Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C114

Cập nhật lúc: 25/03/2026 15:06

CHƯƠNG 114: LỜI THÚ TỘI DƯỚI ÁNH TRĂNG – CHẤT ĐỘC TRONG TƠ LỤA

Đêm trên vịnh phía Đông mênh m.ô.n.g như một tấm lụa đen huyền bí, bị x.é to.ạc bởi những con sóng bạc đầu giận dữ đập vào mạn con thuyền mộng khóa. Giữa biển khơi, chiếc thuyền của Vô Niên Các lướt đi trong thầm lặng, không động cơ, không ánh đèn điện, chỉ có mùi gỗ sưa trắng thanh khiết tỏa ra từ thân tàu hòa quyện với vị mặn chát của sương muối.

Trong khoang thuyền nhỏ hẹp, ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn nến sưa đỏ đặt trong l.ồ.ng đèn mộng khóa, tỏa ra quầng sáng màu hổ phách ấm áp nhưng cũng đầy u uất. Tĩnh Nhu ngồi tĩnh lặng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn trân trân vào bóng tối ngoài cửa sổ. Đối diện cô là Bác sĩ Trần, người vừa được đội Bóng Đêm cứu thoát khỏi hòn đảo địa ngục. Lão nằm cuộn tròn trong lớp chăn lụa vân mây, hơi thở khò khè đứt quãng, l.ồ.ng n.g.ự.c gầy guộc phập phồng như một chiếc bễ cũ kỹ đã rệu rã.

Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng gỗ sưa co giãn dưới áp lực của nước biển. Bác sĩ Trần khẽ cựa mình, đôi bàn tay gầy rộc như những cành củi khô run rẩy luồn vào lớp lót rách nát của chiếc áo sờn cũ. Sau một hồi chật vật, lão rút ra một cuốn sổ nhỏ, bìa bọc da cá đuối đã xỉn màu và thấm đẫm mùi ẩm mốc của đại dương.

"Tĩnh Nhu... đây là 'vật chứng tội ác' mà lão đã dùng cả mạng sống để gìn giữ suốt tám năm qua," Bác sĩ Trần hổn hển nói, giọng lão khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau. "Lâm gia tưởng rằng họ đã mua chuộc được lương tâm của lão bằng vàng bạc, sau đó lại định chôn vùi nó dưới nấm mồ hoang trên đảo... nhưng họ không biết, thợ mộc có mộng khóa để giữ gỗ, còn bác sĩ có nhật ký y khoa để giữ lấy sự thật."

Tĩnh Nhu đón lấy cuốn sổ. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp da cá đuối truyền thẳng vào gan bàn tay khiến cô rùng mình. Cô chậm rãi lật mở từng trang giấy ố vàng, mỏng tang và giòn tan dưới ánh nến. Từng dòng chữ viết tay bằng mực tàu hiện ra, ghi chép tỉ mỉ quá trình diễn biến bệnh trạng của bà Vân Kiều mười năm về trước.

Mắt Tĩnh Nhu dừng lại ở trang ghi chép ngày 14 tháng Chạp – một tuần trước vụ hỏa hoạn. Những con số về nhịp tim, huyết áp và nồng độ hóa chất trong m.á.u được gạch chân bằng mực đỏ thẫm.

"Mẹ cháu... bà ấy không hề bị suy kiệt vì lao lực như họ đã công bố sao?" Tĩnh Nhu hỏi, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự căm hờn đang sục sôi.

Bác sĩ Trần nhắm mắt lại, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên những nếp nhăn nhúm của sự nhục nhã. "Phu nhân là người khỏe mạnh, tâm tính thanh tao như ngọc. Nhưng Lâm Tuyết Vy... chính cô ta đã tìm đến lão. Cô ta mang đến một loại hóa chất chiết xuất từ nhựa cây độc vùng biên giới phía Bắc, trộn lẫn với bột gỗ sưa đỏ tẩm độc. Loại chất này không g.i.ế.c người ngay lập tức. Nó thấm dần vào tim, gây nên triệu chứng suy tim chậm, khiến nạn nhân mệt mỏi, uể oải rồi lịm dần vào giấc ngủ vĩnh viễn mà không hề có dấu vết của sự cưỡng ép."

Lão ho sặc sụa, m.á.u tươi rỉ ra khóe miệng. "Cô ta ép lão phải kê đơn t.h.u.ố.c an thần liều cao cho phu nhân hằng đêm, nói rằng để bà ấy 'nghỉ ngơi'. Nhưng thực chất, đơn t.h.u.ố.c đó phối hợp với chất độc kia đã biến mẹ cháu thành một pho tượng sống, không thể phản kháng, không thể kêu cứu khi ngọn lửa bùng lên trong đêm định mệnh ấy. Lâm Tuyết Vy muốn mẹ cháu c.h.ế.t trong im lặng, để cô ta có thể danh chính ngôn thuận chiếm lấy tập tranh 'Vân Diệp Đồ' và toàn bộ bí thuật mộng khóa."

