Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C54

Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:07

CHƯƠNG 54: TRUY TÌM NGUỒN CỘI – NHỔ TẬN GỐC KẺ NỘI GIÁN

Trận mưa đêm trút xuống bãi phế liệu Thanh Khê mang theo cái lạnh thấu xương của hơi nước trộn lẫn với mùi gỉ sắt mục nát. Những hạt mưa nặng trịch nện liên hồi lên mái tôn rỉ sét, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, che giấu đi những âm thanh rên rỉ phát ra từ lòng đất. Dưới căn hầm ngầm bí mật – nơi vốn là xưởng chế tác đầu tiên của Tĩnh Nhu – không khí đặc quánh mùi gỗ ẩm và sự sợ hãi tột độ.

Ánh nến leo lét trên vách đá hắt bóng một người đàn ông trung niên đang quỳ run rẩy trên nền đất lạnh. Đó là Lão Tam – một thợ mộc tay nghề cao, kẻ từng được Vân gia cưu mang từ thời cha của Tĩnh Nhu còn sống. Nhưng giờ đây, đôi bàn tay vốn dĩ để tạc nên những tuyệt tác lại đang bị xiềng xích bởi chính sự phản bội. Lão là kẻ đã mờ mắt trước những thỏi vàng của Lâm gia, âm thầm sao chép và bán đứng những bản vẽ mộng khóa cốt lõi cho Đại Nam Mộc Gia, tiếp tay cho gã Biện tạo ra đống rác rưởi nhân danh Vô Niên.

Tĩnh Nhu ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc chạm hình hoa vân mây, gương mặt khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đen láy là rực sáng như hai đốm lửa ma trơi. Cô không dùng đòn roi, không dùng những lời mắng nhiếc thô bạo. Sự im lặng của cô chính là hình phạt khủng khiếp nhất, nó gặm nhấm tinh thần kẻ phản bội như loài mọt gỗ gặm nhấm những thân gỗ mục.

"Lão Tam, ông theo cha tôi bao nhiêu năm?" Tĩnh Nhu khẽ lên tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng mang theo cái lạnh của băng giá nghìn năm.

Lão Tam run b.ắ.n người, đầu dập xuống đất cộp cộp: "Tiểu thư... tôi sai rồi! Tại tôi túng quẫn... Lâm gia hứa cho tôi một cơ nghiệp trên Kinh thành... Tôi xin tiểu thư tha mạng!"

Tĩnh Nhu khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. Cô chậm rãi lấy ra một xấp bản vẽ bằng giấy da bò, trải xuống trước mặt lão. Đó chính là những bản vẽ mà lão đã lén lút sao chép.

"Ông nghĩ rằng ông đã lấy được bí mật của họ Vân sao?" Tĩnh Nhu đứng dậy, bước lại gần, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào một điểm nút mộng khóa phức tạp trên bản vẽ. "Ông nhìn kỹ đi. Cái khớp nối này, ông thấy nó giống 'Mộc Đầu Khóa', nhưng thực chất nó là 'T.ử Môn'. Cha tôi đã dạy, gỗ sưa có tính co giãn theo mùa. Bản vẽ này tôi đã cố tình chỉnh sửa tỷ lệ sai lệch chỉ một phần mười sợi tóc ở các khớp chịu lực chính."

Lão Tam trợn tròn mắt, nhìn trân trân vào những nét mực mà lão vốn tưởng là báu vật.

"Khi gã Biện dùng bản vẽ này để chế tác, nhiệt độ và độ ẩm sẽ làm gỗ biến dạng. Những chiếc đinh sắt mà chúng đóng vào chính là 'ngòi nổ' cho sự sụp đổ. Mọi thông tin ông cung cấp cho Lâm gia không phải là bí mật, mà là những 'mật mã t.ử' mà tôi đã gài sẵn. Đại Nam Mộc Gia sụp đổ không phải vì sự cố, mà vì chúng đã xây dựng đế chế trên những trang giấy c.h.ế.t ch.óc này."

Lão Tam rụng rời tay chân. Lão nhận ra mình chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong bàn cờ vĩ đại của một thiếu nữ mười tuổi. Sự phản bội của lão không hề gây hại cho Vô Niên, ngược lại, nó trở thành công cụ để Tĩnh Nhu quét sạch kẻ thù.

Tĩnh Nhu nhìn kẻ phản bội đang suy sụp, trong lòng cô không có sự thương hại, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một chính trị gia. Kẻ phản bội này vẫn còn giá trị sử dụng cuối cùng trước khi bị vứt bỏ vào hố rác của lịch sử.

"Lão Tam, muốn sống không?"

Lão Tam ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mỏng manh: "Tiểu thư... chỉ cần được sống, bảo tôi làm gì tôi cũng làm!"

Tĩnh Nhu ra hiệu cho Tiểu Mao mang ra một bức mật thư đã được soạn sẵn trên loại giấy lụa đặc biệt của họ Vân.

