Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 176: Kế Hoạch Truy Tìm Mẫu Thể Tối Cao
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:21
Du Tuân nhìn mọi người rồi nói: “Năm trạm kiểm tra đều có rùa trấn giữ.” Như vậy sẽ không còn lo quái vật lông xanh trà trộn vào nữa. Ông nói tiếp: “Bây giờ chúng ta vào khu Đông thành.”
Ông nhìn về phía Cố Thu. Ông định gọi cô là “Cố phu nhân”, nhưng nhìn gương mặt trẻ trung kia lại cảm thấy không thích hợp. Cuối cùng ông nói: “Cố tiểu thư.”
Ông tiếp tục nói: “Cô trước đây từng có kinh nghiệm bắt quái vật lông xanh.” Ông hỏi: “Không biết cô có thể cùng chúng tôi hành động không?” Cố Thu không trả lời ngay.
Trang Tuyết Lân tưởng cô không muốn đi. Có lẽ cô ngại từ chối nên mới do dự. Vì vậy anh nói: “Nếu cô không muốn thì có thể không đi.”
Những người xung quanh lập tức đồng loạt nhìn anh. Ngay cả Du Tuân cũng không nhịn được mà nhìn qua lại giữa hai người. Cố Thu lắc đầu.
Cô nói: “Tôi đi.” Cô không quên mục đích của mình là kiếm nước. Sau đó Du Tuân đưa ra hai nhiệm vụ. Nhiệm vụ thứ nhất là vào khu Đông thành tìm kiếm và tiêu diệt quái vật lông xanh.
Đồng thời đưa tất cả người dân ở khu Đông thành đi qua trạm kiểm tra. Sau khi kiểm tra xong thì sơ tán họ ra ngoài. Như vậy mới tránh được việc quái vật lông xanh tiếp tục lây lan.
Nhiệm vụ thứ hai còn quan trọng hơn. Những ngày gần đây ở một số nơi khác cũng phát hiện quái vật lông xanh. Sau khi nghiên cứu người ta phát hiện mỗi lần quái vật lông xanh phân tách, số lượng gen trong cơ thể sẽ giảm đi một nửa.
Cứ tiếp tục phân tách như vậy. Khi kiểu gen trong cơ thể biến thành đơn bội thì nó sẽ không thể tiếp tục phân tách nữa. Nhưng vấn đề là mẫu thể tối cao lại khác.
Sau mỗi lần phân tách. Gen của mẫu thể tối cao sẽ nhanh ch.óng khôi phục về trạng thái ban đầu. Điều đó có nghĩa là nếu mẫu thể tối cao không c.h.ế.t thì c.h.ủ.n.g t.ộ.c quái vật lông xanh sẽ không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
Vì vậy nhiệm vụ thứ hai chính là tìm ra mẫu thể tối cao. Trang Tuyết Lân nói: “Hai nhiệm vụ có thể tiến hành đồng thời.” Anh nói với Du Tuân.
“Người của ông phụ trách nhiệm vụ thứ nhất.” “Nhiệm vụ thứ hai để chúng tôi làm.” Sau đó anh nhìn về phía Cố Thu.
Anh hỏi: “Còn cô?” Cố Thu nói: “Tôi tham gia nhiệm vụ thứ hai.” Cô hỏi: “Các anh chắc đã có manh mối về mẫu thể tối cao rồi chứ?”
Du Tuân gật đầu. Ông nói rằng từ khu Kim Quế Viên người ta đã mang về một t.h.i t.h.ể quái vật lông xanh. Các nhà khoa học đã phân tích kiểu gen của nó.
Họ phát hiện lượng gen trong cơ thể nó cực kỳ lớn. Vì vậy họ suy đoán nó rất có thể chính là mẫu thể tối cao. Nhưng dù vậy vẫn chỉ là suy đoán.
Không ai chắc chắn nó có phải là mẫu thể cao nhất hay không. Có thể nó chỉ là mẫu thể cấp hai hoặc cấp ba. Hơn nữa hiện tại cũng không biết nó đang ở đâu.
Cố Thu nghĩ thầm. Hóa ra là mẫu thể tối cao. Không trách trước đó nó chạy nhanh như vậy. Thì ra nó chính là kẻ đứng đầu trong đám quái vật lông xanh.
Sau khi phân công nhiệm vụ xong. Mọi người bắt đầu hành động. Cố Thu đi cùng nhóm của Trang Tuyết Lân.
Ngô Hải vừa kiểm tra trang bị vừa lẩm bẩm đầy tức giận. Anh ta nói: “Tại sao lại để một người phụ nữ đi cùng chúng ta?” Anh ta nói tiếp: “Ngoài việc kéo chân sau thì còn làm được gì?”
Vừa nói xong anh ta phát hiện Đỗ Tiên đang nhìn mình chằm chằm. Trong lòng anh ta hơi giật mình. Nhưng anh ta vẫn tiến lại gần.
Anh ta nói: “Đỗ ca, anh cũng thấy thêm một người phụ nữ sẽ rất bất tiện đúng không?” Anh ta tiếp tục nói: “Đây là chuyện của đàn ông, phụ nữ chen vào làm gì.”
Anh ta còn nói: “Không biết tổ trưởng nghĩ gì nữa.” Đỗ Tiên nheo mắt cười.
Anh nói: “Không ngờ cậu lại coi thường phụ nữ như vậy.” Đỗ Tiên không phải là người đặc biệt đẹp trai. Nhưng khi anh cười lại khiến người ta có cảm giác rất nguy hiểm.
Ngô Hải hoàn toàn không nhận ra. Anh ta nói: “Cũng không phải coi thường.” Anh ta nói tiếp: “Chỉ là phụ nữ vốn có nhiều chỗ không bằng đàn ông.”
Anh ta nói: “Mỗi người nên ở đúng vị trí của mình.” Đỗ Tiên gật đầu.
Anh nói: “Câu đó cậu nói đúng.” Sau đó anh tiếp tục nói: “Cho nên từ giờ trở đi.”
“Cậu không còn là thành viên của tổ cơ động nữa.”
Ngô Hải lập tức nhảy dựng lên. Anh ta hét lên: “Cái gì?” Anh ta nói: “Dựa vào cái gì?”
Đông Liêu lúc này đi tới. Anh ta kéo cổ áo Ngô Hải rồi đẩy mạnh sang một bên. Anh ta mắng: “Dựa vào việc loại rác như cậu nên ở trong đống rác!”
Anh ta nói tiếp: “Bị một người phụ nữ đá bay tám mét còn dám coi thường phụ nữ.” Anh ta nói: “Đúng là đồ đáng ăn đòn.”
Ban đầu nhóm của họ có tám người. Nhưng bốn người trong số đó ở địa phương có gia đình. Người nhà không muốn họ mạo hiểm.
Vì vậy khi tổ cơ động được thành lập họ đã không tham gia. Cuối cùng trong tổ chỉ còn Đỗ Tiên, Đông Liêu, Từ Bồi Minh và Trang Tuyết Lân là tổ trưởng.
Sau đó lại có thêm hai người khá có năng lực gia nhập. Chỉ có Ngô Hải là người bị nhét vào. Vì vậy từ đầu mọi người đã không thích anh ta.
