Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C113
Cập nhật lúc: 25/03/2026 15:06
CHƯƠNG 113: CUỘC GIẢI CỨU NGHẸT THỞ – HUYẾT TẨY VỊNH LÂM
Đêm Vịnh Lâm chìm trong một màu đen đặc quánh, tiếng sóng biển gầm rú đập vào ghềnh đá như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Giữa màn sương muối dày đặc, ba chiếc thuyền mộng khóa không động cơ của Vô Niên Các lặng lẽ áp sát vách đá phía Đông hòn đảo. Tĩnh Nhu đứng ở mũi thuyền, tà áo choàng nhung đen tung bay trong gió lộng, đôi mắt sắc lạnh như nhát đục nhìn chăm chú vào ánh đèn pha quét qua quét lại từ chòi canh gác của toán lính đ.á.n.h thuê.
Lâm Tuyết Vy, trong cơn quẫn bách cuối cùng, đã điều động toàn bộ lực lượng "Hắc Kỵ" – những gã lính đ.á.n.h thuê tàn bạo nhất từ biên giới phía Bắc – để canh giữ Bác sĩ Trần. Cô ta hiểu rằng, nếu nhân chứng sống này lọt vào tay Tĩnh Nhu, mọi danh vọng của Lâm thị sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.
"Tiểu thư, mạng lưới 'Nhãn Mộc' đã xác định vị trí. Bác sĩ Trần đang bị giam ở căn hầm phía dưới ngôi nhà gỗ xiêu vẹo kia. Có ít nhất mười hai tay s.ú.n.g đang phục kích quanh bìa rừng phi lao," Tiểu Mao thầm thì qua hệ thống truyền tin ngầm, giọng nói đanh lại vì sát khí.
Tĩnh Nhu khẽ gật đầu, tay chạm nhẹ vào chuỗi hạt gỗ sưa đỏ đeo trên cổ tay. "A Lực, hãy dùng kỹ thuật 'Mộc Khóa Ám Sát'. Tôi muốn con đường dẫn đến Bác sĩ Trần phải hoàn toàn tĩnh lặng. Đừng để một tiếng s.ú.n.g nào vang lên trước khi chúng ta chạm vào cửa hầm."
A Lực bước ra khỏi bóng tối, tấm lưng rộng lớn gánh trên vai chiếc bao vải bọc "Trọng Kiếm Mộng Khóa". Gã không nói một lời, chỉ khẽ nhún mình, bóng dáng hộ pháp biến mất vào màn sương nhanh như một vệt khói đen. Theo sau gã là lữ đoàn Bóng Đêm – những thiếu niên mười tám tuổi với khí chất điềm đạm, di chuyển trên cát mà không để lại bất kỳ tiếng động nào.
Cuộc giao tranh bắt đầu trong sự im lặng đáng sợ. Một gã lính canh đang rít t.h.u.ố.c lá bên gốc phi lao bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua gáy. Chưa kịp quay đầu, gã đã thấy một bàn tay thép siết c.h.ặ.t lấy cổ họng, và trước mắt gã là đôi mắt vô hồn của một thành viên đội Bóng Đêm. Những nhát đ.â.m chính xác vào t.ử huyệt, những cú bẻ khớp mộng khóa tàn khốc diễn ra chớp nhoáng. Từng gã lính đ.á.n.h thuê ngã xuống trong im lặng, m.á.u thấm vào cát biển lạnh lẽo.
Khi tiến gần đến căn nhà gỗ, một gã chỉ huy của đội Hắc Kỵ chợt nhận ra sự bất thường. Gã gào lên, tay định bóp cò khẩu tiểu liên: "Có kẻ đột nhập! Khai hỏa!"
Vút!
Một tiếng xé gió kinh người vang lên. A Lực từ trên mái nhà lao xuống, Trọng Kiếm Mộng Khóa rút ra khỏi bao lụa đen, tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương. Thanh kiếm khổng lồ không có lưỡi sắc, nhưng nó được cấu tạo từ hàng ngàn mảnh gỗ lim sừng hóa thạch liên kết bằng mộng khóa cơ học. Khi A Lực vung kiếm, các mảnh gỗ xoay chuyển tạo nên lực ly tâm khủng khiếp, nghiền nát khẩu s.ú.n.g trong tay tên lính như nghiền một cành củi khô.
"Mộng khóa – Thiên La Địa Võng!" A Lực trầm giọng.
Thanh trọng kiếm bỗng nhiên bung tỏa, các khớp mộng mở rộng thành một mạng lưới những thanh gỗ cứng như thép, quấn c.h.ặ.t lấy tứ chi của ba tên lính đứng gần nhất. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên giữa tiếng sóng biển. Trong đêm tối, A Lực như một vị thần hộ pháp bằng gỗ, mỗi nhát kiếm vung ra không phải để g.i.ế.c ch.óc mù quáng, mà để khống chế và tước đoạt v.ũ k.h.í đối phương bằng kỹ thuật mộc nghệ đỉnh cao.
