Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C29

Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:05

CHƯƠNG 29: BIẾN SỐ TRONG ĐÊM SƯƠNG VÀ ÂN TÌNH VỚI ĐẠI GIA TỈNH LỴ

Sau vụ hỏa hoạn giả thiêu rụi gian lều nát, Vô Niên Các chính thức rút lui vào bóng tối tuyệt đối. Trong mắt dân làng Thanh Khê và gã quản gia Phúc, hai bà cháu Tĩnh Nhu đã tan thành tro bụi hoặc bỏ trốn biệt xứ. Cuộc sống dưới hầm ngầm bắt đầu đi vào quỹ đạo nghiêm cẩn, nơi những đứa trẻ Bóng Đêm luyện tập không ngừng nghỉ và tiếng đục gỗ của Nghệ nhân Diệp vang lên âm trầm dưới lớp đất đá.

Tuy nhiên, vào một đêm sương muối dày đặc, khi Tĩnh Nhu đang cùng A Lực kiểm tra hệ thống "Vòng Chuông Gió" ở bìa rừng phía Tây – lối mòn hẻo lánh dẫn ra đường quốc lộ – một tiếng động lạ đã phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.

Két... rầm!

Tiếng phanh xe gấp gáp kèm theo tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên phía con dốc dẫn xuống mương nước. Tĩnh Nhu ra hiệu cho A Lực nấp vào lùm bụi tre gai, bản thân cô nhẹ nhàng như một con mèo, luồn lách qua những khe hở của đống sắt vụn để tiếp cận hiện trường.

Dưới ánh trăng mờ, một chiếc xe tải loại nhỏ đang nằm nghiêng dưới rãnh. Ba gã đàn ông mặc áo khoác sụp mũ, bộ dạng hung hãn đang loay hoay lôi một bao tải dứa từ thùng xe ra. Điều đáng nói là cái bao tải đó đang cựa quậy dữ dội và phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào.

"Mẹ kiếp! Con ranh này dai sức thật, t.h.u.ố.c mê sắp hết tác dụng rồi." – Một gã gằn giọng, tay lăm lăm con d.a.o găm – "Nhanh lên, lão chủ bảo phải thủ tiêu nó ở cái bãi rác này rồi quay về tỉnh nhận tiền. Chỗ này hoang vắng, ma thiêng nước độc, không ai tìm thấy đâu."

Tĩnh Nhu nheo mắt. Cô nhận ra bộ quần áo lấp lánh bên trong cái bao tải bị rách một góc – đó là vải lụa thượng hạng. Đứa trẻ bên trong chắc chắn không phải dân thường. Một vụ bắt cóc tống tiền hoặc thanh trừng nội bộ của giới nhà giàu trên tỉnh.

"A Lực, chuẩn bị 'Kim Châm Vô Ảnh'." – Tĩnh Nhu thầm thì qua kẽ răng.

Tĩnh Nhu không chọn cách đối đầu trực diện. Cô rút chiếc còi gỗ Lục Thanh, thổi một hồi dài giả tiếng đại bàng xé gió.

Vút... v.út...

Trong đêm tối tĩnh mịch, âm thanh ấy vang lên rùng rợn như tiếng gọi hồn. Ba gã sát thủ giật mình dừng lại, nhìn quanh một cách sợ hãi. Chúng đã nghe đồn về "ma bãi rác" Thanh Khê, giờ đây giữa đêm sương, tinh thần chúng vốn đã căng thẳng lại càng thêm hoảng loạn.

"Ai đó? Bước ra đây!" – Tên cầm đầu quát lớn.

Đáp lại hắn chỉ là tiếng leng keng của hàng nghìn vỏ lon nhôm va vào nhau từ mọi hướng. Trận đồ sắt vụn của Tĩnh Nhu bắt đầu vận hành. A Lực dùng ná cao su b.ắ.n những viên đá tẩm bột gây ngứa và khói mù về phía chiếc xe.

"Có ma! Chạy thôi đại ca!" – Một tên nhát gan hét lên khi thấy những bóng đen ẩn hiện giữa các chồng lốp xe.

