Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C129
Cập nhật lúc: 25/03/2026 16:06
CHƯƠNG 129: NGÀY TÀN CỦA PHÙ HOA – BẢN ÁN TRÊN ĐẤT HUYỆN X
Kinh thành chưa bao giờ lãng quên nhanh đến thế. Chỉ một tuần sau khi tấm biển "Lâm Thị" đổ sập, cái tên Lâm Tuyết Vy – người từng được mệnh danh là "Phượng hoàng tơ lụa", kẻ sở hữu những bộ sưu tập trang sức gỗ sưa trị giá cả một gia tài – đã trở thành một vết nhơ mà giới thượng lưu muốn gột rửa càng nhanh càng tốt. Sau khi được tại ngoại để chờ thi hành bản án tòng phạm và khắc phục hậu quả tài chính, Tuyết Vy nhận ra mình đã thực sự bị trục xuất khỏi thiên đường.
Mọi tài khoản bị phong tỏa, các thẻ tín dụng đen bị cắt vụn, và những người "bạn thân" từng thề non hẹn biển giờ đây thậm chí không thèm nhấc máy. Trong cơn quẫn bách vì bị các chủ nợ xã hội đen truy đuổi ráo riết, Lâm Tuyết Vy chỉ còn một con đường duy nhất để trốn chạy: quay về huyện X – nơi khởi nguồn của những xưởng gỗ lậu và cũng là nơi chứa đựng những ký ức đen tối nhất mà cô ta hằng muốn xóa sạch.
Chuyến xe khách liên tỉnh cũ kỹ, nồng nặc mùi mồ hôi và khói t.h.u.ố.c, lọc cọc lăn bánh đưa Tuyết Vy rời khỏi sự hoa lệ của Kinh kỳ. Cô ta ngồi ở góc cuối, gương mặt hốc hác được che giấu sau chiếc kính râm rẻ tiền mua vội ở bến xe và một chiếc khăn rằn cáu bẩn. Không còn những chuyến chuyên cơ, không còn ghế da sưởi ấm; chỉ còn hơi lạnh xuyên qua lớp cửa kính vỡ và những tiếng c.h.ử.i thề của gã lơ xe.
Khi bước chân xuống cổng chào huyện X, đôi giày cao gót hàng hiệu duy nhất còn sót lại của cô ta lún sâu vào vũng bùn lầy lội của trận mưa đêm. Lâm Tuyết Vy nhìn quanh, thảng thốt nhận ra bối cảnh này sao mà quen thuộc đến thế. Mười năm trước, chính tại mảnh đất này, cô ta đã đứng trên xe mui trần, đeo găng tay ren trắng, ném những cái nhìn khinh bỉ xuống đám trẻ nhặt rác dơ dáy, trong đó có Tĩnh Nhu. Giờ đây, bánh xe định mệnh đã quay đủ một vòng, hất văng cô ta xuống đúng vũng bùn đó.
"Nhìn kìa, đó chẳng phải là con nhỏ nhà họ Lâm sao?" Một tiếng xì xào vang lên từ quán nước ven đường.
Dân làng huyện X không hề quên. Họ không quên những xưởng gỗ lậu của Lâm gia đã vắt kiệt sức lao động của họ, không quên những vụ chiếm dụng đất đai khiến bao gia đình lâm vào cảnh lầm than. Tin tức về sự sụp đổ của Lâm gia đã lan về đây nhanh hơn cả bão.
Lâm Tuyết Vy lầm lũi đi bộ về phía căn nhà kho cũ ở bìa rừng – tài sản duy nhất không nằm trong danh sách kê biên vì nó vốn là một bãi rác thải gỗ mục nát. Trên đường đi, cô ta phải đối mặt với một "trận đồ" của sự khinh miệt.
Những người đàn bà đi chợ về, thấy bóng dáng cô ta, liền nhổ nước miếng xuống đất. Những đứa trẻ vốn dĩ tinh nghịch, giờ đây nhặt những viên sỏi ném về phía người phụ nữ đang lảo đảo với chiếc vali rách nát.
"Đồ con gái của kẻ g.i.ế.c người! Trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho dân làng đây!" Một lão nông từng bị Lâm Định Quốc lừa ký giấy bán rừng sưa gào lên, vung chiếc đòn gánh chặn đường cô ta.
Lâm Tuyết Vy run rẩy, đôi môi tím tái vì sợ hãi và nhục nhã: "Tôi... tôi không biết gì cả! Đó là việc của cha tôi!"
"Không biết? Cô dùng tiền đó để mua phấn son, để khoác lên mình những thứ lụa là đẫm m.á.u mà bảo không biết?" Bà hàng nước xông ra, hất thẳng gáo nước rửa bát vào đôi giày đắt tiền của Tuyết Vy. "Mười năm trước, con bé Tĩnh Nhu nhặt rác ở đây còn sạch sẽ hơn cái tâm địa thối nát của nhà cô!"
Lâm Tuyết Vy quỵ xuống giữa đường làng. Cái cảm giác bị cả thế giới ruồng bỏ, bị những người mà mình từng coi là "hạng hạ đẳng" sỉ nhục vào mặt, chính là loại cực hình mà cô ta chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Cô ta nhớ lại ánh mắt thản nhiên của Tĩnh Nhu ở tòa án. Hóa ra, Tĩnh Nhu không cần ra tay g.i.ế.c cô ta; cô chỉ cần đưa cô ta trở lại nơi này, để chính nhân quả và miệng đời nghiền nát sự kiêu ngạo cuối cùng của "phượng hoàng" giấy.
