Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C75
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:07
CHƯƠNG 75: CUỘC ĐÀM PHÁN ĐẪM MÁU – KHI KẺ TRÊN CAO PHẢI CÚI ĐẦU
Bầu trời Kinh đô sầm sì, những dải mây xám xịt sà thấp xuống những tòa cao ốc như muốn bóp nghẹt sự phồn hoa giả tạo của thành phố. Bên trong văn phòng Tổng giám đốc của Tập đoàn Lâm thị, không gian sang trọng với những vách tường ốp gỗ gụ và t.h.ả.m nhung Ba Tư đắt đỏ giờ đây đặc quánh một sự căng thẳng tột độ. Tiếng điều hòa chạy rì rì không thể át nổi những hơi thở dồn dập và tiếng đập bàn chát chúa của các cổ đông lớn.
Lâm Tuyết Vy ngồi bất động sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, gương mặt xinh đẹp vốn luôn tự phụ giờ đây nhợt nhạt, đôi mắt phượng hằn lên những tia m.á.u vì mất ngủ. Trước mặt cô ta là một "núi" rắc rối: lệnh đình chỉ thi công mở rộng nhà máy, đơn kiện của các hộ dân "da báo" về lối đi chung, và đáng sợ nhất là tối hậu thư từ đối tác quốc tế. Nếu trong vòng 48 giờ tới, hệ thống thoát thải và lối vào kho nhiên liệu không được khai thông để vận hành dây chuyền sản xuất, Lâm thị sẽ phải bồi thường khoản vi phạm hợp đồng lên đến con số hàng triệu tệ vàng – một con số đủ để đ.á.n.h sập cả đế chế dệt may này.
"Tuyết Vy, cô đã hứa với chúng tôi về một đơn hàng thế kỷ! Giờ thì sao? Toàn bộ dây chuyền đắp chiếu vì một cái lối đi của mấy tên dân đen?" Một lão cổ đông râu tóc bạc phơ gầm lên, tay chỉ thẳng vào bản báo cáo tài chính đang lao dốc.
Tuyết Vy nghiến răng, móng tay bám c.h.ặ.t vào mép bàn gỗ mục. "Tôi đang giải quyết! Các người im lặng đi!"
Đúng lúc cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm, cánh cửa văn phòng bật mở. Luật sư Phan bước vào với dáng vẻ đĩnh đạc, bộ âu phục phẳng phiu và chiếc cặp da sờn cũ nhưng toát ra một luồng khí lạnh lẽo. Lão không hề e sợ trước những ánh mắt hình viên đạn của giới thượng lưu, chậm rãi đặt lên bàn làm việc của Tuyết Vy một tập hồ sơ dày cộm.
"Tôi đại diện cho các chủ sở hữu của năm mảnh đất bao quanh nhà máy dệt," Phan cất giọng khàn đặc nhưng rành mạch. "Thân chủ của tôi không có nhu cầu kiện tụng kéo dài. Họ chỉ muốn bán lại những mảnh đất này để di cư đi nơi khác. Tuy nhiên, giá cả có hơi... đặc biệt một chút."
Tuyết Vy giật lấy tờ khế ước. Khi nhìn thấy con số đề nghị, cô ta bật dậy, hét lên: "Gấp 50 lần giá thị trường? Ông điên rồi sao? Đây là tống tiền trắng trợn!"
Luật sư Phan khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự nhạo báng. "Thưa Lâm tiểu thư, 50 lần giá trị đất đai so với khoản bồi thường vi phạm hợp đồng quốc tế và sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống nhà máy dệt... cái nào nặng hơn, chắc cô thừa hiểu. Thân chủ của tôi nói rằng, đây là cái giá của 'sự thuận tiện'. Nếu cô không ký trước 12 giờ trưa nay, các lối đi sẽ chính thức bị xây tường rào kiên cố theo đúng quy hoạch tư nhân."
Tuy nhiên, đòn chí mạng không nằm ở con số tiền bạc. Luật sư Phan lấy từ trong túi xách ra một chiếc tráp nhỏ bằng gỗ mun đen – loại gỗ mà Lâm gia thường dùng để chế tác những món đồ nội thất u ám. Chiếc tráp không có khóa, chỉ cần khẽ chạm vào lẫy mộng là nắp bật mở.
Tuyết Vy nhìn vào bên trong. Một chiếc khăn tay lụa cũ, màu đã ngả vàng theo thời gian, nhưng ở góc khăn có thêu một nhành hoa vân mây tinh xảo – b.út pháp đặc trưng của bà Vân Kiều, mẹ của Tĩnh Nhu. Trên khăn vẫn còn vương lại một mùi hương sưa đỏ dịu nhẹ, thứ mùi hương đã từng ám ảnh Tuyết Vy trong những cơn ác mộng suốt mười năm qua.
