Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 173: Cuộc Chạm Mặt Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:20
Cố Thu nói xong mới chú ý tới mấy người đứng phía đối diện. Mấy đôi mắt đồng loạt nhìn sang cô, trong đó có một người trông đặc biệt quen mắt. Cô nhìn kỹ thêm một chút, rồi trong đầu chợt bật ra một ý nghĩ. Ồ… không phải là thầy chủ nhiệm năm đó sao?
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên hơi yên tĩnh. Hai bên đứng nhìn nhau vài giây, Cố Thu bỗng cảm thấy tình huống này có chút vi diệu. Ánh mắt của người kia vẫn giống như trước kia, khiến người khác cảm thấy có áp lực. Trong lúc mọi người còn đang im lặng, Du Tuân là người lên tiếng trước.
Ông hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?” Giọng nói mang theo chút nghiêm túc. Một nhân viên lập tức bước ra giải thích: “Vị này chính là cô Cố Thu mà chỉ huy Du mời tới giúp.” Anh ta chỉ về phía Cố Thu rồi tiếp tục nói rõ tình hình.
“Con thỏ của cô ấy vừa nãy bất ngờ đá lật một con rùa. Sau đó anh Ngô Hải nói con thỏ này là thỏ biến dị, cho rằng nên xử lý nó, giọng điệu hơi không tốt. Rồi sau đó…” Anh ta dừng lại một chút, phần sau không nói tiếp, nhưng mọi người đều hiểu ý.
Sau đó thì Ngô Hải bị đá bay ra ngoài. Về phần chuyện Ngô Hải chế giễu Cố Thu không có bản lĩnh, thậm chí còn nói muốn đình công, nhân viên kia do dự một chút rồi không nhắc tới. Dù sao hai bên đều là người được mời tới hỗ trợ, nói ra chỉ khiến mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn.
Du Tuân nghe xong lộ vẻ khó xử. Ông nói: “Chuyện này…” Nghe qua thì dường như hai bên đều có lỗi, nhưng cũng có vẻ phía Cố Thu gây chuyện trước. Trong lúc ông còn đang cân nhắc thì Ngô Hải đã bò dậy khỏi mặt đất.
Ngô Hải vừa nhăn nhó vừa chạy tới trước mặt Trang Tuyết Lân. Anh ta nói: “Tổ trưởng! Người này nuôi thú biến dị, còn tấn công rùa của chúng ta, lại còn đ.á.n.h bị thương tôi! Anh nhất định phải…” Anh ta còn chưa nói xong thì Trang Tuyết Lân đã lạnh lùng cắt lời.
“Xin lỗi.”
Ngô Hải lập tức ngẩn người. Anh ta tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại: “Cái gì?” Anh ta nhìn về phía Trang Tuyết Lân, nhưng ánh mắt nghiêm khắc của đối phương khiến tim anh ta run lên, hai chân cũng bất giác mềm ra.
“Nhưng… tổ trưởng, rõ ràng là phía bên kia…” Ngô Hải còn muốn giải thích, nhưng Trang Tuyết Lân lại nói lần nữa: “Tôi nói, xin lỗi.” Giọng anh vẫn bình thản, nhưng bất kỳ ai cũng nghe ra đây là lời cảnh cáo cuối cùng.
Ngô Hải không chịu nổi áp lực đó. Anh ta đành cúi đầu, miễn cưỡng nói: “Xin lỗi.” Trang Tuyết Lân nhìn anh ta rồi hỏi: “Chỉ có vậy thôi sao?” Ngô Hải siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng nói tiếp.
“Tôi vừa nãy nói chuyện không đúng. Cố Thu tiểu thư, tôi xin lỗi, mong cô tha thứ.”
Cố Thu nhìn anh ta một lúc rồi chuyển ánh mắt sang Trang Tuyết Lân, ánh mắt có chút kinh ngạc. Hai người từng gặp nhau vài lần ở thành phố Q, nhưng cô không ngờ anh lại làm vậy, ngay trước mặt mọi người quở trách cấp dưới, bắt anh ta phải xin lỗi cô.
