Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C67
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:09
CHƯƠNG 67
Trong căn biệt thự phong cách Pháp tráng lệ tại trung tâm Kinh thành, bầu không khí không còn mang vẻ vương giả thường nhật mà đặc quánh sự giận dữ và sợ hãi. Lâm Tuyết Vy đứng giữa sảnh chính, đôi mắt phượng đỏ vằn lên những tia m.á.u vì mất ngủ. Trên sàn đá cẩm thạch, tờ Thời báo Kinh kỳ số mới nhất bị xé nát thành trăm mảnh, những dòng tít đen đặc như những vết c.h.é.m chí mạng vào danh dự của họ Lâm.
"Bịt miệng chúng cho tôi! Dùng tiền, dùng quyền, hay dùng m.á.u cũng được! Tôi không muốn thấy cái tên Vô Niên xuất hiện trên bất kỳ sạp báo nào vào sáng mai!" Tuyết Vy gào thét, bàn tay run rẩy gạt đổ bình hoa pha lê đắt giá.
Lão quản gia Phúc đứng nép vào góc tường, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Lão đã mang hàng vạn tệ vàng đến tòa soạn, đã dùng những lời đe dọa nặc danh từ giới xã hội đen Kinh kỳ, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng khinh bỉ từ Tổng biên tập Trần. Tuyết Vy không hề hay biết rằng, tờ báo ấy giờ đây đã được bảo vệ bởi một mạng lưới "Quý nhân" khổng lồ từ Tỉnh lỵ – những ông trùm vận tải, khoáng sản và dệt may mà Tĩnh Nhu đã thu phục. Những con hổ bị thương ấy giờ đây đang dùng mọi nguồn lực tài chính và quan hệ chính trị để che chở cho ngòi b.út của Vô Niên, biến tòa soạn thành một pháo đài bất khả xâm phạm ngay giữa lòng Thủ đô.
Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái ngói rêu phong của Kinh thành, bài báo kỳ 2 của Vô Niên xuất hiện như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào t.ử huyệt kinh tế của Lâm gia. Với tiêu đề "SỢI CHỈ ĐỎ VÀ DÒNG TIỀN ĐEN", bài báo không còn nói về những bóng ma quá khứ, mà phanh phui một thực tại tàn khốc: Sơ đồ trốn thuế quy mô lớn thông qua hệ thống các công ty vỏ bọc tại Tỉnh lỵ.
Vô Niên đã phác thảo một bản đồ tài chính tinh vi đến mức kinh ngạc. Bài báo chỉ rõ cách Tập đoàn Dệt Lâm thị vận chuyển nguyên liệu qua các kho bãi ma tại Phố Huyện X, sau đó dùng các hợp đồng mộng khóa giả để nâng khống chi phí, tuồn hàng triệu tệ vàng ra nước ngoài dưới danh nghĩa "phí bảo tồn di sản". Từng mã số khế ước, từng ngày giờ giao dịch, thậm chí là cả tên những viên chức thuế vụ đã nhận hối lộ đều được liệt kê chính xác đến mức đáng sợ.
Để có được những "bằng chứng thép" này, Tĩnh Nhu đã vận hành mạng lưới Bóng Đêm một cách tài tình. Đám trẻ Bóng Đêm – những đứa trẻ đ.á.n.h giày, bán báo vốn bị giới thượng lưu coi là cỏ rác – đã len lỏi vào từng tiệm hớt tóc sang trọng, nơi các quản lý của Lâm thị thường xuyên lui tới tán gẫu và vứt bỏ những hóa đơn, biên lai vụn vặt. Chúng lục lọi trong những thùng rác của các nhà nghỉ, thu thập từng mảnh giấy nát, từng mẩu ghi chép rời rạc.
Tại nhà nghỉ Trường An, Tĩnh Nhu dùng bộ óc của một người trưởng thành đã trải qua hai kiếp nhân sinh để thực hiện công việc mà giới kế toán đương thời phải chào thua: Ráp nối các mảnh vỡ thông tin. Cô nhìn thấy sự liên kết giữa một hóa đơn mua sáp ong ở Phố Huyện với một khế ước xuất khẩu gỗ ở Tỉnh lỵ. Cô dùng kỹ thuật mộng khóa để phân tích các dòng tiền, nhận ra rằng Lâm gia đang dùng cấu trúc "mộng khóa l.ồ.ng" trong tài chính để che giấu lợi nhuận. Mỗi con số qua tay Tĩnh Nhu đều trở thành một nấc thang dẫn Lâm Tuyết Vy đến gần hơn với giá treo cổ của dư luận.