Tĩnh Nhu nắm c.h.ặ.t cuốn nhật ký, đôi bàn tay nhỏ bé siết mạnh đến mức những đầu ngón tay trắng bệch. Cơn giận dữ bùng phát trong lòng cô như một trận hỏa hoạn thứ hai, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của sự bao dung. Hóa ra, mười năm qua, cô không chỉ đối đầu với một kẻ cướp, mà là một kẻ sát nhân m.á.u lạnh đã tính toán từng nhịp đập của trái tim mẹ cô để ra tay.

"Mỗi tối... chính tay lão đã đưa chén t.h.u.ố.c đó cho phu nhân," Bác sĩ Trần nấc nghẹn. "Lão nhìn bà ấy gầy mòn đi từng ngày, nhìn bà ấy mỉm cười cảm ơn lão vì đã chăm sóc... Lão là một con quỷ mang áo choàng trắng! Tĩnh Nhu, xin hãy g.i.ế.c lão đi, để linh hồn này không còn phải nghe tiếng gào thét của lửa mỗi đêm nữa!"

Tĩnh Nhu đứng dậy, tà áo nhung đen tung bay trong gió biển tràn vào khoang thuyền qua khe cửa. Cô bước lại gần Bác sĩ Trần, đôi mắt rực lửa phục thù lạnh lẽo như băng giá đại dương. Cô không g.i.ế.c lão. G.i.ế.c lão lúc này là quá dễ dàng cho một sự chuộc lỗi.

"Lão sẽ không c.h.ế.t sớm thế đâu, Bác sĩ Trần," Tĩnh Nhu thầm thì, thanh âm sắc lạnh như tiếng đục đóng vào quan tài. "Lão phải sống. Lão phải đứng trước tòa án, trước toàn thể giới báo chí Thủ đô, để đọc lại từng dòng trong cuốn nhật ký này. Lão phải nhìn thấy Lâm Tuyết Vy quỳ xuống dưới chân người thợ mộc này mà cầu xin sự sống. Máu của mẹ tôi không thể được rửa sạch bằng cái c.h.ế.t của lão, nó phải được rửa sạch bằng sự sụp đổ hoàn toàn của đế chế họ Lâm."

Chi tiết quyền mưu của Tĩnh Nhu trong chương này đạt đến sự sâu sắc tột cùng của nhân tính. Cô dùng sự sám hối của kẻ thù làm v.ũ k.h.í. Cuốn nhật ký y khoa không chỉ là bằng chứng y học, nó là một "bản mộng khóa" tâm linh mà cô sẽ dùng để khóa c.h.ặ.t Lâm Tuyết Vy vào ngục tối của sự phỉ nhổ.

Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm vạch khía thứ ba mươi lăm — vạch của sự "Huyết Hận Minh Chứng". Mỗi vạch khắc là một lời thề với người cha quá cố, với người mẹ bị đầu độc. Cô nhìn ra đại dương bao la, nơi ánh trăng thượng tuần đang phản chiếu trên mặt nước như một con đường dẫn về Kinh thành — con đường dẫn về ngày phán xét cuối cùng.

"Tiểu Mao, A Lực," Tĩnh Nhu gọi khẽ.

Hai thuộc hạ trung tín bước vào khoang thuyền. "Có lệnh gì không, tiểu thư?"

"Hãy bảo vệ Bác sĩ Trần bằng mọi giá. Dùng t.h.u.ố.c tốt nhất để giữ cho lão tỉnh táo. Khi thuyền cập bến vào sáng mai, hãy đưa lão thẳng đến trụ sở Thanh tra Chính phủ. Tôi muốn Lâm Tuyết Vy nhận được tin này ngay khi cô ta đang cố gắng dùng chút tàn dư quyền lực cuối cùng để tẩu tán tài sản."

Đêm dần tàn, ánh sao mờ dần nhường chỗ cho rạng đông xám xịt. Con thuyền mộng khóa vẫn lướt đi mạnh mẽ, mang theo sức nặng của mười năm oan khuất. Tĩnh Nhu ngồi lại vị trí cũ, tay vẫn nắm c.h.ặ.t cuốn nhật ký như nắm giữ trái tim của kẻ thù. Cô biết rằng, trận chiến Thủ đô từ giờ sẽ không còn là cuộc chiến tài chính hay nghệ thuật. Nó đã trở thành một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u công lý.

Sự thật về cái c.h.ế.t của bà Vân Kiều sẽ là mồi lửa cuối cùng, thiêu rụi tòa tháp Lâm Thị thành bình địa. Và người thợ mộc mười ba tuổi, với đôi mắt rực lửa phục thù, đã chính thức tháo rời khớp mộng quan trọng nhất của định mệnh.

"Mẹ," Tĩnh Nhu thầm thì vào làn sương sớm, "ngày mai, cả thế giới sẽ biết người đã bị sát hại như thế nào. Và con sẽ là người cầm nhát bào cuối cùng để gọt sạch sự tồn tại của kẻ đã hãm hại người."

Tàu cập bến phố Thiên Minh khi ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua màn sương. Một chương mới, đẫm m.á.u và nước mắt của sự phục hận, chính thức bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.