Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 9
Cập nhật lúc: 03/07/2026 16:03
Hoắc Bạch bực bội.
Anh cũng không nói rõ được mình bực vì điều gì.
Chỉ là... rất bực.
Cuối cùng anh vẫn không về nhà.
Anh lại gọi cho dì Vương.
Dì Vương bắt máy:
"Hoắc tiên sinh, lúc nãy cô Sầm đã đưa điện thoại lại cho tôi rồi. Cậu còn muốn nói chuyện với cô ấy không? Tôi mang điện thoại vào cho cô ấy ngay."
"Không cần."
Hoắc Bạch lạnh giọng.
"Dì chỉ cần nói với cô ấy, ít nhiều cũng phải ăn một chút. Nếu không ăn, người bị đói hỏng chỉ có chính cô ấy."
Nói xong, anh cúp máy.
Thật ra sau khi nói chuyện với mẹ, anh từng định quay về ép Sầm Miên ăn cơm.
Nhưng rồi vừa nghĩ đến những hình ảnh trong giấc mơ...
Trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác khó chịu không thể giải thích.
Đột nhiên...
Anh không muốn gặp cô nữa.
Dù sao với anh mà nói...
Công việc vẫn quan trọng nhất.
Anh không đến mức vì một người mới quen vài ngày mà bỏ bê công việc.
---
Dì Vương nhanh ch.óng gõ cửa phòng.
Bước vào, bà dịu dàng nói:
"Cô Sầm, vừa rồi Hoắc tiên sinh lại gọi điện. Cậu ấy bảo nếu cô không chịu ăn thì chỉ có hại cho sức khỏe của mình thôi. Hoắc tiên sinh bận như vậy mà vẫn lo cho cô. Cô cứ yên tâm, ra ngoài ăn một chút nhé."
Dì Vương không biết Hoắc Bạch và Sầm Miên có quan hệ gì.
Nhìn họ khác họ, chắc chắn không phải người thân.
Tuổi tác lại chênh lệch khá nhiều.
Cũng không ở chung phòng.
Vậy thì càng không giống người yêu.
Dù không hiểu mối quan hệ của họ là gì, nhưng vì được trả lương rất cao nên bà vẫn muốn nói giúp Hoắc Bạch vài câu.
Đồng thời cũng hy vọng Sầm Miên có thể ăn uống đầy đủ.
Ban đầu Sầm Miên không muốn ra ngoài.
Nhưng nghe dì Vương nói vậy, cô lại thấy áy náy.
Không nên vì mặc cảm của bản thân mà làm phiền người khác.
Cô chợt nghĩ ra một cách.
Nếu sợ ăn trước mặt Hoắc Bạch sẽ xảy ra những tình huống xấu hổ...
Thì sau này cứ tranh thủ lúc anh đi làm mới ra ngoài ăn.
Đến khi anh tan làm về...
Cô đã ăn no từ lâu rồi.
Như vậy sẽ không phải ăn cùng anh nữa.
Anh cũng sẽ không nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô.
Nghĩ thông rồi.
Tâm trạng cô lập tức nhẹ nhõm hơn.
Cô xuống giường, theo dì Vương ra phòng ăn.
Thấy cô chịu ra ngoài dùng bữa, dì Vương mừng đến sáng cả mắt, vội vàng chạy vào bếp mang đồ ăn ra.
Ăn xong, dì Vương đưa cô về phòng.
Sau đó bà vui vẻ nhắn tin cho Hoắc Bạch.
Dì Vương: Hoắc tiên sinh, cô Sầm chịu ra ăn cơm rồi.
Lúc nhận được tin nhắn, Hoắc Bạch đang họp.
Điện thoại rung một cái.
Ban đầu anh không định xem.
Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại có một giọng nói bảo anh nên mở ra.
Anh lấy điện thoại.
Màn hình vừa sáng lên, anh đã nhìn thấy tin nhắn của dì Vương.
Chính anh cũng không nhận ra...
Gương mặt vốn âm trầm của mình lập tức dịu đi rất nhiều.
Sự thay đổi ấy nhanh ch.óng bị mọi người trong phòng họp nhận ra.
Ai nấy đều âm thầm thở phào.
Tổng giám đốc bình thường vốn đã lạnh lùng đáng sợ.
Nhưng hôm nay, từ lúc bước vào phòng họp, ai cũng nhìn ra tâm trạng anh cực kỳ tệ.
Vừa rồi còn có người chỉ lỡ nói sai vài chữ đã bị anh mắng đến không ngẩng đầu nổi.
Bây giờ thấy sắc mặt anh dịu xuống...
Mọi người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sau khi cuộc họp kết thúc...
Cảm giác bực bội ban đầu của Hoắc Bạch cũng chẳng hiểu sao biến mất.
Suốt cả buổi chiều, công việc diễn ra vô cùng thuận lợi.
