vật.
---
Hoắc Bạch nhìn cuộc gọi đã bị cúp.
Im lặng vài giây.
Tuy mới ở chung chưa được mấy ngày.
Nhưng anh có thể cảm nhận rõ.
Sầm Miên hôm nay rất bất thường.
Cô có gì đó không ổn.
Nghĩ một lát, anh gọi cho mẹ mình, dì Diệp Cầm Chi.
Điện thoại vừa kết nối.
Câu đầu tiên của bà đã là:
"A Bạch, thế nào rồi? Mắt Tiểu Miên chữa được không?"
Hoắc Bạch day trán.
"Bạn con mai mới về, ngày kia mới đi làm."
Diệp Cầm Chi tiếc nuối:
"Ồ... vậy con gọi mẹ làm gì?"
Hoắc Bạch đáp:
"Sầm Miên không chịu ăn cơm. Bảo đi bệnh viện cũng không chịu. Con sợ chưa kịp đến ngày kia thì cô ấy đã c.h.ế.t đói rồi."
Diệp Cầm Chi lập tức cuống lên.
"Cái gì? Không chịu ăn cơm? Con bé bị bệnh à?"
"Con cũng không biết. Rõ ràng sáng nay vẫn bình thường. Tự nhiên lại không chịu ăn."
Diệp Cầm Chi hỏi dồn:
"Sáng nay vẫn bình thường? Thế con kể kỹ xem sáng nay xảy ra chuyện gì."
Hoắc Bạch nhớ lại.
Anh không kể chuyện mình cố tình nhìn chằm chằm Sầm Miên.
Chỉ kể những việc khác.
Nghe xong.
Diệp Cầm Chi im lặng vài giây.
Đột nhiên bà hét lên:
"A! Mẹ biết rồi! Chắc chắn là vì con nói khóe miệng con bé dính hạt cơm nên con bé xấu hổ. Bởi vậy mới không dám ra ăn cơm."
Hoắc Bạch không thể tin nổi.
"Chuyện nhỏ thế cũng đáng phải xấu hổ sao?"
Diệp Cầm Chi tức giận.
"Con thì biết cái gì? Con bé còn nhỏ, lại là con gái, mắt còn không nhìn thấy, tâm tư đương nhiên nhạy cảm hơn. Với con chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với người ta thì khác."
Hoắc Bạch trầm mặc.
Anh nhớ lại tình cảnh lúc đó.
Càng nghĩ càng thấy mẹ nói đúng.
Dù sao lúc ấy...
Sầm Miên đúng là đỏ mặt.
Rất giống dáng vẻ ngượng ngùng.
Anh hơi mất tự nhiên.
"Vậy là... chính con làm cô ấy không dám ăn cơm."
Diệp Cầm Chi thúc giục:
"Chính là con đấy! Đừng làm việc nữa, mau về giải thích cho con bé biết là con không chê, cũng không ghét nó. Nếu không nó cứ nhịn đói mãi thì làm sao?"
Hoắc Bạch bất đắc dĩ.
"Hôm nay con thật sự rất bận. Không đi được."
Diệp Cầm Chi thở dài.
"Mẹ thật hết nói nổi con rồi. Bao nhiêu năm nay con kiếm nhiều tiền như vậy còn chưa đủ tiêu sao?"
Hoắc Bạch định ngăn bà.
Nhưng đã quá muộn.
Ngày thường bà ít nhắc chuyện kết hôn.
Nhưng hễ đã mở miệng là nói mãi không thôi.
"Cả nhà ba người chúng ta tiêu mấy đời cũng không hết số tiền con kiếm được. Con hai mươi bảy tuổi rồi mà chẳng chịu dẫn bạn gái về cho bố mẹ, cũng chẳng sinh cháu nội cháu ngoại để mẹ bế. Mẹ không phải muốn cằn nhằn con, nhưng thật sự con nên nghiêm túc nghĩ đến chuyện yêu đương đi."
Hoắc Bạch đau đầu.
Giọng đầy bất lực.
"Mẹ, đừng nói nữa. Hiện giờ con chưa có ý định tìm bạn gái."
Diệp Cầm Chi bỗng hạ thấp giọng.
"A Bạch... con thật sự không có cảm giác với bất kỳ cô gái nào sao?"
"Bạch à..."
"Hay là... con không thích phụ nữ?"
Nghe vậy.
Trong đầu Hoắc Bạch lập tức hiện lên những giấc mơ mấy ngày nay.
Chỉ vừa nhớ lại cảnh tượng trong mơ...
Tai anh đã nóng bừng.
Anh vội tìm cớ qua loa với mẹ rồi cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại.
Nhìn hộp cơm trước mặt.
Anh cũng chẳng còn chút khẩu vị nào.
Trong đầu anh.
Những hình ảnh liên quan đến Sầm Miên trong giấc mơ cứ lặp đi lặp lại như một thước phim.
Không ngừng kích thích từng dây thần kinh của anh.