Đúng lúc chúng đang hoảng loạn nhất, Tĩnh Nhu ra lệnh: "Tấn công!"

A Lực lao ra như một mũi tên, đoản đao mộc khóa trong tay bật mở, lướt qua cổ tay tên cầm đầu khiến con d.a.o găm của hắn rơi xuống đất. Cùng lúc đó, từ trong hốc tối, ba mũi kim độc (loại chỉ gây tê liệt tạm thời) do Tiểu Mao phóng ra đã ghim chính xác vào đùi hai tên còn lại.

Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, ba gã sát thủ đã nằm vật ra đất, chân tay cứng đờ, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi. Chúng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy một đứa trẻ nhỏ bé, gương mặt lạnh lùng bước ra từ làn khói bụi.

"A Lực, trói chúng lại, ném vào hầm chứa phế liệu. Ngày mai giao cho Mạnh 'Thuế' xử lý ngầm." – Tĩnh Nhu lạnh lùng ra lệnh, rồi cô tiến lại gần chiếc bao tải.

Bên trong bao tải là một cô bé khoảng tám tuổi, gương mặt xinh xắn nhưng nhợt nhạt vì sợ hãi, đôi mắt to tròn đẫm lệ. Khi Tĩnh Nhu cắt dây trói, cô bé run rẩy nép vào lòng Tĩnh Nhu.

"Đừng sợ, em an toàn rồi." – Giọng Tĩnh Nhu bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường, cô dùng khăn tay lau sạch vết bẩn trên mặt cô bé.

Sau khi đưa về hầm ngầm và cho uống nước ấm, cô bé mới bắt đầu tỉnh táo. Cô bé tên là Trịnh Thiên Kim, con gái độc nhất của ông Trịnh – một đại gia bất động sản khét tiếng đứng đầu tỉnh lỵ, người đang nắm giữ dự án quy hoạch lại toàn bộ khu vực quốc lộ chạy ngang qua huyện X.

Tĩnh Nhu lập tức nhận ra giá trị của con cờ này. Ở kiếp trước, cô biết ông Trịnh là một người cực kỳ yêu thương con gái, nhưng cũng là một con cáo già trên thương trường. Nếu có được sự bảo trợ của ông ta, Vô Niên Các sẽ có một "chiếc dù" chính trị vững chắc hơn cả lão Trưởng thôn hay gã Mạnh "Thuế".

"A Lực, dùng mật mã chim sẻ liên lạc với Tiểu Mao ở bến xe huyện. Tìm cách gửi tin nhắn ẩn danh đến văn phòng ông Trịnh trên tỉnh: 'Thiên Kim đang an toàn ở Thanh Khê, hãy đến một mình vào sáng mai'."

Sáng hôm sau, một chiếc xe Toyota đời mới bóng loáng – thứ xa xỉ phẩm hiếm hoi thời bấy giờ – đỗ xịch trước lối vào bãi rác. Một người đàn ông trung niên, gương mặt cương nghị nhưng lộ rõ vẻ tiều tụy, vội vàng bước xuống. Đó chính là ông Trịnh.

Ông ta đi một mình theo đúng lời dặn. Khi bước vào mê cung sắt vụn, ông không khỏi kinh ngạc trước sự bố trí kỳ lạ ở đây. Khi nhìn thấy Thiên Kim đang ngồi ăn cháo thịt cùng v.ú nuôi Trương trong một căn lều ngụy trang, ông Trịnh đã bật khóc, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy con gái.

"Cảm ơn bà, cảm ơn cháu..." – Ông Trịnh quay sang Tĩnh Nhu, ánh mắt đầy sự nể phục và nghi hoặc – "Cháu là người đã cứu con gái tôi? Cháu muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần cháu nói một con số, tôi sẽ đáp ứng ngay lập tức."

Tĩnh Nhu thong thả đứng dậy, cô nhìn thẳng vào mắt ông vua bất động sản của tỉnh, phong thái không hề thua kém một bậc bề trên.

"Thưa bác Trịnh, cháu cứu Thiên Kim không phải vì tiền. Tiền của bác, cháu có thể tự kiếm được bằng đôi tay này." – Tĩnh Nhu chỉ vào bộ tráp gỗ sưa đang chế tác dở dang – "Cháu cần một thứ khác từ bác."

