Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C14

Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:03

CHƯƠNG 14: TRẬN ĐỒ SẮT VỤN VÀ LUẬT RỪNG TẠI THANH KHÊ

Sau đêm suýt soát bị phóng hỏa, Tĩnh Nhu hiểu rằng sự im lặng và mật mã chỉ là lớp bảo vệ thụ động. Để Vô Niên Các thực sự trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm trước khi vụ "hỏa hoạn giả" diễn ra, cô cần biến địa hình hiểm trở của bãi phế liệu thành một thứ v.ũ k.h.í sống. Bãi rác Thanh Khê không thể chỉ là nơi chứa phế thải; nó phải là một mê cung c.h.ế.t ch.óc mà bất cứ kẻ nào bước vào không đúng nhịp điệu đều phải trả giá.

"Anh Lực, bác Diệp, lại đây." – Tĩnh Nhu trải tấm sơ đồ bãi rác đã được cô vẽ lại chi tiết bằng than lên mặt bàn gỗ – "Chúng ta có xăng của chúng để lại, có sắt vụn nghìn tấn và có kỹ thuật mộng khóa. Hôm nay, chúng ta sẽ thiết lập Trận đồ sắt vụn."

Dưới sự chỉ dẫn của Tĩnh Nhu, đội quân Bóng Đêm bắt đầu một cuộc đại tổng vệ sinh nhưng theo một cách thức kỳ quái nhất mà dân làng Thanh Khê từng thấy. Thay vì dọn dẹp cho gọn gàng, chúng lại dùng những sợi dây cáp thép gỉ sét, buộc vào các khối lốp xe tải và những tấm tôn lớn, kéo lê chúng về những vị trí chiến lược.

"Trận đồ này chia làm ba vòng." – Tĩnh Nhu vừa đi vừa chỉ tay vào những chồng sắt cao ngất ngưởng – "Vòng ngoài cùng là Vòng Nhầm Lẫn. Ở đây, bác Diệp hãy thiết kế những cánh cổng gỗ nhìn thì giống lối vào nhưng thực chất là mộng khóa 'đóng một chiều'. Một khi bước vào, cánh cửa sẽ sập xuống và chỉ có thể mở từ bên trong xưởng."

Nghệ nhân Diệp vuốt râu, ánh mắt rực sáng sự thán phục: "Ý của tiểu thư là dùng 'Bát Quái Trận' của Gia Cát Lượng áp dụng vào đống sắt này sao? Gỗ và sắt tuy khác nhau, nhưng nguyên lý cân bằng lực là như nhau. Lão làm được!"

Lớp bảo vệ thứ hai là Vòng Chuông Gió. Tĩnh Nhu yêu cầu đám trẻ treo hàng nghìn vỏ lon nhôm, mảnh kính vỡ và những lá tôn mỏng vào các sợi dây cước trong suốt giăng chằng chịt giữa các khe hẹp của đống phế liệu. Chỉ cần một con mèo chạy qua hoặc một gã trộm bước nhầm, toàn bộ khu vực đó sẽ phát ra những tiếng động va chạm khô khốc, truyền âm thanh về trung tâm chỉ huy qua những thùng phuy rỗng chôn dưới đất mà cô đã huấn luyện ở chương trước.

Nhưng đáng sợ nhất là vòng trong cùng: Vòng T.ử Thủ. Ở đây, Tĩnh Nhu kết hợp kỹ thuật ám khí của Lão mù thợ rèn (người vừa gia nhập) với những khối sắt nặng hàng tạ. Một chiếc bẫy lẫy đơn giản bằng gỗ sưa vụn có thể khiến một chồng bình gas cũ đổ ập xuống, hoặc kích hoạt những mũi kim tẩm nhựa thông gây ngứa điên dại b.ắ.n ra từ các khe hở.

