Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C74

Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:07

CHƯƠNG 74: TIẾNG ĐỘNG LẠ DƯỚI NỀN MÓNG – CÁI BẪY PHÁP LÝ

Trời Kinh thành vào hạ, không khí oi nồng như đổ lửa, nhưng bên trong văn phòng điều hành của cụm nhà máy dệt liên hợp Lâm thị, máy điều hòa chạy hết công suất vẫn không thể làm dịu đi cái hừng hực của sự tham vọng. Lâm Tuyết Vy đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống đại công trường đang rầm rộ thi công mở rộng quy mô giai đoạn hai. Cô ta vừa ký kết thành công bản hợp đồng cung ứng lụa tơ tằm lớn nhất từ trước đến nay với một tập đoàn đa quốc gia. Đây chính là bệ phóng để Lâm thị độc chiếm thị trường quốc tế, là vương miện mà Tuyết Vy khao khát để khẳng định vị thế "Nữ hoàng tơ lụa".

Thế nhưng, ngay giữa lúc sự tự tin đang lên đến đỉnh điểm, một vết nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên cái nền móng tưởng chừng như bất di bất dịch ấy. Một vết nứt không bắt đầu từ gạch đá, mà từ những tờ giấy trắng mực đen của luật pháp.

Sáng thứ Hai, một đoàn xe hơi đen bóng dừng lại trước cổng chính của nhà máy. Bước xuống xe không phải là những đối tác sang trọng, mà là một nhóm người vận đồ tây chỉnh tề, dẫn đầu bởi một người đàn ông có đôi mắt sắc sảo như d.a.o cạo và phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ: Luật sư Phan. Đi cùng lão là năm người dân lam lũ, tay cầm những bản trích lục bản đồ địa chính cũ nát nhưng có dấu đỏ tươi rói.

"Thưa ban giám đốc Lâm thị, tôi đại diện cho các chủ sở hữu của năm lô đất giáp ranh," Luật sư Phan dõng dạc tuyên bố giữa sảnh chính, giọng nói vang vọng khiến đám nhân viên bảo vệ phải chùn bước. "Chúng tôi chính thức khởi kiện tập đoàn vì hành vi xâm phạm lối đi tư nhân trái phép. Theo bản đồ địa chính mới nhất đã được cập nhật, con đường độc đạo dẫn vào kho nhiên liệu và hệ thống thoát thải của nhà máy thực chất nằm trên diện tích đất của thân chủ tôi. Kể từ giờ phút này, chúng tôi yêu cầu phong tỏa lối đi này để phục vụ công tác 'bảo tồn hiện trạng'."

Tin tức này giáng xuống như một đòn sấm sét. Đám "chủ đất mới" thực chất là những thành viên của mạng lưới Bóng Đêm đã được Tĩnh Nhu hóa trang kỹ lưỡng. Họ không đòi tiền đền bù, họ chỉ đòi "lối đi chung". Theo luật định, khi có tranh chấp quyền sử dụng đất, mọi hoạt động thi công và vận chuyển đi ngang qua khu vực đó phải bị đình chỉ để tòa án xem xét.

Lâm Tuyết Vy điên cuồng đập bàn khi nhận được trát hầu tòa. "Lối đi chung? Con đường đó đã tồn tại mười năm nay rồi! Đám dân đen đó lấy đâu ra gan mà dám kiện tôi?" Cô ta không hề biết rằng, Luật sư Phan đã dùng mười năm kinh nghiệm xương m.á.u của mình để tìm ra những kẽ hở pháp lý nhỏ nhất trong hồ sơ chuyển nhượng đất đai năm xưa của Lâm gia. Những mảnh đất "Da báo" mà Tĩnh Nhu thu mua trước đó giờ đây đã khép lại, biến thành một cái thòng lọng pháp lý siết c.h.ặ.t lấy yết hầu hậu cần của nhà máy dệt.

Tuy nhiên, đòn đ.á.n.h pháp lý chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Tĩnh Nhu hiểu rằng, để đ.á.n.h sụp một đế chế, phải đ.á.n.h sụp cả niềm tin của những người đang xây dựng nó.

Cùng lúc với vụ kiện, một luồng dư luận độc địa bắt đầu lan tỏa khắp các sạp báo và quán trà vỉa hè quanh khu công nghiệp. Những đứa trẻ bán báo của mạng lưới Bóng Đêm, dưới sự chỉ đạo của Tiểu Mao, bắt đầu rỉ tai nhau về một "bí mật phong thủy" rùng rợn. Chúng kể rằng nhà máy dệt Lâm thị đang được xây dựng đè lên một "long mạch bị khóa", và linh hồn của những thợ mộc họ Vân năm xưa đang quay về đòi nợ.

Để minh chứng cho lời đồn, hàng loạt vụ t.a.i n.ạ.n lao động kỳ quái bắt đầu xảy ra. Một chiếc cần cẩu đột ngột đứt cáp dù dây cáp còn mới tinh; một giàn giáo vững chãi bỗng chốc đổ sập mà không có tác động ngoại lực rõ rệt. Thực chất, đó là sự vận hành của các Cơ quan Mộng Khóa Ngầm mà Tĩnh Nhu và A Lực đã bí mật lắp đặt vào ban đêm. Những thiết bị bằng gỗ sưa tẩm mỡ trăn, hoạt động dựa trên nguyên lý ròng rọc và áp suất nước ngầm, có thể tạo ra những lực đẩy cực lớn để xô đổ vật thể tại những vị trí hiểm yếu mà không để lại dấu vết của sự can thiệp con người.

