Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 126: Lúc Đó Ôn Thiển Mới Vừa Gia Nhập Đội Đặc Chiến
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:26
Ôn Thiển nghĩ đến Trương T.ử Dương, còn có một số nam sinh trước đây từng theo đuổi cô.
Bọn họ dường như lúc nào cũng muốn nhắc nhở cô rằng họ đã vì cô mà bỏ ra bao nhiêu công sức.
Rõ ràng là cũng phải đến giảng đường học, nhưng lại nói là cố ý đợi cô.
Rõ ràng là cũng phải đến thư viện học, nhưng lại nói là cố ý từ chối hoạt động quan trọng, chỉ để ở bên cô.
Khi cô từ chối trà sữa họ tặng, họ sẽ nói rằng đó là do họ đã cố ý xếp hàng rất lâu mới mua được.
Khi cô từ chối quà tặng, họ cũng sẽ nói rằng đó là món đồ họ đã cố ý bỏ ra bao nhiêu tiền, tốn bao nhiêu tâm sức mới giành được.
Ngày lễ tình nhân không có bạn gái hẹn, họ nói là vì cô mà giữ mình trong sạch.
Điều hoang đường nhất là ngay cả khi thi cử không tốt, họ cũng phải nói là do cô không đồng ý làm bạn gái họ, nên mới khiến họ phân tâm.
Mọi người dường như đều rất rõ đạo lý "đứa trẻ biết khóc mới có sữa bú", cũng sợ rằng nỗ lực mình bỏ ra không được người khác nhìn thấy.
Cho nên người như Mặc Hàn, âm thầm làm hết mọi việc mà không nói một tiếng nào, cô thực sự là lần đầu tiên gặp.
Cô bắt đầu tò mò, liệu anh còn làm những việc gì mà cô không biết nữa hay không.
Mặc Hàn nghe xong lời cô, hơi ngẩn người ra một chút.
Bởi vì anh nhớ đến một chuyện từ rất lâu về trước.
Lúc đó Ôn Thiển mới vừa tốt nghiệp trường quân sự và gia nhập đội đặc chiến, do năng lực quá xuất sắc nên nhanh chóng được điều đến Tổng đài điều khiển, làm việc bên cạnh anh.
Có một lần được phân công thực hiện một nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm cực cao, tuy cuối cùng cũng sống sót trở về nhưng cũng bị thương, phải nghỉ ngơi một thời gian.
Mặc Hàn lúc đó rất bận, anh dường như luôn như vậy, không có thời gian rảnh rỗi cho bản thân.
Anh nhớ đến cô gái nhỏ luôn thích trốn trong văn phòng anh ăn khoai tây chiên xem show tạp kỹ, bèn chuẩn bị thêm cho cô một ít đồ ăn vặt. Sau đó, một ngày nọ bị Ôn Thiển đã bình phục chặn đường hỏi.
"Chỉ huy, anh làm việc tốt không để lại danh tính à?"
Lúc đó anh đã trả lời thế nào nhỉ?
Anh nói: "Lần sau ăn vụng cẩn thận một chút, để tôi bắt gặp nữa là sẽ bị phạt đấy."
Ôn Thiển không hiểu, vừa không cho cô ăn, lại vừa chuẩn bị cho cô nhiều như vậy, thế này là sao?
Thế là cô hỏi dồn: "Chỉ huy, anh làm vậy có tính là bẫy người ta phạm luật không? Có phải Ôn Nhượng gần đây chọc giận anh không? Tôi với anh ấy quan hệ bình thường, không thân lắm đâu, nên anh có thù oán gì tốt nhất đừng tính lên đầu tôi."
Thực ra Mặc Hàn lúc đó không hiểu lắm ý của cô. Không chỉ mình anh, tất cả mọi người ở Tổng đài điều khiển đều cảm thấy tư duy của cô quá khác biệt. So với họ, cô có vẻ lạc lõng.
Mãi đến sau này, cô trở nên ngày càng lợi hại, trở thành đội trưởng đội đặc chiến.
Và những người bên cạnh cô, chịu ảnh hưởng từ cô cũng ngày càng sâu sắc, dần dần bắt đầu trở nên giống cô.
Cứ như vậy, một bộ phận nhỏ các thành viên hệ thống trong Tổng đài điều khiển vốn không có cảm xúc tự chủ, lại trở nên ngày càng giống con người thực sự.
Và Mặc Hàn bắt đầu phát hiện mình không bình thường từ khi nào? Có lẽ là lần đó...
"Mặc Hàn?"
Ôn Thiển nhìn người đang ngẩn người bên cạnh, quơ tay trước mặt anh, kéo anh ra khỏi dòng hồi ức.
"Anh đang nghĩ gì thế?"
Mặc Hàn hoàn hồn, nhìn cô chằm chằm vài giây rồi nói nhỏ: "Tôi thích em."
"..."
Trên đầu Ôn Thiển hiện lên một dấu chấm hỏi.
Muốn ăn đòn à? Đang yên đang lành nhắc đến chuyện này làm gì?
Mặc Hàn: "Không phải em nói, làm việc tốt phải để người ta biết sao?"
"Tôi..." Ôn Thiển nghẹn lời, cảm thấy tai hơi nóng lên.
Cô phản ứng lại, từ chối khéo: "Cảm ơn, tôi không thích anh."
Mặc Hàn cười một cái, dáng vẻ rất hiền lành, nhưng lại khiến Ôn Thiển nắm chặt tay.