Ông Trịnh khựng lại, nheo mắt nhìn đứa trẻ chín tuổi: "Cháu muốn gì?"

"Cháu muốn bãi phế liệu này không bao giờ nằm trong danh sách giải tỏa của dự án quốc lộ sắp tới. Cháu muốn nơi này biến mất khỏi bản đồ hành chính của huyện, nhưng phải có sự bảo hộ bí mật về mặt pháp lý từ phía bác." – Tĩnh Nhu lấy ra bản thảo quy hoạch mà cô đã nắm thóp được từ nhà Mạnh 'Thuế' – "Bác là người cầm lái dự án, điều này với bác không khó."

Ông Trịnh bàng hoàng. Đứa trẻ này không chỉ cứu con ông, mà còn biết rõ dự án mật của tỉnh và biết dùng nó để thương lượng. Đây không phải là một đứa trẻ, đây là một thiên tài quyền mưu.

"Được! Tôi hứa với cháu." – Ông Trịnh dõng dạc – "Từ hôm nay, bãi rác Thanh Khê là khu vực bất khả xâm phạm. Bất cứ ai chạm vào nơi này, chính là chạm vào họ Trịnh tôi. Và đây..."

Ông ta lấy ra một chiếc danh thiếp bằng mạ vàng: "Đây là số điện thoại riêng của tôi. Bất cứ khi nào cháu cần đưa hàng lên tỉnh hoặc cần can thiệp về mặt chính trị, hãy gọi cho tôi. Trịnh mỗ tôi nợ cháu một mạng sống của con gái."

Sau khi cha con ông Trịnh rời đi, Tĩnh Nhu đứng giữa bãi rác, gió thổi tung mái tóc rối. Cô biết, mình vừa dựng lên một bức tường thành vững chắc nhất. Với sự bảo hộ của đại gia Trịnh, Vô Niên Các giờ đây đã có thể công khai hoạt động trong bóng tối mà không sợ bất cứ cuộc thanh tra nào từ huyện hay tỉnh.

"Chị Nhu, sao chị không bảo ông ta tiêu diệt Lâm gia ở Thủ đô luôn?" – A Lực thắc mắc.

Tĩnh Nhu nhìn về hướng kinh thành, ánh mắt sâu thẳm: "Lâm gia là một con quái vật nghìn chân, ông Trịnh tuy mạnh ở tỉnh nhưng chưa đủ tầm để đối đầu trực diện với họ ở kinh đô. Chúng ta cần ông ta làm lá chắn để chúng ta rèn luyện nanh vuốt. Việc báo thù... phải do chính tay chúng ta thực hiện thì mới có ý nghĩa."

Dì Vân Lan bước ra, mỉm cười đầy tự hào: "Con tính toán thật sâu sắc. Có họ Trịnh chống lưng, chúng ta có thể bắt đầu vận chuyển bộ 'Tứ Linh' lên tỉnh để tổ chức buổi triển lãm đầu tiên rồi."

Đêm đó, Tĩnh Nhu ngồi lại một mình dưới hầm ngầm. Cô cầm b.út, gạch thêm một nét đậm lên sơ đồ quyền lực của mình. Mục tiêu tiếp theo: Tiếp cận giới tài phiệt Thủ đô thông qua mối quan hệ của ông Trịnh.

Biến số từ cuộc bắt cóc đã trở thành đòn bẩy vĩ đại. Vô Niên Các không còn là một xưởng gỗ nhặt rác, nó đã chính thức bước chân vào cuộc chơi chính trị cấp cao. Và ở Thủ đô, Lâm Tuyết Vy vẫn chưa hề biết rằng, cái thòng lọng mà Tĩnh Nhu giăng ra đang ngày càng siết c.h.ặ.t lại, mang theo sức mạnh của cả tiền bạc lẫn quyền uy.

"Cảm ơn em, Thiên Kim." – Tĩnh Nhu thầm thì – "Sự xuất hiện của em đã giúp chị rút ngắn thời gian báo thù đi ít nhất hai năm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - Chương 29: C29 | MonkeyD