Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C66
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:09
CHƯƠNG 66
Sương mù buổi sớm ở Kinh thành không thanh khiết như ở Phố Huyện, nó mang theo mùi than đá, mùi khói xe và cả cái vị chát đắng của sự phù hoa đang mục rỗng. Tại trụ sở của tờ Thời báo Kinh kỳ – tòa soạn được ví như "lương tâm của Thủ đô", nơi mà mỗi dòng chữ in ra có thể khiến một quan chức rớt đài hoặc một tập đoàn khuynh loát – Tổng biên tập Trần đang ngồi trầm ngâm bên bậu cửa sổ gỗ cũ kỹ. Ông là một người cầm b.út chính trực, cả đời chiến đấu với những con quái vật tham nhũng, nhưng đã lâu lắm rồi, ngòi b.út của ông chưa tìm được một đề tài nào đủ sức chấn động để xuyên thủng lớp vỏ bọc hào nhoáng của những gia tộc như họ Lâm.
Giữa lúc trà đã nguội và bản thảo còn dang dở, một nhân viên bưu cục hớt hải bước vào, đặt lên bàn ông một kiện hàng bí mật. Kiện hàng không được gói bằng giấy báo thông thường mà nằm gọn trong một chiếc tráp gỗ sưa đen nhỏ nhắn, bóng bẩy như đá quý đen. Ngay khi chiếc tráp vừa xuất hiện, một mùi hương trầm mặc, nồng nàn của gỗ sưa ngàn năm lập tức chiếm lấy gian phòng, hòa quyện với mùi mực tàu đậm đặc thoát ra từ những kẽ mộng khóa, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và đầy bí ẩn.
Tổng biên tập Trần nheo mắt. Trên mặt tráp là hệ thống mật mã "Tam Hợp" – ba vòng xoay bằng gỗ mun khảm xà cừ, tượng trưng cho Thiên - Địa - Nhân. Đi kèm là một mẩu giấy nhỏ với những dòng chỉ dẫn ngắn gọn nhưng đầy tính toán. Ông đặt tách trà xuống, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu xoay nhẹ các vòng gỗ. Mỗi nhịp xoay tạch... tạch... vang lên khô khốc nhưng đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang nắm giữ bí mật quốc gia. Khi vòng xoay cuối cùng khít lại, một tiếng "clack" giòn tan vang lên, nắp tráp bật mở, để lộ bên trong những trang bản thảo được viết trên loại giấy xuyến chỉ cao cấp nhất, nét chữ cứng cỏi, sắc lẹm như được tạc bằng đục gỗ.
Tiêu đề của bài phóng sự kỳ 1 hiện ra rực rỡ dưới ánh đèn bàn: "NHỮNG BÓNG MA DƯỚI NỀN MÓNG CỦA TẬP ĐOÀN DỆT LÂM THỊ".
Tổng biên tập Trần đọc đến đâu, sống lưng ông lạnh toát đến đó. Vô Niên không hề viết những lời cáo buộc chung chung hay cảm tính. Bài báo đi thẳng vào một vết thương rỉ m.á.u mà Kinh thành đã cố tình quên lãng suốt mười năm qua: Vụ sập nhà xưởng khu Tây. Đó là nơi Lâm gia khởi nghiệp bằng m.á.u của hàng chục thợ mộc tài hoa và công nhân nghèo khó. Bài báo vạch trần chi tiết việc Lâm gia đã cấu kết với các đơn vị thầu khoán (tiền thân của nhóm Vương thầu khoán sau này) để sử dụng gỗ tạp mục nát và xà gồ rỗng ruột, được ngụy trang bằng những lớp sơn bóng lộn.
Kinh khủng hơn, bài báo còn cung cấp cả danh sách những cái tên bị "chôn sống" dưới đống đổ nát mà Lâm gia đã dùng tiền để mua chuộc nhân chứng, biến một vụ t.h.ả.m họa kỹ thuật thành một "tai nạn do thiên tai". Những con số, những bản vẽ mộng khóa bị sai lệch có chủ đích để rút ruột công trình được Vô Niên trình bày một cách khoa học và đanh thép, khiến bất kỳ kẻ trong nghề nào nhìn vào cũng phải rùng mình kinh hãi trước sự tàn độc của họ Lâm.