Bởi vì trên mặt anh viết rõ bốn chữ to đùng "Tôi không tin".
Cuộc trò chuyện này không thể tiếp tục được nữa, Ôn Thiển trừng mắt nhìn anh một cái thật dữ dội, rồi rảo bước đi vào lều của mình.
Ôn Nhượng thấy em gái về, có chút ghen tị: "Có gì hay mà nói chuyện với hắn?"
Ôn Trường Ninh gật đầu lia lịa: "Đúng đấy, còn nói chuyện lâu như vậy!"
"Không nói gì cả, chỉ xác nhận với anh ta chuyện của Âu Dương Dũng thôi." Ôn Thiển cúi đầu tìm đồ ăn trong không gian, giọng điệu tùy ý nói: "Đúng là bị anh ta g.i.ế.c rồi."
Ôn Nhượng nhớ đến lão già biến thái kia, giọng nói không chút cảm xúc khen Mặc Hàn: "Thế thì hắn cũng biết điều phết đấy."
Ôn Thiển ngẩng đầu nhìn anh trai: "Sao anh nói chuyện cứ châm chọc thế nào ấy, chẳng phải đã biết chuyện này từ lâu rồi sao?"
"Đúng vậy." Ôn Nhượng càng châm chọc hơn: "Chẳng phải em cũng biết từ hôm ở bến cảng rồi sao? Sao còn phải đặc biệt đi hỏi hắn."
Ôn Thiển nhìn chằm chằm anh trai, xé một gói khoai tây chiên.
Tiếng khoai tây chiên giòn tan trong miệng, giống như cô đang nhai xương của anh vậy.
Ôn Nhượng cảm nhận được sự đe dọa từ em gái, chắp tay xin lỗi: "Là tại hạ lo chuyện bao đồng, em làm đúng lắm, chuyện này phải tìm đương sự xác nhận mới được, không thì cờ thi đua dễ tặng nhầm người."
Ôn Thiển không thèm để ý đến anh nữa, lấy bữa tối ra, âm thầm cho thêm một phần bột ớt siêu cay vào phần cà ri của anh trai.
Cả đêm ngủ không ngon giấc, vì xung quanh căn cứ tiếng s.ú.n.g cứ vang lên liên tục.
Tang thi ở các khu vực khác của Ninh Thành dường như cũng đang dần tụ tập về phía này, điều này khiến công việc tìm kiếm vật tư và di tản người tị nạn của căn cứ càng trở nên khó khăn hơn vài phần.
Mấy người Ôn Thiển sáng dậy, ăn uống no nê trong lều xong đi ra, vừa vặn gặp Nghiệp Tinh Hoa quay về nghỉ ngơi.
Từ một giờ đến tám giờ, anh ta thức trắng cả đêm, giờ buồn ngủ đến mức đi đứng lảo đảo. Thấy mấy người Ôn Thiển có vẻ như sắp ra ngoài, anh ta vội vàng nói.
"Định ra ngoài tìm vật tư à? Đợi tôi hai phút, tôi rửa cái mặt đã!"
Anh ta vội vã vào nhà, rất nhanh, trong nhà vang lên tiếng loảng xoảng của chậu nước và tiếng đổ nước.
Nghiệp Tinh Hoa không đóng cửa, Ôn Thiển đứng ở cửa nhìn vào trong.
Căn phòng này rộng bằng phòng của Mặc Hàn, nhưng bên trong kê đầy giường tầng.
Giường ba tầng trên giữa dưới, tổng cộng có thể ngủ được mười mấy người. Ngoài giường ra thì hầu như không còn chỗ để đi lại.
Cửa ra vào có một cái giá rửa mặt, chậu rửa, bình nước, khăn mặt để ở đó. Một chút đất trống bên cạnh chất đầy túi hành lý của họ.
Trong phòng chỉ có mình Nghiệp Tinh Hoa, Ôn Thiển nhìn thấy trên giường ngay cả cái đệm cũng không có, chỉ là tấm phản gỗ, thầm nghĩ mấy ngày nay họ ngủ thế nào.
"Tối nay anh còn phải đi tuần đêm không?" Ôn Thiển hỏi nhỏ.
"Có, sao thế?"
"... Không có gì, anh nghỉ ngơi đi, bọn tôi tự đi."
"Không được!" Nghiệp Tinh Hoa lau mạnh mặt, nghiêm túc nói: "Sao có thể cứ mặt dày lấy không vật tư của các cô cậu mãi được? Tuy không lợi hại bằng các cô cậu, nhưng giúp được chút nào hay chút đó, không thể cứ ngồi không được."
Nghiệp Tinh Hoa nói rồi lấy bộ đàm ra, thông báo cho mấy người Lâm Yến đang ăn cơm mau chóng quay lại, rửa mặt cho tỉnh táo rồi chuẩn bị xuất phát.
Chưa đầy năm phút, mười mấy người thở hồng hộc chạy về, như cái đuôi bám theo sau mấy người Ôn Thiển.
Ôn Thiển nhìn họ, vẻ mặt ghét bỏ hiện rõ trên mặt.
Lý Mặc còn nói thẳng nỗi lo lắng của mình: "Mẹ sẽ không phải dừng lại giữa đường tìm chỗ cấp cứu cho họ chứ?"
Ôn Trường Ninh miệng độc bồi thêm một câu: "Nhìn quầng thâm mắt to đùng của từng người kìa, ba sợ mình lỡ tay c.h.é.m nhầm các người thành tang thi mất."