Công nhân bắt đầu hoang mang. Họ truyền tay nhau những mẩu gỗ nhỏ có khắc hình hoa vân mây tìm thấy dưới hố móng, coi đó là "bùa đòi mạng". Nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu ăn mòn năng suất lao động. Những người thợ lành nghề nhất bắt đầu nộp đơn xin nghỉ việc vì "không muốn mất mạng cho một công trình bị nguyền rủa".

Đỉnh cao của sự k.h.ủ.n.g b.ố tâm lý diễn ra vào những đêm trăng khuyết, khi màn sương mù bao phủ lấy nhà xưởng. Đó là lúc kỹ thuật Ám Khí của lão mù Quách phát huy tác dụng tàn khốc.

Dưới các mảnh đất "Da báo" bao quanh nhà máy, Tĩnh Nhu đã cho chôn sâu các thiết bị rung động cộng hưởng do lão Quách chế tác. Những khối gỗ mun được đục rỗng theo các khoang âm thanh đặc biệt, khi dòng nước ngầm từ sông chảy qua các khe mộng ngầm, chúng sẽ phát ra những tần số hạ âm trầm đục.

Vào ban đêm, khi máy móc nhà máy ngừng hoạt động, không gian bỗng vang lên những tiếng rầm... rì... như tiếng đất đá đang nghiền nát nhau, thỉnh thoảng lại là tiếng rên rỉ u uất phát ra từ ngay dưới nền móng nhà xưởng. Tiếng động ấy len lỏi qua các ống thông gió, truyền vào ký túc xá công nhân, khiến họ cảm thấy giường ngủ cũng đang rung nhẹ.

"Đất đang chuyển động! Long mạch đang nổi giận!" Tiếng hô hoán thất thanh vang lên giữa đêm khuya.

Thực tế, nền móng không hề chuyển động, nhưng tần số âm thanh của lão Quách đã đ.á.n.h lừa hệ thần kinh của họ, tạo ra ảo giác về một cơn địa chấn tâm linh. Lâm Tuyết Vy điều động các chuyên gia địa chất và kiến trúc đến kiểm tra, nhưng tất cả máy móc đo đạc hiện đại đều báo cáo bình thường. Sự tương phản giữa cảm nhận thực tế của công nhân và báo cáo khô khan của chuyên gia càng làm tăng thêm sự nghi kỵ. Người ta bắt đầu tin rằng khoa học đã bất lực trước tâm linh.

Tĩnh Nhu ngồi trong căn phòng kín của nhà nghỉ Trường An, tay mân mê mảnh mộng khóa Mun Đen. Cô nhìn bản đồ địa chính lúc này đã phủ kín những dấu đỏ của sự tranh chấp và đình trệ.

"Lâm Tuyết Vy, cô dùng gạch đá để xây lâu đài, tôi dùng thớ gỗ để xây quan tài," Tĩnh Nhu thầm thì, ánh mắt lạnh lẽo như mặt hồ mùa thu. "Một nhà máy không có lối vào cho nguyên liệu, không có lối ra cho nước thải, và không có trái tim của người lao động, thì chỉ là một đống sắt vụn lộng lẫy mà thôi."

Luật sư Phan bước vào, gương mặt lão rạng rỡ một sự đắc thắng thâm trầm: "Tiểu thư, tòa án vừa ra lệnh tạm đình chỉ mọi hoạt động vận tải qua con đường chính của nhà máy để giám định lại mốc giới. Đơn hàng quốc tế của Lâm thị sẽ bị trễ hạn ít nhất là ba tháng."

Tĩnh Nhu khẽ gật đầu. Cô biết rằng đối với một hợp đồng quốc tế, ba tháng trễ hạn chính là khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng khổng lồ đủ để làm kiệt quệ dòng tiền của Lâm gia. Cô lấy chiếc khánh bạc ra, tỉ mỉ khắc thêm một vạch mới sắc lẹm. Đây là vạch của sự "Tê Liệt".

"Hãy để lửa dư luận cháy thêm chút nữa," Tĩnh Nhu bảo A Lực. "Bảo Tiểu Mao tung tin rằng Vô Niên Các sắp ra mắt bộ sưu tập 'An Gia' để trấn trạch. Chúng ta sẽ đón những công nhân và thợ giỏi nhất của Lâm gia về xưởng của mình. Khi lâu đài của đối thủ lung lay, chúng ta sẽ dựng lên một đế chế mới ngay trên đống tro tàn của họ."

Bên ngoài, sấm chớp bỗng nổ vang trên bầu trời Kinh thành. Một cơn mưa rào trút xuống, nhưng tiếng mưa không thể át được tiếng rung động trầm đục phát ra từ lòng đất dưới chân nhà máy dệt Lâm thị. Cái bẫy pháp lý và tâm linh đã khép lại hoàn hảo. Lâm Tuyết Vy đang ngồi trên một khối di sản tội ác đang tự rã rời từng khớp mộng, và người thợ mộc của sự báo thù đang chuẩn bị cho nhát bào cuối cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.