Trong một nỗ lực tuyệt vọng để cứu vãn tình hình, Lâm Tuyết Vy đã chi bộn tiền để đăng các bài viết "đính chính" trên hàng loạt tờ báo lá cải và tạp chí giải trí. Cô ta trưng ra các văn bản có dấu đỏ, khẳng định Lâm thị luôn minh bạch và Vô Niên chỉ là một kẻ tống tiền nặc danh. Tuyết Vy đắc thắng nghĩ rằng quyền lực truyền thống của đồng tiền vẫn sẽ thống trị Kinh thành.
Nhưng cô ta đã lầm. Ngay số báo sáng hôm sau, Vô Niên đã thực hiện một cú phản đòn "sảng văn" khiến cả Kinh thành phải nín thở. Trên trang nhất của tờ Thời báo Kinh kỳ là hình ảnh bản gốc của các văn bản ký tay giữa Lâm Tuyết Vy và các nhà thầu lậu. Những bức ảnh này được chụp qua "Nhãn Mộc" – một thiết bị thấu kính siêu nhỏ giấu trong các khớp mộng của những món đồ nội thất mà Tĩnh Nhu đã cài cắm vào phủ Chủ tịch và các dinh thự quan trọng trước đó.
Để thuyết phục các phóng viên điều tra về tính xác thực, Tĩnh Nhu đã thực hiện một màn trình diễn kỹ thuật đầy huyền bí. Cô gửi đến tòa soạn những tài liệu trông như những tờ giấy trắng trơn. Dưới sự hướng dẫn của cô qua thư mật, Tổng biên tập Trần đã dùng nước cốt chanh bôi lên mặt giấy, sau đó hơ nhẹ qua ngọn lửa từ lò than sưa đỏ.
Dưới tác động của nhiệt độ và axit hữu cơ, các phân t.ử nhựa gỗ sưa li ti được tẩm sẵn trong mực tàng hình bắt đầu bị oxy hóa, khiến những dòng chữ, những chữ ký ngoằn ngoèo của Lâm Tuyết Vy hiện ra rõ mồn một như có ma thuật. "Gỗ không bao giờ nói dối, chỉ có lòng người mới gian manh," dòng chữ cuối cùng hiện lên trên trang giấy khiến các phóng viên phải rùng mình kinh hãi. Danh xưng Vô Niên từ đó không chỉ là một b.út danh, mà trở thành một biểu tượng của sự phán xét tối cao từ thần linh mộc nghệ.
Cú đ.á.n.h này trực diện vào túi tiền của Lâm gia. Chỉ trong vòng 48 giờ, Cục Thuế vụ Kinh thành – dưới sức ép của dư luận và các phe phái đối lập – đã buộc phải ra lệnh niêm phong toàn bộ các kho hàng của Lâm thị tại khu vực ngoại vi để thanh tra. Các cổ đông lớn của tập đoàn bắt đầu tháo chạy, giá cổ phiếu Lâm thị lao dốc không phanh. Những dự án bất động sản ngàn vàng mà Tuyết Vy đang kỳ vọng bỗng chốc trở thành những khối nợ khổng lồ.
Tuyết Vy ngồi trong căn biệt thự tối tăm, nhìn vào chiếc gương lớn. Cô ta nhận thấy mình không còn là đệ nhất mỹ nhân Thủ đô kiêu hãnh nữa, mà chỉ là một con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng lật báo của những người hầu ngoài cửa nghe như tiếng gươm đao đang mài sắc, sẵn sàng c.h.é.m xuống đầu cô ta bất cứ lúc nào.
Ở phương Nam, Tĩnh Nhu đứng trên gác cao của nhà nghỉ Trường An, tay cầm tờ báo vừa mới chuyển về từ chuyến xe sớm. Cô không hả hê, khuôn mặt cô vẫn lạnh lùng như tạc bằng đá trắng. Cô khẽ bảo Tiểu Mao: "Đây mới chỉ là phát s.ú.n.g hiệu để đ.á.n.h thức nỗi sợ hãi của chúng. Tuyết Vy thích dùng tiền để bịt miệng sự thật, vậy thì chúng ta sẽ dùng sự thật để thiêu rụi toàn bộ số tiền đó. Hãy bảo A Lực chuẩn bị xe, kỳ báo thứ 3 sẽ là nhát d.a.o đ.â.m thấu vào tim độc – bí mật về cái c.h.ế.t của mẹ tôi."
Tĩnh Nhu nhìn về phía ranh giới Kinh thành đang mờ ảo phía xa, nụ cười của cô lúc này mang theo sự c.h.ế.t ch.óc. Trò chơi kinh tế chỉ là màn dạo đầu, cuộc nợ m.á.u mới là hồi kết mà cô đã chuẩn bị suốt hai kiếp người. "Vô Niên" đã xuất thế, và Kinh thành từ nay sẽ không bao giờ được ngủ yên dưới bóng tối của sự dối trá nữa.
