Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C76
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:08
CHƯƠNG 76: CÁI LẠNH CỦA KIM CƯƠNG – SỰ TRƯỞNG THÀNH CỦA VÔ NIÊN
Mùa đông năm mười hai tuổi của Tĩnh Nhu đến bằng một trận tuyết kỷ lục đổ xuống Tỉnh lỵ. Những mái ngói rêu phong của dinh thự mới thuộc Vô Niên Các phủ một lớp tuyết trắng xóa, dày đặc đến mức nuốt chửng mọi tiếng động từ phố thị bên ngoài. Tuy nhiên, đằng sau cánh cửa gỗ sưa đỏ khổng lồ của phòng luyện công, không gian lại là một thế giới hoàn toàn đối lập. Hơi nóng từ những lò rèn lộ thiên bốc lên hầm hập, quyện cùng mùi tinh dầu sưa đỏ nồng nàn, tạo thành một làn sương mờ ảo bao phủ khắp gian phòng rộng lớn.
Giữa làn sương ấy, một bóng dáng thanh mảnh đang chuyển động. Hai năm trôi qua kể từ ngày rời khỏi bãi rác Thanh Khê, Tĩnh Nhu lúc này đã không còn là đứa trẻ nhặt rác lem luốc ngày nào. Cô bé mười tuổi gầy gò năm xưa nay đã trổ mã, chiều cao vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa. Dáng người Tĩnh Nhu mảnh khảnh như một cành mai mùa đông nhưng ẩn chứa sức bật và sự linh hoạt của loài báo đen.
Cô không còn mặc những bộ đồ thô kệch để che giấu thân phận. Tĩnh Nhu của hiện tại diện bộ sườn xám cách tân bằng lụa vân mây màu xanh đen, cổ cao kiêu kỳ, tà áo xẻ sâu để lộ đôi hài thêu tinh xảo. Đôi bàn tay b.úp măng – vốn là báu vật của dòng họ Vân – giờ đây luôn được bao phủ bởi đôi bao tay lụa đen huyền bí. Lớp lụa ấy không chỉ để bảo vệ đôi tay khỏi bụi gỗ, mà bên trong còn giấu kín những bộ ám khí mộng khóa li ti, có thể đoạt mạng kẻ thù trong một cái b.úng tay. Nhưng chấn động nhất vẫn là đôi mắt. Đôi mắt ấy không còn chứa đựng sự ngây thơ của trẻ nhỏ, mà sâu thẳm, lạnh lùng và trong vắt như một mặt hồ đóng băng nghìn năm, nơi mà mọi âm mưu và sự yếu đuối của kẻ đối diện đều bị soi thấu.
Tiếng lò rèn nổ lách tách bỗng im bặt khi Tĩnh Nhu dừng lại trước một bục đá xanh. Trên bục là một khối cầu gỗ có cấu trúc kỳ dị, được tạo thành từ 100 mảnh gỗ trắc đen và sưa đỏ đan cài vào nhau theo quy tắc "Vạn Niên Hợp Nhất". Đây là bài kiểm tra cuối cùng của kỹ thuật "Mộng Khóa Tâm Truyền" – đỉnh cao của mộc nghệ họ Vân, nơi người thợ không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng nhịp đập của thớ gỗ qua đầu ngón tay.
Tĩnh Nhu chậm rãi lấy ra một dải lụa đen, tự tay bịt c.h.ặ.t đôi mắt mình. Không gian rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ông Trịnh, dì Vân Lan và A Lực đứng ở góc phòng, nín thở theo dõi. Họ đã thấy Tĩnh Nhu luyện tập hàng nghìn lần, nhưng mỗi lần chứng kiến vẫn cảm thấy một sự rùng mình run sợ trước thiên tư của cô.
Cạch.
Tiếng động đầu tiên vang lên. Đôi tay bọc lụa đen của Tĩnh Nhu khẽ chạm vào khối cầu. Những ngón tay cô lướt đi nhẹ nhàng như đang múa trên phím đàn, nhưng mỗi lần chạm là một lần một khớp mộng bị tháo rời. Cô không dùng lực, cô dùng sự thấu hiểu về cấu trúc. Tĩnh Nhu cảm nhận được độ giãn nở của gỗ do nhiệt độ lò rèn, cảm nhận được lực cản của không khí bên trong các khe hở siêu nhỏ.
Xoạt... rắc... cạch...
10 giây. Khối cầu mất đi lớp vỏ ngoài. 20 giây. Những chốt then chốt bên trong bị tháo rời hoàn toàn. 30 giây.
Một tiếng vang giòn tan như ngọc vỡ. 100 mảnh gỗ rơi xuống mặt bàn, xếp thành một hình vòng tròn hoàn hảo xung quanh đôi bàn tay đang đứng yên của Tĩnh Nhu. Cô tháo dải lụa đen, đôi mắt vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bài kiểm tra mười năm của một nghệ nhân lão luyện, cô thực hiện chỉ trong vòng 30 giây khi đang chìm trong bóng tối.