Buổi chiều hôm đó, khi trận đồ vừa hoàn thành được 80%, "đối tượng thử nghiệm" đầu tiên đã xuất hiện. Đó không phải là người của Lâm gia, mà là đám trộm vặt khét tiếng vùng huyện X do gã "Sáu Ngón" cầm đầu. Chúng đã nghe tin con bé nhặt rác Thanh Khê vừa trúng mánh lớn, có tiền nhuận b.út và gỗ quý, nên định tranh thủ lúc chạng vạng để khoét vách xưởng gỗ.

"Đại ca, nhìn kìa, cái bảng hiệu Vô Niên Các mới dựng oai chưa kìa!" – Một tên đàn em thì thầm. "Oai cái gì, chút nữa tao dỡ luôn tấm biển đó về làm củi. Tiến vào!" – Sáu Ngón hất hàm.

Từ trên cao, Tiểu Mao đã thổi một nhịp còi "Cú mèo" dài. Tĩnh Nhu đang ngồi trong hầm ngầm, khẽ nhấp một ngụm trà gừng, môi khẽ nhếch: "Anh Lực, cho chúng vào Vòng Nhầm Lẫn."

Đám trộm lẻn vào bãi rác. Theo bản năng, chúng chọn con đường có vẻ rộng rãi và ít chướng ngại vật nhất. Nhưng chúng không biết rằng, đó là lối vào do Tĩnh Nhu cố ý "chừa" ra.

Cạch!

Sáu Ngón vừa bước qua một khung xe tải, một tấm tôn lớn từ phía sau bất thần sập xuống, bịt kín lối ra. "Cái gì thế? Gió thổi à?" – Hắn lo lắng nhìn quanh.

Chúng tiếp tục đi sâu vào, hy vọng tìm thấy cửa xưởng gỗ. Nhưng lạ thay, dù chúng rẽ trái hay rẽ phải, trước mặt luôn là những chồng bánh xe cao ngất ngưởng. Cảm giác không gian bị bóp nghẹt khiến chúng bắt đầu hoảng loạn.

"Đại ca, em thấy hình như mình đang đi vòng quanh cái xe tải lúc nãy..." – Một tên run rẩy nói.

Đúng lúc này, Tĩnh Nhu ra hiệu cho đám trẻ Bóng Đêm từ các hốc tối bắt đầu kéo dây.

Leng keng... xoảng... rầm...

Hàng nghìn vỏ lon nhôm và mảnh kính va đập vào nhau tạo nên một mớ âm thanh hỗn tạp, vang vọng giữa các vách sắt như tiếng ma đuổi. Đám trộm sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Giữa đêm tối, những đống sắt gỉ trông như những con quái vật đang nhe răng vuốt quỷ.

"Ma! Có ma ở bãi rác!" – Sáu Ngón hét lên, vứt cả túi đồ nghề, định trèo qua một chồng thùng phuy để chạy thoát.

Nhưng ngay khi hắn đặt tay lên thành thùng, một chiếc lẫy mộng khóa bí mật bị kích hoạt. Một dòng nhựa thông đen kịt, dính dáp đổ ập xuống đầu hắn, theo sau là một bao tải đựng đầy vỏ trấu và lông gà rừng.

"Á! Cứu tôi với! Quỷ bắt tôi rồi!" – Sáu Ngón giờ đây trông không khác gì một con gà khổng lồ bị tẩm nhựa đen, vùng vẫy trong đống rác hôi thối.

Tĩnh Nhu thong thả bước ra từ sau một bức tường tôn, trên tay cầm ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt nhỏ bé đầy vẻ ma mị. A Lực và đám trẻ Bóng Đêm đứng sau lưng cô, đứa nào cũng cầm một thanh gỗ chắc nịch.

"Anh Sáu Ngón, bãi rác này vốn không có ma, chỉ có những kẻ không biết đường đi mà thôi." – Tĩnh Nhu bình thản nói, ánh sáng ngọn đèn khiến cái bóng của cô kéo dài trên nền đất như một vị quan tòa.

Sáu Ngón nhìn thấy Tĩnh Nhu, vừa hổ thẹn vừa kinh hãi: "Con ranh... mày... mày bày trò gì thế này? Mau thả tao ra!"