Sáng hôm sau, khi tờ Thời báo Kinh kỳ vừa rời xưởng in, cả Thủ đô đã thực sự rúng động. Tại các quán cà phê sang trọng ở phố trung tâm hay những sạp báo lụp xụp nơi ngõ nhỏ, người ta đều cầm trên tay tờ báo với gương mặt bàng hoàng. Những câu chuyện về "lời nguyền của thợ mộc" và "nợ m.á.u của Lâm gia" bắt đầu lan tỏa như một loài virus không thể kiểm soát. Lần đầu tiên trong suốt một thập kỷ ngạo nghễ, cổ phiếu của Tập đoàn Dệt Lâm thị trên sàn giao dịch bắt đầu chao đảo. Những lệnh bán tháo xuất hiện dồn dập khiến màu đỏ của sự sụt giảm bao trùm lấy bảng điện t.ử tài chính.
Trong khi Kinh thành đang lên cơn sốt vì sự thật, thì tại gian phòng cao nhất của nhà nghỉ Trường An ở Tỉnh lỵ, Tĩnh Nhu đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Trên bàn là tờ báo vừa mới được chuyến xe sớm chuyển về, mực in vẫn còn thơm nồng. Ánh nắng ban mai hắt vào gương mặt thanh tú, làm nổi bật đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng. Cô không hề hả hê trước sự hỗn loạn của kẻ thù, bởi với cô, đây mới chỉ là một bước đi nhỏ trong ván cờ đại cục.
Tiểu Mao đứng bên cạnh, hớn hở báo cáo: "Tiểu thư, dư luận đang bùng nổ rồi! Lâm Tuyết Vy chắc chắn đang phát điên lên tìm kẻ viết bài. Chúng ta có nên tung kỳ 2 luôn không?"
Tĩnh Nhu khẽ lắc đầu, đôi bàn tay thon dài khẽ miết lên mặt báo, ngay chỗ cái tên Lâm thị bị gạch chéo. "Đây mới chỉ là phát s.ú.n.g hiệu để báo cho phượng hoàng trở về," cô lạnh lùng bảo. "Đừng vội vã. Hãy để dư luận làm nóng lò, để sự nghi kỵ và sợ hãi gặm nhấm tâm trí của Tuyết Vy trước đã. Khi lò đã đủ nóng, khi đám đông bắt đầu gào thét đòi công lý, chúng ta sẽ thả thêm những khúc củi sưa đỏ nghìn năm vào. Một khi ngọn lửa đã bùng lên, không một thỏi vàng nào của Lâm gia có thể dập tắt được nợ m.á.u mười năm."
Sức mạnh truyền thông dưới sự điều phối của Tĩnh Nhu đã biến tờ báo thành một lưỡi đao vô hình. Cô không chỉ tấn công vào túi tiền của Lâm gia, cô đang tháo rời từng khớp mộng trong hệ thống uy tín và sự liêm chính giả tạo mà cô ta đã dày công xây dựng. Trong bóng tối của nhà nghỉ Trường An, một kế hoạch "hỏa thiêu kinh kỳ" đang được chuẩn diện một cách tỉ mỉ. Tĩnh Nhu biết rõ, khi sự thật được tẩm vào mùi hương sưa đỏ và mật mã mộng khóa, nó sẽ trở thành một loại độc d.ư.ợ.c không có t.h.u.ố.c giải.
Cái giá của việc dùng gỗ tạp để xây lâu đài quyền lực là sự sụp đổ kinh thiên động địa khi "người thợ mộc" thực sự trở về. Và Tĩnh Nhu, với chiếc đục bạc trên tay, đang chuẩn bị cho nhát gõ tiếp theo vào ngay tim độc của kẻ thù. Kinh thành hãy cứ bàn tán đi, vì những bóng ma mười năm trước sắp sửa bước ra khỏi trang giấy để đòi lại công bằng dưới ánh mặt trời.