Khí chất của Tĩnh Nhu lúc này khiến ngay cả những người thân cận nhất cũng phải kiêng dè. Ông Trịnh – vị học giả uyên bác vốn là "chiếc dù" lớn cho Vô Niên Các – giờ đây khi nhìn vào ánh mắt của Tĩnh Nhu, ông không còn thấy bóng dáng của đứa cháu nuôi nhỏ bé cần che chở, mà thấy một vị nữ vương đang nắm giữ quyền sinh quyền sát. Dì Vân Lan, người đã nuôi nấng cô, cũng không dám tùy tiện chạm vào vai Tĩnh Nhu như trước.
Sự điềm tĩnh của cô đạt đến mức thượng thừa. Tĩnh Nhu không còn ra lệnh bằng lời nói đanh thép hay những cơn thịnh nộ. Trong các cuộc họp của Hội Ái Hữu, cô đôi khi chỉ cần một ánh mắt nhìn sâu vào kẻ đối diện, hoặc một cái nhấp trà lặng lẽ, cấp dưới đã biết mình phải thực hiện một "án t.ử" cho một đối tác phản bội, hay ban một "ân xá" cho một kẻ biết hối cải. Sự im lặng của Tĩnh Nhu trở thành thứ áp lực khủng khiếp nhất, nó nặng nề và sắc lẹm hơn bất kỳ lời răn đe nào. Cô không còn là một người thợ mộc báo thù, cô đã hóa thân thành một chính trị gia, một nhà quân sự dùng gỗ để bày trận giang sơn.
Chiều muộn, khi tuyết ngoài trời bắt đầu rơi nặng hạt hơn, Tĩnh Nhu đứng một mình trước tấm gương đồng lớn trong phòng ngủ. Cô chậm rãi tháo đôi bao tay lụa đen, để lộ đôi bàn tay trắng muốt như ngọc thạch, chỉ duy nhất trên mu bàn tay trái vẫn còn một vết sẹo mờ – vết dấu của trận hỏa hoạn mười năm trước tại Thanh Khê.
Ngón tay cô khẽ chạm vào vết sẹo, hơi lạnh từ gương đồng truyền vào da thịt. Tĩnh Nhu nhìn sâu vào hình ảnh phản chiếu của mình, thầm thì với linh hồn của cha mẹ đang lẩn khuất đâu đó trong mùi hương sưa đỏ:
"Hai năm qua, gỗ đã hóa thạch dưới bàn tay này, và trái tim con cũng đã hóa thép dưới sự rèn giũa của hận thù. Con không còn là đứa trẻ khóc lóc trong đống tro tàn năm ấy nữa."
Cô lấy ra một bức ảnh đã cũ, góc ảnh đã cháy xém, trong đó là gương mặt kiêu ngạo của Lâm Tuyết Vy khi còn ở đỉnh cao quyền lực. Tĩnh Nhu khẽ bóp nát bức ảnh trong lòng bàn tay, những mảnh giấy vụn rơi xuống như tuyết tan.
"Lâm Tuyết Vy, cô chắc vẫn đang ngồi trên đống vàng bạc cướp đoạt, chờ đợi 'đứa trẻ' của mười năm trước quay lại với sự yếu đuối và những giọt nước mắt? Tiếc rằng, kẻ quay lại Kinh thành lần này sẽ không mang theo sự tha thứ. Kẻ đó sẽ là t.ử thần của cô, là người thợ mộc đến để tháo rời từng khớp xương, từng thớ thịt của cái đế chế dối trá mang tên Lâm thị."
Tĩnh Nhu quay lưng lại với tấm gương, tà áo sườn xám lướt trên sàn gỗ, mang theo cái lạnh lẽo của kim cương. Hai năm qua, cô đã xây dựng một nền móng vững chắc tại Tỉnh lỵ, đã nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của năm đại gia sừng sỏ. Giờ đây, quân bài cuối cùng đã sẵn sàng. Những mẩu gỗ sưa đỏ nghìn năm đã được đục sẵn lỗ mộng, chỉ chờ ngày phán xét để khép lại một vòng khóa vĩnh cửu bao quanh Kinh thành.
"A Lực," Tĩnh Nhu gọi khẽ.
Cánh cửa mở ra ngay lập tức, A Lực – lúc này đã là một thanh niên cao lớn, lầm lì với vết sẹo dài trên lông mày – quỳ xuống: "Tiểu thư có lệnh?"
"Chuẩn bị xe. Sáng mai chúng ta xuất hành. Điểm đến: Kinh thành. Hãy thông báo cho tờ Thời báo Kinh kỳ, Vô Niên Các chính thức khai trương chi nhánh tại Thủ đô vào đúng ngày đại lễ của Lâm gia. Tôi muốn tặng cô ta một món quà mà cô ta sẽ phải nhớ đến tận kiếp sau."
Gió tuyết rít qua khe cửa, nhưng trong đôi mắt Tĩnh Nhu, một ngọn lửa đen rực lên mãnh liệt. Ván cờ đại cục đã vào hồi kết, và "người thợ mộc" đã thực sự sẵn sàng để thu lưới.
