Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 172: Cố Thu Nổi Giận
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:20
“Giao con thỏ này cho tôi.” Tên tổ viên kia nói với giọng ra lệnh. Cố Thu nghe vậy lập tức khựng lại.
Cô cảm thấy rất khó chịu. Cô nói: “Đây là thỏ của tôi.” Giọng nói của cô lạnh đi.
“Anh còn chưa có quyền quản tới tôi.” Cô nhìn thẳng vào đối phương. Ánh mắt đã không còn khách khí.
Tên tổ viên kia cười lạnh. Anh ta nói: “Tổ cơ động của chúng tôi được mời tới đây xử lý quái vật lông xanh.” Giọng anh ta mang đầy vẻ kiêu ngạo.
“Ở đây mọi sinh vật biến dị đều thuộc phạm vi quản lý của chúng tôi.” Anh ta chỉ vào Đông Đông. “Bao gồm cả con này.”
Cố Thu cảm thấy trong lòng bắt đầu nổi lửa. Nhưng cô nhìn đối phương một lúc. Cuối cùng lại không tiếp tục cãi.
Cô quay người chuẩn bị rời đi. Tên tổ viên kia cho rằng mình đã thắng. Anh ta quay sang nói với nhân viên bên cạnh bằng giọng mỉa mai.
“Đây là loại người gì vậy?” Anh ta cười khẩy. “Sao cái loại người lung tung như vậy cũng được vào phòng kiểm tra?”
Nhân viên kia lập tức toát mồ hôi. Anh ta vội vàng giải thích: “Cô Cố cũng là người được chỉ huy Du mời tới giúp.”
Tên tổ viên kia quay đầu nhìn Cố Thu từ trên xuống dưới. Sau đó cười khinh thường. Anh ta nói: “Giúp đỡ?”
“Một con nhóc như cô ta giúp được cái gì?” Anh ta nói tiếp. Giọng điệu tràn đầy coi thường.
Cố Thu dừng bước. Cô chậm rãi quay đầu lại. Nếu là người quen với cô sẽ biết.
Đó là dấu hiệu cô thật sự nổi giận. Nhưng tên tổ viên kia thấy sắc mặt cô như vậy lại càng khó chịu hơn.
Anh ta nói: “Cô nhìn tôi kiểu gì vậy?” Giọng anh ta đầy khiêu khích.
“Tôi nói sai sao?” Anh ta tiếp tục nói. “Cô đến đây làm được việc gì chưa?”
“Cô có bản lĩnh gì đáng gờm sao?” Lời nói của anh ta càng lúc càng khó nghe. Nhân viên bên cạnh thấy vậy thì vô cùng sốt ruột.
Anh ta vội vàng nói: “Bớt giận, bớt giận.” Nhưng bầu không khí đã trở nên căng thẳng. Hai bên đều không còn giữ được bình tĩnh.
Đột nhiên Cố Thu bật cười. Cô quay lại rồi ngồi xuống chiếc ghế ban nãy. Sau đó nhìn thẳng vào tên tổ viên kia.
Cô nói: “Tôi không có bản lĩnh gì.” Cô nhún vai.
“Còn anh thì có bản lĩnh gì?” Cô hỏi ngược lại.
“Ngay cả muốn sờ rùa.” Cô nói tiếp. “Rùa cũng chẳng thèm để ý tới anh.”
Câu nói này giống như một nhát d.a.o. Sắc mặt tên tổ viên kia lập tức biến đổi.
Anh ta tức giận đến mức mặt đỏ bừng. Anh ta nói: “Nếu chỉ huy Du đã mời người khác tới.”
“Vậy chắc không cần tới chúng tôi nữa.” Anh ta quay sang đám rùa. “Mấy con rùa nhỏ, dừng lại hết cho tôi.”
Nhưng không có con rùa nào nghe lời. Chúng thậm chí còn không nhìn anh ta. Không khí lập tức trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Tên tổ viên kia đứng đơ tại chỗ. Nhân viên bên cạnh cũng cứng người. Người đang kiểm tra cũng sững sờ.
Ngoài Cố Thu ra. Tất cả những người có mặt đều cảm thấy thay anh ta xấu hổ. Tự mình làm mất mặt mình đến vậy thật hiếm thấy.
Ngay cả Đông Đông cũng phát ra tiếng cười chít chít. Nó cảm thấy đám “con rùa con” của mình cũng không quá bất hiếu.
Ít nhất chúng không giúp người ngoài. Nghĩ vậy nó quyết định lát nữa nếu đ.á.n.h chúng thì sẽ đ.á.n.h nhẹ một chút.
Tên tổ viên kia nghe thấy tiếng cười của con thỏ. Sắc mặt lập tức đỏ bừng. Anh ta tức giận quát lên.
“Cô còn nói đây không phải thỏ biến dị sao?” Anh ta chỉ vào Đông Đông.
“Nó còn biết cười như con người.” Anh ta gằn giọng.
“Loại dị dạng như thế này nên bị xử lý tại chỗ.” Lời nói của anh ta cực kỳ ác ý.
Sắc mặt Cố Thu lập tức trầm xuống. Cô nói: “Tôi khuyên anh nói chuyện cho lịch sự.”
“Nếu không thì đừng trách tôi không khách khí.” Giọng nói của cô trở nên lạnh lẽo.
Tên tổ viên kia cười khẩy. Anh ta nói: “Cô định không khách khí thế nào?”
“Không giao con thỏ ra cũng được.” Anh ta nhún vai.
“Đợi tổ trưởng của tôi quay lại.” Anh ta tiếp tục nói.
“Tổ trưởng của tôi là người rất vô tình.” Anh ta cười ác ý.
“Đến lúc đó xem ông ấy có bóp c.h.ế.t con thỏ c.h.ế.t tiệt này không…”
Anh ta còn chưa nói hết câu. Cố Thu đã đột ngột đứng dậy.
Một cú đá mạnh tung ra. Cú đá này giống hệt cú đá mà Đông Đông vừa dùng để đá rùa.
Tên tổ viên kia giống như một cái bao rách. Cơ thể anh ta bay v.út lên không trung.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Anh ta bay thẳng ra ngoài cửa.
Sau đó rơi mạnh xuống bãi đất. Anh ta rơi ngay gần hàng người đang chờ kiểm tra.
Cơ thể anh ta trượt thêm một đoạn. Cuối cùng dừng lại ngay trước chân Trang Tuyết Lân và những người khác.
Những người vừa đi tới suýt nữa bị rơi trúng: …
Cố Thu ôm con thỏ đi ra cửa. Cô cười lạnh.
“Được thôi.” Cô nói.
“Đợi cái tổ trưởng rách của anh tới.” Cô nhìn chằm chằm vào người đang nằm dưới đất.
“Tôi muốn xem thử.” Cô nói tiếp.
“Là ông ta bóp c.h.ế.t thỏ của tôi trước.”
“Hay là tôi bóp c.h.ế.t ông ta trước.”