Trong khi A Lực cầm chân toán lính bên ngoài, Tĩnh Nhu cùng Tiểu Mao phá cửa hầm lao xuống. Không gian dưới lòng đất ẩm thấp, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c kháng sinh và mùi gỗ mục. Trên chiếc phản gỗ sưa đỏ đã cũ nát, Bác sĩ Trần nằm thoi thóp, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió.
Lão gầy rộc đến mức da bọc lấy xương, đôi mắt lõm sâu vì bị giam cầm trong bóng tối quá lâu. Nhưng khi thấy ánh sáng của ngọn nến sưa đỏ trên tay Tĩnh Nhu, đôi mắt ấy bỗng rực lên một tia sáng trí tuệ đến lạ lùng.
"Tĩnh... Tĩnh Nhu... cháu đã đến..." Bác sĩ Trần hổn hển, đôi bàn tay run rẩy quờ quạng trong không trung.
Tĩnh Nhu quỳ xuống bên cạnh lão, khẽ nâng đầu lão lên. "Bác sĩ, cháu đã đến để đưa bác về. Công lý của mẹ cháu, và sự sám hối của bác, đều đang chờ ở Kinh thành."
Tiểu Mao nhanh ch.óng kiểm tra tình trạng sức khỏe của lão. "Tiểu thư, lão bị suy kiệt nghiêm trọng do dùng t.h.u.ố.c an thần liều cao kéo dài, nhưng trí não vẫn cực kỳ minh mẫn. Có lẽ chính lòng hận thù và sự hối hận đã giúp lão chống chọi lại sự tàn phá của thời gian."
Bác sĩ Trần khẽ cười, một nụ cười cay đắng. Lão chỉ tay vào lớp lót bên trong của chiếc áo cũ mèm đang mặc. "Toàn bộ... nhật ký điều trị... và mẫu dịch chiết từ gỗ sưa đỏ mà Lâm gia đã dùng để đầu độc phu nhân... tôi đã khâu vào đây. Lâm Tuyết Vy định g.i.ế.c tôi tối nay để bịt đầu mối... các người đã đến kịp lúc..."
Tiếng s.ú.n.g nổ vang lên từ phía rừng phi lao. Toán lính đ.á.n.h thuê cuối cùng đã tổ chức phản công. Tĩnh Nhu nhìn vào đôi mắt của Bác sĩ Trần, rồi quay lại nhìn A Lực đang đơn độc chặn cửa hầm. Sự sâu sắc của chương này nằm ở sự đối lập giữa sự tàn tạ của con người cũ và sự trỗi dậy của thế hệ mới. Bác sĩ Trần chính là mảnh mộng khóa cuối cùng của quá khứ, và để bảo vệ mảnh gỗ ấy, Tĩnh Nhu sẵn sàng huyết tẩy cả hòn đảo này.
"Đưa bác sĩ lên thuyền ngay lập tức!" Tĩnh Nhu ra lệnh, thanh âm đanh thép như tiếng đục đóng vào tâm khảm. "A Lực, Tiểu Mao, dùng 'Hỏa Mộng' thiêu rụi toàn bộ căn cứ này. Tôi muốn ngày mai khi mặt trời lên, Lâm Tuyết Vy sẽ nhận được tro tàn của những kẻ mà cô ta tin cậy nhất."
Dưới sự yểm hộ của Trọng Kiếm Mộng Khóa, đội Bóng Đêm nhanh ch.óng rút lui về phía bờ biển. Bác sĩ Trần được quấn trong tấm lụa vân mây ấm áp, nằm yên trên thuyền mộng khóa. Khi chiếc thuyền bắt đầu rời bến, Tĩnh Nhu nhìn lại ngôi nhà gỗ trên vách đá đang bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa đỏ rực phản chiếu trên mặt biển đen thẫm, như một lời tế lễ dành cho linh hồn người mẹ quá cố.
Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm vạch khía thứ ba mươi tư — vạch của sự "Cứu Chuộc".
"Lâm Tuyết Vy," Tĩnh Nhu thầm thì vào làn gió biển l.ồ.ng lộng, "cô đã dùng biển cả để giấu đi tội ác, nhưng biển cả lại chính là nơi trả lại cho tôi thanh kiếm cuối cùng để kết liễu cô. Ngày mai, Kinh thành sẽ rúng động bởi tiếng nói của một người c.h.ế.t trở về."
Chiếc thuyền mộng khóa lướt đi trên sóng dữ, mang theo bí mật lớn nhất của mười năm trước về phía ánh sáng của công lý. Cuộc giải cứu nghẹt thở đã thành công, và giờ đây, người thợ mộc mười ba tuổi đã nắm chắc trong tay bản án t.ử hình dành cho đế chế Lâm thị.