"Thả anh ra để anh về dẫn thêm người đến sao?" – Tĩnh Nhu ra hiệu cho A Lực.

A Lực bước tới, dí sát thanh gỗ vào cổ Sáu Ngón: "Đại ca, ở bãi rác Thanh Khê này, chỉ có một luật duy nhất: Đó là luật của Vô Niên Các. Anh muốn giữ mạng về hay muốn làm 'phân bón' cho đống sắt này?"

Sáu Ngón nhìn quanh, thấy hàng chục đôi mắt của đám trẻ mồ côi đang nhìn mình đầy căm phẫn, lại nhìn thấy cái bẫy tinh vi mà hắn vừa sập vào, hắn hiểu rằng con bé chín tuổi này không phải là người thường. Sự thông minh và tàn độc của cô vượt xa tuổi tác.

"Tôi xin lỗi... tiểu cô nương... tôi có mắt không tròng! Tôi thề từ nay về sau, chỉ cần thấy bảng hiệu Vô Niên Các, anh em tôi sẽ đi đường vòng!" – Sáu Ngón dập đầu lia lịa trên đống mùn cưa.

"Tốt." – Tĩnh Nhu hạ giọng – "Tôi không chỉ muốn các anh đi đường vòng. Tôi muốn các anh mang câu chuyện này đi kể khắp các quán trà đá phố huyện. Hãy nói rằng bãi rác Thanh Khê có ác quỷ canh giữ, kẻ nào vào mà không được phép đều sẽ bị hóa thành gà đen. Anh hiểu ý tôi chứ?"

Sáu Ngón vâng dạ rối rít rồi cùng đám đàn em bò lồm cồm thoát ra ngoài theo lối mà A Lực chỉ dẫn.

Đêm đó, trong gian hầm ngầm, Tĩnh Nhu ngồi kiểm tra lại các khớp nối của trận đồ. Nghệ nhân Diệp mang đến cho cô một món quà: Một chiếc hộp gỗ nhỏ có thể phát ra tiếng kêu như tiếng khóc của trẻ con khi được gió thổi qua khe hẹp.

"Tiểu thư, chiếc hộp này sẽ đặt ở Vòng Nhầm Lẫn. Nó sẽ khiến bất cứ kẻ nào có ý định xâm nhập vào ban đêm phải kinh hồn bạt vía."

Tĩnh Nhu gật đầu, lòng cô nhẹ nhõm hơn một chút. Trận đồ sắt vụn không chỉ là để bắt trộm, mà nó là vùng đệm cực kỳ quan trọng. Khi đám tay sai Lâm gia quay lại để thực hiện vụ phóng hỏa thực sự, chúng sẽ bị lạc trong mê cung này, cho phép cô kiểm soát thời điểm và vị trí bùng phát của ngọn lửa "giả c.h.ế.t".

Cô đứng dậy, bước ra ngoài sân xưởng, nhìn tấm bảng hiệu Vô Niên Các đang lặng lẽ đứng vững giữa "Trận đồ sắt vụn". Đêm Thanh Khê lạnh buốt, nhưng cô thấy m.á.u mình đang sôi lên. Mỗi bước đi của cô đang dần đồng bộ với nhịp đập của định mệnh.

"Mẹ ơi, pháo đài của chúng ta đã thành hình." – Tĩnh Nhu thầm thì – "Bãi rác này sẽ là nơi chôn vùi danh tiếng của Lâm gia. Ngày mai, con sẽ cho chúng thấy thế nào là sự sụp đổ trong huy hoàng."

Tiếng còi "Chim sẻ" vang lên từ đầu làng, báo hiệu một đêm yên bình nữa lại trôi qua. Nhưng dưới lớp bùn lầy và rỉ sắt, một con quái vật gỗ và thép đã sẵn sàng nhe nanh múa vuốt. Trận đồ đã bày xong, chỉ còn chờ con mồi sập bẫy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - Chương 14: C14 | MonkeyD