Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 171: Bí Mật Của Đàn Rùa Và Rắc Rối Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:20
Cố Thu nhìn cảnh những con rùa vừa xé nát quái vật lông xanh xong thì không khỏi khâm phục. Cô tò mò hỏi: “Chúng ăn những thứ đó thật à? Liệu tiêu hóa nổi không?” Cảnh tượng vừa rồi thực sự quá dữ dội. Dù bản thân cô cũng từng xử lý quái vật, nhưng cách làm của đám rùa này vẫn khiến cô mở rộng tầm mắt.
Tên tổ viên kia đáp: “Chúng vốn ăn những sinh vật biến dị kiểu này. Sinh vật biến dị càng hung dữ thì chúng càng thích.” Anh ta còn nói thêm rằng những con rùa này vốn rất đặc biệt. Trên người chúng có một loại khí tức khiến sinh vật biến dị phải sợ hãi.
“Vì vậy chỉ cần chúng c.ắ.n người kia một cái.” Anh ta tiếp tục giải thích. “Quái vật lông xanh lập tức bị ép phải chui ra.” Giọng điệu của anh ta đầy vẻ tự hào.
Nói xong anh ta đưa tay định vuốt đầu một con rùa. Nhưng đám rùa lại cực kỳ lạnh lùng. Chúng hoàn toàn không để ý đến anh ta.
Tay anh ta lơ lửng giữa không trung. Cảnh tượng trở nên có chút lúng túng. Anh ta đành rụt tay lại.
Cố Thu nhìn mà thấy hơi buồn cười. Nhưng cô vẫn cảm thấy chuyện này có chút không khoa học. Dù vậy sự thật đã bày ra trước mắt.
Cô đành phải thừa nhận. Lần này mình thật sự bị một đàn rùa vượt mặt rồi. Cơ hội lập công đổi nước coi như bay mất.
Cố Thu chống cằm nhìn đám rùa. Cô thầm nghĩ chủ nhân của chúng chắc hẳn là một nhân vật rất lợi hại. Không ngờ có thể nuôi được những con rùa như vậy.
Cô lại nghĩ tới ba con rùa mình nuôi ở nhà. Chúng chỉ biết ăn rồi lại ăn. Cả ngày giống như một cái thùng rác tái chế.
Nghĩ lại thì cái “thùng rác tái chế” đó cũng khá lợi hại. Ít nhất chúng có thể xử lý rất nhiều thứ. Cố Thu tự an ủi mình như vậy.
Trong lúc đó con thỏ nhỏ vẫn nghiêng đầu nhìn chằm chằm đám rùa. Nó quan sát rất lâu. Ánh mắt dường như càng lúc càng kỳ lạ.
Đột nhiên nó nhảy khỏi lòng Cố Thu. Nó chạy thẳng tới trước mặt một con rùa. Sau đó đá một cú thật mạnh.
Con rùa bị đá lật ngửa. Nó nằm chổng vó giữa đất. Bốn chân và cái đầu vung vẩy loạn xạ.
Nó lắc qua lắc lại như con lật đật. Nhưng mãi vẫn không lật lại được. Cảnh tượng trông vừa buồn cười vừa kỳ lạ.
Điều càng kỳ quái hơn là những con rùa hung dữ kia. Khi đối mặt với Đông Đông lại giống như gặp thiên địch. Chúng đồng loạt lùi ra xa.
Không có con nào dám lại gần. Cũng chẳng con nào dám giúp đồng bạn lật người lại. Không khí bỗng trở nên rất kỳ lạ.
Tên tổ viên kia lập tức nóng nảy. Anh ta kêu lên: “Con thỏ của cô đang làm gì vậy?” Vừa nói anh ta vừa chạy tới.
Anh ta định bắt lấy con thỏ. Nhưng Đông Đông rất nhanh nhẹn. Nó nhảy một cái đã tránh sang bên.
Sau đó nó lại chạy tới nhìn con rùa bị lật kia. Ánh mắt của nó sáng rực lên. Nó nhận ra con rùa này.
Đó chính là con rùa đầu tiên mà nó từng ấp nở. Lúc trước khi đá lật nó, Đông Đông đã chú ý tới hoa văn trên bụng nó. Cho nên bây giờ vừa nhìn đã nhận ra.
Nó quay sang phía Cố Thu kêu chít chít liên tục. Nhưng vì quá kích động nên Cố Thu không hiểu nó đang nói gì. Dù sao từ lúc nở đến giờ mới chỉ có năm ngày.
Nhưng những con rùa này đã lớn lên rất nhiều. Mai rùa dày lên rõ rệt. Màu sắc cũng sậm đi giống như những con rùa già sống nhiều năm.
Trong mắt Cố Thu thì rùa nào cũng giống rùa nào. Cho nên cô hoàn toàn không nhận ra đây chính là đám rùa trong tiệm rùa cỏ trước kia. Cô chỉ cảm thấy Đông Đông dường như đang làm đám rùa sợ hãi.
Thấy đám rùa không dám làm việc nữa. Cố Thu vội vàng bế Đông Đông lên. Cô nói: “Đông Đông, đừng nghịch.”
Sau khi con thỏ bị bế đi. Đám rùa mới dám bò lại gần. Chúng cùng nhau giúp con rùa kia lật người lại.
Tên tổ viên kia đã tức đến mức mặt đỏ lên. Anh ta nói: “Con thỏ của cô bị làm sao vậy?” Giọng điệu của anh ta cực kỳ khó chịu.
“Những con rùa này rất quý giá.” Anh ta tiếp tục nói. “Chúng là bảo bối của tổ chúng tôi.”
“Cho dù chỉ trầy xước một chút.” Anh ta lạnh lùng nói. “Các người cũng không đền nổi đâu.”
Đông Đông nghe vậy càng tức hơn. Nó kêu chít chít không ngừng. Bởi vì đó là con rùa do chính nó ấp ra.
Nó nghĩ mình đ.á.n.h một cái thì đã sao. Cố Thu phải giữ c.h.ặ.t nó lại. Nếu không con thỏ đã lao tới tiếp rồi.
Cố Thu nói với đối phương: “Xin lỗi.” Cô cũng không muốn gây chuyện tại đây. Nhưng tên tổ viên kia lại nhìn chằm chằm Đông Đông.
Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo. Anh ta nói: “Con thỏ này hung dữ như vậy.” Anh ta nheo mắt.
“Có khi là thỏ biến dị.” Anh ta tiếp tục nói. “Cục Dị Sinh của chúng tôi chuyên xử lý những thứ như vậy.”