Chưa đến giờ tan làm, anh đã xử lý xong toàn bộ công việc rồi rời công ty sớm.
Thế nhưng...
Khi lái xe trên đường về nhà.
Trong đầu anh bỗng hiện lên hình ảnh của Sầm Miên.
Sắp về đến nhà rồi.
Cũng sắp gặp cô rồi.
Trong lòng anh lại nảy sinh một cảm giác rất kỳ lạ.
Không nói rõ được là gì.
Chỉ mơ hồ...
Không muốn gặp cô.
Anh tấp xe vào lề đường.
Lấy điện thoại ra gọi cho người bạn đang đi du lịch nước ngoài.
Đó cũng chính là bác sĩ chuyên điều trị mắt.
Điện thoại vừa kết nối.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vui vẻ.
"Lão Hoắc, tìm tôi có việc à?"
"Annie."
Hoắc Bạch đi thẳng vào vấn đề.
"Cô có thể về nước sớm một ngày được không?"
Trước đây Hoắc Bạch từng quyên góp rất nhiều tiền giúp các bệnh nhân.
Nhờ vậy anh quen Annie.
Cô là một thiên kim nhà giàu, đồng thời cũng là bác sĩ.
Gia đình còn sở hữu cả một bệnh viện tư.
Annie ngạc nhiên hỏi:
"Sao thế? Mắt cậu có vấn đề à?"
"Không phải."
"Là em gái bên nhà họ hàng tôi. Sau vụ t.a.i n.ạ.n xe, mắt cô bé không nhìn thấy nữa. Nếu cô chữa được cho em ấy thì tiền không thành vấn đề."
Annie đáp:
"Ra vậy. Thế thì hôm nay tôi về luôn. Ngày mai cậu đưa cô bé đến bệnh viện nhà tôi, tôi khám trước đã. Nhưng tôi không dám đảm bảo nhất định sẽ chữa khỏi."
"Nếu điều trị được thì phải nhập viện đúng không?"
"Đương nhiên."
Lúc này Hoắc Bạch mới thực sự thở phào.
"Được. Mai tôi sẽ đưa cô ấy đến."
Cúp máy.
Anh lại thở ra một hơi.
Sáng nay anh còn nghĩ sẽ ở cạnh Sầm Miên nhiều hơn.
Để bản thân quen với sự hiện diện của cô.
Để không còn mơ những giấc mơ kỳ quái ấy nữa.
Nhưng bây giờ...
Anh đổi ý rồi.
Tốt nhất vẫn nên nhanh ch.óng đưa cô đến bệnh viện.
Đừng tiếp tục sống chung dưới một mái nhà nữa.
---
Khi Hoắc Bạch trở về căn hộ.
Dì Vương cũng vừa chuẩn bị tan làm.
Bước vào nhà.
Anh chỉ nhìn thấy dì Vương và mâm cơm còn nóng trên bàn.
Không thấy Sầm Miên đâu.
Anh thuận miệng hỏi:
"Cô ấy đâu?"
Dì Vương đáp:
"Hoắc tiên sinh nói cô Sầm à? Cô ấy bảo trưa ăn hơi nhiều nên giờ vẫn chưa đói."
Hoắc Bạch gật đầu.
Dì Vương cũng tan làm.
Sau khi bà đi.
Anh rửa tay rồi gõ cửa phòng khách.
"Mời vào."
Giọng cô gái nhỏ mềm mại vang lên.
Hoắc Bạch đẩy cửa.
Nhưng không bước vào.
Anh đứng ở cửa.
Thân hình cao lớn chìm trong bóng tối.
Giọng nói trầm thấp.
"Ra ăn tối."
Sầm Miên ngẩn người.
Lúc nãy cô đã nói với dì Vương mình chưa đói.
Theo lý thì dì Vương hẳn đã nói lại với anh rồi.
Sao anh vẫn đến gọi cô?
Cô nhỏ giọng đáp:
"Em vẫn chưa đói. Anh cứ ăn trước đi. Nếu lát nữa đói, em sẽ tự ra ngoài ăn khuya."
Hoắc Bạch nghe vậy cũng không ép.
"Được."
Nhưng anh vẫn chưa rời đi.
Mấy giây sau, anh lại nói:
"Vừa rồi anh đã liên lạc với bạn anh. Cô ấy nói ngày mai có thể khám cho em. Sáng mai dậy xong, anh sẽ đưa em qua đó."
Nghe vậy.
Sầm Miên lập tức quay mạnh về phía phát ra giọng nói của anh.
Dù...
Cô chẳng nhìn thấy gì.
Giọng cô vừa hồi hộp vừa kích động.
"Anh... ngày mai em có thể chữa mắt rồi sao?"
Thấy cảm xúc của cô bỗng mãnh liệt như vậy.
Không hiểu vì sao.
Hoắc Bạch lập tức dời mắt đi.
Không muốn nhìn cô thêm nữa.
Anh khẽ "Ừ" một tiếng.
