Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 125: Mặc Hàn, Anh Còn Giết Những Ai Mà Tôi Không Biết Nữa?
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:26
Người súc sinh như vậy, Ôn Thiển thật sự muốn tận mắt nhìn thấy.
Nhắc đến kẻ đó, Nghiệp Tinh Hoa cũng đầy bụng tức, "Nghe nói hắn ta đã trốn đến Tân Thành rồi, cụ thể ở đâu thì chưa rõ."
Tân Thành?
Ôn Thiển quay đầu nhìn Ôn Nhượng.
Ôn Nhượng rõ ràng cũng nghĩ giống cô, đã là gian thương vô lương tâm thì chắc chắn không sai chạy đi đâu được.
"Tám phần mười là ở chỗ Phó Thịnh."
Ôn Nhượng khẽ nói, Phó Dư An đang nắm tay cậu nghe thấy cái tên quen thuộc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại như cái bánh bao.
"Bác xấu xa!"
Ôn Nhượng cười xoa đầu bé, mấy người tiếp tục đi về phía trước, nghe thấy tiếng máy bay từ xa vọng lại, theo bản năng nhìn theo.
Tân Thành liên tục cử máy bay đến đón nạn dân suốt 24 giờ không nghỉ, vừa lúc có một chiếc bay tới.
Nghiệp Tinh Hoa dừng bước, vẻ mặt áy náy nhìn nhóm Ôn Thiển, nói: "Tôi phải qua đó một chuyến..."
Mỗi lần đến lúc này, mọi người đều liều mạng xông lên phía trước, hy vọng mình có thể sớm đến được căn cứ an toàn. Vì vậy cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, cần có người ở bên cạnh duy trì trật tự.
Nhóm Ôn Thiển trở về cũng chẳng có việc gì làm, nên dứt khoát quyết định cùng Nghiệp Tinh Hoa qua đó xem sao.
Máy bay còn chưa hạ cánh, người trên mặt đất đã bắt đầu xôn xao, nhao nhao chạy về phía sân đỗ.
Nói ra cũng buồn cười, trước mạt thế hiếm ai muốn sống gần sân bay vì tiếng ồn quá lớn.
Nhưng bây giờ, vị trí gần sân đỗ lại trở thành miếng bánh ngon, có quá nhiều người vì tranh giành chỗ đứng mà đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán.
Khi Nghiệp Tinh Hoa dẫn họ vội vã chạy tới, sân đỗ đã loạn thành một đoàn.
Ôn Nhượng bế Phó Dư An vào lòng, cậu nhóc chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, ôm chặt cổ Ôn Nhượng không dám ho he.
Một tiếng s.ú.n.g chói tai bất ngờ vang lên, khiến đám đông đang chen lấn xô đẩy khựng lại trong giây lát.
Mặc Hàn đứng trên cao, lạnh lùng nhìn đám người đang ùa tới, cảnh cáo.
"Từ bây giờ tất cả mọi người đứng yên tại chỗ, ai còn dám bước thêm một bước hậu quả tự chịu."
"Dựa vào cái gì?" Trong đám đông truyền đến tiếng phản đối, "Máy bay là đến đón chúng tôi, dựa vào cái gì không cho chúng tôi đi!"
Có người không tin, tiếp tục chen lên phía trước. Có kẻ cố ý gây sự, hùa theo la ó.
Mặc Hàn thấy vậy cũng lười nói nhiều. Giơ tay lên, mỗi phát s.ú.n.g giải quyết gọn ghẽ một tên.
Từng tiếng s.ú.n.g vang lên, mỗi viên đạn b.ắ.n ra là một người ngã xuống.
Chưa đầy một phút, tất cả mọi người đều sợ hãi ôm đầu ngồi xổm xuống tại chỗ, không dám tiến lên, cũng chẳng dám lùi lại.
Hiện trường cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Mặc Hàn ra hiệu cho nhóm Nghiệp Tinh Hoa, bọn họ vội vàng tiếp tục làm việc.
Tiếng máy bay và tiếng s.ú.n.g khiến tang thi bên ngoài căn cứ không ngừng tăng lên. Rất nhanh, ở lối vào căn cứ cũng vang lên một tràng s.ú.n.g nổ, là tang thi nhân cơ hội tập kích ban đêm.
Trong mắt Mặc Hàn lóe lên tia đỏ tươi, nhìn về phía xa nhưng không rời đi.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn về phía đó, tạo nên sự tương phản rõ rệt với đám người đang hoảng loạn chạy lên máy bay, trông thậm chí như đang ngẩn người.
Nhưng chính vì vậy mà âm thanh ở cổng căn cứ rất nhanh đã yên tĩnh trở lại. Cùng lúc đó, Mặc Hàn cũng khẽ ho vài tiếng.
Ôn Thiển đứng trong góc thu hết cảnh này vào mắt, bỗng nhiên nảy ra một suy đoán khiến trong lòng cô có chút khó chịu.
Tang thi bên ngoài căn cứ hẳn là do anh g.i.ế.c. Anh căn bản không phải bị bệnh, mà là do sử dụng dị năng quá mức thường xuyên dẫn đến cơ thể không khỏe phải không?
Rất nhanh, một chiếc máy bay đã chật kín người. Những người còn lại thấy hết hy vọng lên máy bay, chỉ đành mang theo oán khí quay người bỏ đi.
Tô Sóc, Trịnh Vân và Quan Bác Văn chịu trách nhiệm đón nạn dân lúc này mới nhìn thấy nhóm Ôn Thiển đứng cách đó không xa, vẻ mặt lập tức thay đổi, cười tươi chạy về phía họ.