"Lâm Tuyết Vy đang đợi tin từ ông. Hãy gửi bức thư này về Kinh thành. Trong thư, hãy báo cáo rằng bản vẽ vừa rồi bị hỏng là do gã Biện làm sai kỹ thuật, và ông đã lấy được 'Bản đồ huyết mạch' – bản vẽ về kho dự trữ gỗ sưa nghìn năm của cha tôi giấu tại Tỉnh lỵ. Hãy khiến cô ta tin rằng, chỉ cần dồn vốn thâu tóm khu đất phía Bắc Tỉnh lỵ, cô ta sẽ nắm được toàn bộ nguồn nguyên liệu để thống trị ngành mộc cả nước."

Đây chính là đòn "Phản gián". Tĩnh Nhu đang dùng kẻ nội gián để gửi đi một thông tin sai lệch khổng lồ. Khu đất phía Bắc Tỉnh lỵ thực chất là một "vùng đất c.h.ế.t" về mặt pháp lý và địa chất, nơi mà Tĩnh Nhu đã giăng sẵn một cái bẫy tài chính khiến Lâm gia phải đổ hàng vạn lượng vàng vào đó trước khi nhận ra đó chỉ là một bãi sình lầy không đáy.

"Lâm Tuyết Vy rất đa nghi, nhưng cô ta lại cực kỳ tham lam," Tĩnh Nhu thầm thì, mắt nhìn về phía xa xăm. "Khi cô ta tin rằng mình đã nắm được thóp của ta, đó chính là lúc cô ta tự thắt nút dây thừng vào cổ mình."

Sau khi Lão Tam hoàn thành việc gửi mật tín theo phương thức bí mật của Lâm gia, không gian hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Cơn mưa bên ngoài bắt đầu ngớt, nhưng cơn bão trong lòng kẻ phản bội thì mới bắt đầu.

Tĩnh Nhu nhìn đôi bàn tay của Lão Tam – đôi bàn tay đã từng được cha cô cầm tay chỉ việc, giờ đây đã vấy bẩn bởi sự phản trắc. Trong giới thợ mộc, đôi tay là danh dự, là sinh mạng. Phản bội sư môn, phản bội ân nhân, cái giá phải trả không thể chỉ là sự hối lỗi suông.

"Lão Tam, ta không lấy mạng ông, vì cha ta từng nói ông là một thợ giỏi. Nhưng nghệ thuật mộc khóa không dung thứ cho những kẻ mang tâm địa thối nát."

Tĩnh Nhu ra hiệu cho A Lực. Chàng thiếu niên bước tới, tay cầm một thiết bị mộng khóa nhỏ hình chiếc nhẫn bằng đồng đen, bên trong có chứa những chiếc kim siêu nhỏ tẩm nhựa sưa độc.

Cạch.

Hai chiếc nhẫn mộng khóa được l.ồ.ng vào hai ngón cái của Lão Tam. Đây là hệ thống "Khóa Phế Thủ". Những chiếc kim độc sẽ không gây đau đớn ngay lập tức, nhưng chúng sẽ vĩnh viễn làm tê liệt các dây thần kinh vận động tinh vi ở đầu ngón tay. Từ nay về sau, Lão Tam vẫn có thể bưng bát cơm, vẫn có thể làm những việc nặng nhọc, nhưng lão sẽ không bao giờ có thể cầm đục, không bao giờ có thể cảm nhận được sự rung động của thớ gỗ, và vĩnh viễn không thể thực hiện được một khớp mộng nào nữa.

"Ông bị trục xuất khỏi ngành mộc vĩnh viễn," Tĩnh Nhu tuyên bố, giọng nói vang vọng như lời nguyền. "Hãy sống nốt phần đời còn lại như một kẻ vô danh, để mỗi khi nhìn vào đôi bàn tay run rẩy này, ông sẽ nhớ đến cái giá của sự phản bội."

Lão Tam gào khóc t.h.ả.m thiết, nhưng tiếng khóc của lão nhanh ch.óng bị tiếng mưa rơi át đi. Đội quân Bóng Đêm lôi lão ra khỏi hầm, vứt bỏ vào bóng đêm của bãi phế liệu.

Tĩnh Nhu đứng dậy, cô cầm lấy bản vẽ cũ và ném vào chậu than đang cháy hừng hực. Những trang giấy da bò xoăn lại, bốc cháy, mang theo những bí mật và cả những sự dối trá vào tro bụi. Cô nhìn A Lực, ánh mắt kiên định và rực cháy khát vọng báo thù.

"Kẻ nội gián cuối cùng đã bị nhổ bỏ. Giờ đây, quân cờ của chúng ta đã nằm ngay trong lòng địch. A Lực, chuẩn bị hành lý. Ngày mai, chúng ta chính thức tiến về Tỉnh lỵ. Cuộc đấu thầu rừng sưa đang đợi, và Lâm Tuyết Vy... cô ta sẽ sớm nhận được món quà mà ta đã dày công chuẩn bị."

Ánh lửa từ chậu than soi rọi gương mặt Tĩnh Nhu, biến cô thành một vị nữ vương thực sự của bóng tối. Mạng lưới đã giăng, bẫy đã đặt, và con đường tiến về trung tâm quyền lực đã không còn chướng ngại. Sự sụp đổ của một đế chế không bắt đầu từ những cuộc chiến huy hoàng, mà bắt đầu từ những vết nứt li ti trong lòng của sự phản bội, và Tĩnh Nhu chính là người thợ mộc sẽ đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.