Cạch. Chiếc tráp gỗ mun rơi khỏi tay Tuyết Vy, đập xuống sàn nhà. Cô ta tái mặt, hơi thở trở nên hỗn loạn, đôi môi đỏ mọng run rẩy không nói nên lời. Chiếc khăn tay này vốn dĩ đã phải bị thiêu rụi trong trận hỏa hoạn mười năm trước tại xưởng gỗ họ Vân. Sự xuất hiện của nó ở đây, vào lúc này, là một thông điệp tàn khốc: "Bóng ma" của dòng họ Vân đã thực sự quay lại bằng xương bằng thịt, và nó đang bắt Lâm gia phải trả giá cho từng centimet đất, từng thớ gỗ đã cướp đoạt.
"Ký đi, tiểu thư. Thời gian của cô không còn nhiều," Luật sư Phan nhắc lại, giọng nói như tiếng chuông chiêu hồn.
Trước áp lực kinh khủng từ các cổ đông đang nhao nhao đòi quyền lợi và sự ám ảnh tâm linh từ chiếc khăn tay, Lâm Tuyết Vy gục xuống ghế. Cô ta nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy mộng khóa khổng lồ, nơi mọi đường đi đều đã bị tính toán sẵn. Cô ta run rẩy cầm b.út, ký vào bản khế ước chuyển nhượng đất đai với cái giá c.ắ.t c.ổ.
Để hoàn thành giao dịch ngay lập tức, Lâm gia buộc phải rút sạch quỹ dự phòng và các khoản tiền ký quỹ dài hạn. Nguồn vốn lưu động của tập đoàn bị vắt kiệt chỉ trong một hơi thở, khiến toàn bộ hệ thống tài chính của Lâm thị trở nên mỏng manh như một tấm ván mục ngay trước thềm cuộc đấu thầu rừng sưa quan trọng.
Chiều muộn, tại Phố Huyện X, Tĩnh Nhu đứng trên gác cao của Minh Viễn Trà Quán, nhìn ra dòng sông đang lững lờ trôi. Luật sư Phan bước vào, cung kính đặt lên bàn xấp khế ước vàng ròng và bản sao chứng từ chuyển tiền của Lâm gia.
"Tiểu thư, chúng ta đã thu về một khoản thặng dư khổng lồ. Lâm thị giờ đây chỉ còn là một cái xác rỗng, dòng tiền của chúng đã bị cắt đứt hoàn toàn," Phan báo cáo, ánh mắt không giấu nổi sự thán phục.
Tĩnh Nhu không nhìn vào xấp khế ước, cô khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn mộng khóa trên tay. "Luật sư Phan, ông nghĩ tôi cần số tiền này sao? Không. Tiền chỉ là công cụ. Mục đích thật sự của các vụ kiện da báo này là dùng 'pháp lý' để trì hoãn thời gian sản xuất của nhà máy dệt. Việc chúng ta ép Tuyết Vy ký hợp đồng hôm nay chỉ giúp cô ta mở lối đi, nhưng nó không thể khôi phục lại thời gian đã mất. Đơn hàng quốc tế kia chắc chắn sẽ bị vi phạm tiến độ. Cái bẫy thực sự là khoản bồi thường vi phạm hợp đồng quốc tế sẽ ập xuống vào tháng sau – đó mới là lúc Lâm gia chính thức tan xương nát thịt."
Cô cầm chiếc khăn tay của mẹ lên, áp vào má, cảm nhận hơi ấm mỏng manh còn sót lại. "Lâm Tuyết Vy, tiền của cô giờ đang nằm trong hòm gỗ của tôi. Đây mới chỉ là đòn đ.á.n.h vào cái túi tiền để cô nếm trải cảm giác túng quẫn. Sắp tới, tôi sẽ đ.á.n.h vào cái mạng của cô, tháo rời từng khớp mộng trong cuộc đời cô như cách cha tôi tháo một bộ gỗ hỏng."
Tĩnh Nhu đứng dậy, tà áo sườn xám đỏ rực như ngọn lửa đang bùng lên giữa màn đêm Phố Huyện. Cô lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm một vạch mới – vạch của sự "Vắt Kiệt". Mỗi vạch khía trên khánh bạc là một bước tiến gần hơn đến ngày phán xét. Kinh đô rực rỡ ngoài kia đang đợi một cuộc huyết tẩy, và người thợ mộc nhỏ tuổi mang trong mình linh hồn của một vị thần báo thù đã sẵn sàng cho nhát đục cuối cùng.
"A Lực," Tĩnh Nhu gọi khẽ. "Chuẩn bị sưa đỏ. Chúng ta sẽ gửi một món quà khai trương khác cho Lâm Tuyết Vy. Lần này, món quà sẽ biết nói."
Bóng tối bao phủ lấy căn gác, nhưng trong đôi mắt Tĩnh Nhu, ngọn lửa báo thù đang rực sáng, báo hiệu cho một sự sụp đổ kinh thiên động địa của đế chế Lâm thị sắp bắt đầu.