Rồi quay người định rời đi.
Nghe tiếng bước chân của anh.
Sầm Miên vội vàng xuống giường.
Lớn tiếng gọi:
"Anh ơi!"
"Chúng ta ký một bản thỏa thuận đi!"
---
Hoắc Bạch dừng bước.
Trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên.
Anh quay đầu nhìn cô gái đang đứng cách đó không xa.
"Thỏa thuận gì?"
Sầm Miên căng thẳng nắm c.h.ặ.t ống tay áo.
"Anh à... em đi chữa mắt chắc chắn sẽ tốn rất nhiều tiền. Nhưng bây giờ em không có tiền."
"Có lẽ em phải vay anh."
"Hay là... chúng ta ký một bản thỏa thuận."
"Đợi mắt em khỏi rồi, em sẽ cố gắng kiếm tiền trả lại anh. Được không?"
Hoắc Bạch lại nhìn cô thật kỹ.
Ánh mắt cô rất chân thành.
Cô thật sự muốn sau này hoàn trả toàn bộ số tiền ấy.
Nhưng...
Anh từ chối.
Giọng anh vẫn lạnh nhạt.
"Không cần ký."
"Bây giờ em không nhìn thấy gì."
"Cũng đừng ký bất kỳ giấy tờ nào với người khác."
"Nếu không..."
"Người chịu thiệt chỉ có em."
Dù sao...
Trên hợp đồng viết gì cô cũng không nhìn thấy.
Cô đã là người trưởng thành.
Chỉ cần cô dám tùy tiện ký tên.
Sẽ có người dám lợi dụng cô.
Sầm Miên sốt ruột.
"Em tin anh."
"Anh sẽ không hại em."
"Anh vẫn nên làm một bản thỏa thuận đi."
Hoắc Bạch nhìn ra.
Cô không muốn lợi dụng anh.
Cũng hiểu rất rõ việc chữa mắt sẽ tốn rất nhiều tiền.
Sao cô lại hiểu chuyện đến vậy?
Anh trầm giọng nói:
"Không cần hợp đồng."
"Nếu em thật sự muốn trả."
"Anh sẽ ghi toàn bộ chi phí vào sổ."
"Đợi mắt em khỏi rồi, anh sẽ đưa cuốn sổ đó cho em."
"Được chứ?"
Sầm Miên suy nghĩ cẩn thận.
Cách này...
Hình như cũng rất ổn.
Cô gật đầu.
Nở nụ cười ngọt ngào.
"Được ạ."
"Vậy làm như thế nhé."
"Phiền anh rồi."
Hoắc Bạch khẽ "Ừ" một tiếng.
Rồi quay người rời đi.
---
Đêm đó.
Đã mười hai giờ.
Bình thường giờ này Hoắc Bạch đã ngủ từ lâu.
Nhưng hôm nay anh vẫn còn thức.
Không phải vì ngày mai phải đến bệnh viện.
Mà vì...
Anh sợ ngủ rồi lại mơ những giấc mơ đó.
Anh trằn trọc mãi.
Mất ngủ rất nghiêm trọng.
Ở phòng bên.
Sầm Miên cũng không ngủ được.
Nhưng cô mất ngủ vì hồi hộp.
Ngày mai sẽ phải đến bệnh viện.
Nghĩ đến nơi đông người như vậy.
Cô vẫn có chút sợ.
Nhưng vừa nghĩ đến vị bác sĩ có thể chữa khỏi mắt mình đang chờ ở đó.
Nỗi sợ ấy lại vơi đi rất nhiều.
Trong lòng cô tràn ngập mong đợi.
Phấn khích đến mức xoay trở đủ mọi tư thế trên giường mà vẫn không ngủ được.
Mãi đến gần sáng.
Cơn buồn ngủ mới kéo đến.
Cô chỉ chợp mắt được một lúc.
Đã bị tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
Sầm Miên lập tức ngồi dậy.
Ngáp một cái thật dài.
Buồn ngủ vô cùng.
Ngoài cửa.
Tiếng gõ vẫn đều đều vang lên.
Giọng Hoắc Bạch vẫn lạnh lùng như mọi ngày.
"Tiểu Miên."
"Dậy chưa?"
Sầm Miên vội đáp:
"Dậy rồi! Dậy rồi!"
"Nửa tiếng nữa ra ăn sáng."
"Một tiếng nữa xuất phát."
"Vâng!"
Cô lập tức xuống giường.
Đi vào phòng tắm rửa mặt, đ.á.n.h răng rồi thay quần áo.
Trước đây cô rất thích mặc váy.
Nhưng từ sau khi không nhìn thấy.
Cô chỉ thích mặc áo dài tay và quần dài.
Rất nhanh.
Cô thay một chiếc áo mỏng màu trắng cùng chiếc quần dài màu đen.
Thay xong quần áo.
Cô mở cửa phòng.
Lần mò đi về phía phòng ăn.