"Chào cô chú ạ!"
Bọn họ chào hỏi Ôn Trường Ninh và Lý Mặc, thời gian có hạn cũng không thể nói nhiều, chỉ vội vàng tâng bốc Ôn Thiển vài câu rồi chạy biến.
Ôn Thiển cạn lời nhìn theo bọn họ, thấy trước khi lên máy bay họ bị Mặc Hàn gọi lại, dặn dò nhỏ to vài câu rồi đưa cho một tờ giấy.
Vì đứng không gần lắm nên Ôn Thiển cũng không nhìn rõ trên đó viết gì. Nhưng nhìn từ xa, có vẻ giống như danh sách tên người.
Máy bay cất cánh, lại một nhóm người được đưa đến Tân Thành. Chuyến bay tiếp theo dự kiến sẽ đến sau ba tiếng nữa.
Máy bay có hạn, nhiên liệu có hạn, nhân lực cũng có hạn, tốc độ di chuyển chỉ có thể như vậy. An bài xong cho nhóm người này rồi mới đến đón nhóm tiếp theo.
Mặc Hàn cùng họ đi bộ về chỗ ở, Ôn Thiển cúi đầu im lặng suy nghĩ.
Cứ thế về đến nơi, nhóm Lý Mặc vào lều trước, Nghiệp Tinh Hoa cũng về phòng rửa mặt đi ngủ.
Một giờ sáng cậu ta phải thay ca đi tuần nên phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Trước nhà chỉ còn lại Ôn Thiển và Mặc Hàn, lúc này Ôn Thiển mới lên tiếng hỏi anh.
"Nghe nói Vương Hổ cài người của hắn vào khắp các khu vực?"
Để tránh tình trạng quá đông người khi lên máy bay dẫn đến giẫm đạp, Mặc Hàn đã sớm ra lệnh chia căn cứ thành nhiều khu vực.
Trước một ngày sẽ đưa những người đi chuyến hôm sau đến khu vực gần sân đỗ, mỗi khu vực lưu trú tương ứng với sức chứa của một máy bay.
Mặc dù mỗi lần máy bay đến vẫn có người ở các khu vực khác cố tình xông tới đòi lên, nhưng như vậy vẫn tốt hơn là mấy chục vạn người cùng tranh nhau vỡ đầu chảy máu.
Vương Hổ muốn có quyền kiểm soát nhất định trong căn cứ, bèn phái một phần thủ hạ đắc lực của mình phân bố ở các khu vực, theo mỗi chuyến bay đi trước đến Tân Thành.
Như vậy đợi khi gã đến sau cùng, đám thủ hạ đã giúp gã thăm dò tình hình bên đó, thậm chí giúp gã khống chế một bộ phận người.
Ôn Thiển để ý hỏi: "Lúc nãy anh viết gì trong tờ giấy đưa cho đám Tô Sóc vậy?"
Mặc Hàn nhìn cô vài giây, khẽ cười thành tiếng, "Em nghĩ là cái gì?"
"Người hỏi là tôi, đừng có hỏi ngược lại."
Mặc Hàn ngoan ngoãn gật đầu, trả lời: "Tên người."
Ôn Thiển nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, "Thủ hạ của Vương Hổ?"
"Ừ."
Quả nhiên.
Ôn Thiển thở dài, do dự một lát rồi lại hỏi.
"Anh g.i.ế.c Âu Dương Dũng rồi à?"
Mặc Hàn nghe vậy có chút bất ngờ, lặng lẽ nhướng mày.
Ôn Thiển: "G.i.ế.c hay chưa g.i.ế.c?"
"G.i.ế.c rồi."
Nhưng chuyện đó anh chưa nói với ai, nhóm Nghiệp Tinh Hoa cũng không biết, sao cô ấy lại biết?
Âu Dương Dũng là kẻ khá phiền phức, Mặc Hàn lo hắn sau này sẽ gây ra rắc rối gì đó nên dứt khoát giải quyết luôn để trừ hậu họa.
Người đang ở trong căn cứ của anh thì anh khó ra tay.
Nhưng một khi rời đi, sống c.h.ế.t thế nào không liên quan đến anh nữa.
Cho nên, Âu Dương Dũng hôm đó vừa rời khỏi địa phận Tân Thành đã bị Mặc Hàn g.i.ế.c c.h.ế.t. Đừng nói là bắt Ôn Thiển làm thí nghiệm, ngay cả cơ hội nhìn thấy Ôn Thiển lần nữa hắn cũng không có.
Mặc Hàn trả lời xong, Ôn Thiển không nói gì nữa. Cô quay đầu nhìn về phía xa, khiến Mặc Hàn bỗng nhiên không biết phải làm sao.
Phản ứng này là sao? Âu Dương Dũng không được g.i.ế.c à?
Mặc Hàn nghiêm túc suy nghĩ, không nhịn được hỏi cô: "Đang nghĩ gì vậy?"
Đêm khuya thanh vắng, giọng nói của anh nghe đặc biệt rõ ràng.
Ôn Thiển quay lại nhìn anh, hỏi: "Anh còn g.i.ế.c những ai mà tôi không biết nữa?"
Mặc Hàn im lặng giây lát, trả lời: "Cha mẹ Trương T.ử Dương?"
Ôn Thiển: "... Anh có vẻ có thói quen làm việc tốt không lưu danh nhỉ."
Rõ ràng chỉ cần nhắc đến một câu là có thể khiến người ta vui vẻ, ít nhất cũng nhận được một câu "cảm ơn", nhưng anh lại chẳng nói gì cả.
