Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 175: Những Con Rùa Nhận Chủ
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:21
Cố Thu bước vào phòng kiểm tra. Người đang bị kiểm tra lúc này mặt mày tái mét vì sợ hãi. Một con rùa đang ngậm trong miệng một con quái vật lông xanh cỡ nhỏ. Lần này nó không ăn ngay, cũng không chia cho những con rùa khác, mà lại ngậm con quái vật bò tới dưới chân Cố Thu.
Nó ngẩng đầu nhìn cô. Nói chính xác hơn là nhìn con thỏ trong tay cô. Dáng vẻ giống như đang dâng bảo vật. Cố Thu ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.
Cô hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đông Đông kêu lên một tiếng. Nó nghĩ: cuối cùng cũng nhận ra cha của tụi mày rồi à! Nhưng muộn rồi!
Cố Thu kinh ngạc nhìn sang Trang Tuyết Lân. Trang Tuyết Lân lại có vẻ như đã đoán trước chuyện này. Anh đứng đó với vẻ mặt rất bình tĩnh. Giống như cảnh tượng này không hề khiến anh bất ngờ.
Cố Thu dần dần hiểu ra điều gì đó. Những con rùa này chẳng lẽ chính là đám rùa ở tiệm rùa cỏ sao? Chỉ mới mấy ngày không gặp mà đã lớn như vậy rồi? Nghĩ tới đây cô càng cảm thấy khó tin.
Ở nhà cô cũng nuôi ba con rùa. Chúng ngày nào cũng chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Nhưng dù vậy tốc độ lớn của chúng vẫn rất nhanh. Thế mà những con rùa trước mặt còn lớn nhanh hơn.
Hơn nữa màu sắc của chúng cũng rất khác. Những con rùa trước mặt đều có màu đen sẫm. Trong khi ba con rùa ở nhà cô thì càng lớn màu lại càng nhạt. Cố Thu thử đặt Đông Đông xuống đất.
Đông Đông kiêu ngạo quay đầu sang một bên. Con rùa kia vẫn kiên trì đuổi theo nó để đưa con quái vật lông xanh. Cảnh tượng giống hệt như đang nịnh nọt. Lúc này Cố Thu hoàn toàn chắc chắn rồi.
Đúng là con cái của Đông Đông thật. Ba con rùa ở nhà cũng luôn thích nịnh nọt Đông Đông như vậy. Nhưng Đông Đông lại ghét chúng chỉ biết ăn. Nó căn bản không thèm để ý.
Ba con rùa đó thường lộ ra vẻ buồn bã. Giống như bị cha ruột bỏ rơi vậy. Sau đó chúng lại tiếp tục ăn ngấu nghiến để giải sầu. Nghĩ tới đây Cố Thu không khỏi đưa tay xoa trán.
Thì ra là như vậy. Không trách Đông Đông vừa thấy đã đá chúng. Cô nói với Đông Đông: “Em đừng giận nữa, chúng đang làm việc.” Lúc này người tiếp theo cũng sắp bước vào phòng kiểm tra.
Đông Đông hơi không tình nguyện. Nhưng nó nghĩ lát nữa xong việc rồi sẽ xử lý bọn rùa này. Nó giơ chân vỗ nhẹ lên đầu con rùa kia. Con rùa lập tức vui vẻ hẳn lên.
Nó còn muốn nhét con quái vật lông xanh vào miệng Đông Đông. Đông Đông cực kỳ ghét bỏ. Nó đá con rùa sang một bên. Nó mới không ăn thứ xấu xí như vậy.
Nó kêu vài tiếng như muốn nói: “Em cầm đi, tự ăn đi.” Con rùa dường như hiểu được. Nó quay sang chia con quái vật cho những con rùa khác. Sau đó cả đàn rùa nhanh ch.óng tiếp tục làm việc.
Cố Thu nhìn cảnh này mà kinh ngạc không thôi. Đàn rùa này thật sự quá ngoan. So với ba con rùa ở nhà còn ngoan hơn nhiều. Hơn nữa còn rất chăm chỉ.
Cô rất muốn hỏi Trang Tuyết Lân. Những con rùa này tại sao lại ở chỗ anh. Anh đã huấn luyện chúng như thế nào. Nhưng lúc này những người khác cũng đã bước vào.
Cố Thu đành im lặng không hỏi nữa.