Tại căn nhà kho ẩm thấp, Tuyết Vy nằm co quắp trên đống rơm khô, bụng đói cồn cào. Cô ta nhìn ra khe cửa, thấy những bóng đen ẩn hiện. Đó không phải là ảo giác. Theo lệnh của Tĩnh Nhu, Tiểu Mao đã phái một nhóm "Bóng Đêm" bám sát cô ta. Nhiệm vụ của họ không phải là g.i.ế.c, cũng không phải là hành hung.
Họ đứng đó, im lặng như những pho tượng gỗ, chỉ để đảm bảo rằng các chủ nợ xã hội đen không g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta quá sớm, và để đảm bảo rằng cô ta phải sống để cảm nhận hết sự tàn khốc của nghèo khổ.
Mỗi sáng, thay vì tiếng chuông báo thức bằng vàng, Tuyết Vy bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ nhịp đều đặn của những người thợ mộc trong làng đang đóng lại biển hiệu cho các xưởng gỗ mới của Vân thị. Tiếng đục, tiếng bào như những nhát d.a.o khứa vào lòng tự trọng của cô ta.
Một buổi chiều, Tuyết Vy đói đến mức phải mò ra bãi rác của xưởng gỗ để tìm những mẩu gỗ vụn đem bán lấy tiền mua bánh bao. Cô ta dùng đôi bàn tay từng được chăm sóc bằng tinh dầu hoa hồng để bới móc giữa đống bùn lầy. Bỗng nhiên, một chiếc bóng đổ dài xuống trước mặt cô ta.
Là A Châu. Cô gái sát thủ của Vô Niên Các đứng đó, tay cầm một chiếc bánh bao trắng ngần, tỏa khói nghi ngút.
"Cầm lấy đi, tiểu thư Lâm," A Châu thả chiếc bánh xuống đất, ngay giữa vũng bùn. "Mười năm trước, chị đã làm thế này với Tĩnh Nhu ở bãi rác Thanh Khê. Chị bảo rằng: 'Loại rác rưởi thì chỉ xứng đáng ăn cùng với đất bụi'. Bây giờ, mời chị thưởng thức."
Lâm Tuyết Vy nhìn chiếc bánh bao lấm lem bùn đất, cổ họng nghẹn đắng. Sự sỉ nhục này tàn khốc hơn bất kỳ trận đòn roi nào. Cô ta run rẩy đưa tay nhặt chiếc bánh, nước mắt lã chã rơi xuống hòa cùng bùn đất. Cô ta đã hiểu thế nào là "vị của rác" mà Tĩnh Nhu đã nếm trải suốt mười năm ròng rã.
Trong khi Lâm Tuyết Vy sống chui lủi như một con chuột trong hang tối ở huyện X, thì tại Kinh thành, Tĩnh Nhu đang chủ trì lễ khánh thành "Học viện Mỹ nghệ Vân gia". Hình ảnh Tĩnh Nhu rạng rỡ, thanh cao xuất hiện trên chiếc tivi cũ kỹ trong quán cơm đầu làng huyện X khiến Tuyết Vy phát điên.
Cô ta gào thét, ném mảnh gỗ vào màn hình tivi, nhưng những người xung quanh chỉ nhìn cô ta với ánh mắt ghê tởm như nhìn một kẻ điên.
"Nhìn xem, tiểu thư thực sự là người có đức, có tài. Còn loại giả tạo thì chỉ có kết cục thế này thôi," tiếng bàn tán của dân làng lọt vào tai Tuyết Vy như tiếng b.úa bổ.
Tĩnh Nhu đã ra lệnh cho thuộc hạ không được để Tuyết Vy c.h.ế.t. Mỗi khi cô ta có ý định tự t.ử, "Bóng Đêm" sẽ can thiệp. Cô ta bị giam cầm trong một cái l.ồ.ng mang tên "Tự Do Nghèo Khổ". Cô ta phải sống để thấy nhan sắc mình tàn phai vì sương gió, thấy đôi bàn tay thợ dệt của mình hóa thành bàn tay của kẻ ăn mày, và thấy kẻ thù của mình ngày càng rực rỡ trên đỉnh cao mà cô ta không bao giờ với tới được nữa.
Lâm Tuyết Vy ngồi thẫn thờ bên bờ suối ở huyện X. Cô ta nhìn xuống dòng nước đục ngầu, thấy bóng hình mình già nua, tàn tạ đến mức không nhận ra nổi.
Tĩnh Nhu đứng trên ban công Vân Tháp, khẽ lật trang nhật ký của mẹ mình. Cô lấy chiếc khuyết bạc ra, khắc thêm vạch khía thứ bốn mươi lăm — vạch của sự "Nhân Quả Hoàn Tất".
"Lâm Tuyết Vy, cô dùng mười năm để xây một tòa tháp cát trên m.á.u của mẹ tôi. Giờ đây, tôi trả cô về với cát bụi, để cô thấy rằng gỗ sưa chỉ thơm khi được chế tác bằng bàn tay trong sạch, còn loại tơ lụa nhuộm bằng lòng tham thì sớm muộn cũng sẽ mục nát theo thời gian."
Máu họ Vân đã chảy lại, tinh khiết và mạnh mẽ. Còn m.á.u họ Lâm, giờ đây chỉ còn là những giọt nước đắng cay thấm vào đất nghèo huyện X, bị người đời giẫm đạp và lãng quên mãi mãi trong bóng tối của sự khinh miệt.
