Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 108
Cập nhật lúc: 13/02/2026 15:01
Có lẽ nếu ánh đèn sáng hơn chút nữa, chàng đã có thể nhìn thấy những giọt nước mắt trên mặt nàng.
"Giá!"
Nhìn thêm cũng vô ích, Ngụy Yến thúc ngựa rời đi, Trường Phong và đám hộ vệ bám sát theo sau. Con phố phía Đông vương phủ vốn đang u tĩnh bỗng chốc vang rền tiếng vó ngựa dồn dập.
Các thị vệ lần lượt đóng lại ba lớp cửa.
"Phu nhân, chúng ta cũng về thôi ạ." Kim Tiễn một tay xách đèn, một tay đỡ lấy vai chủ t.ử nói.
Ân Huệ gật đầu, trên mặt nàng thực ra không hề có nước mắt.
Kiếp trước Ngụy Yến đã tham gia quá nhiều trận mạc, cuộc ly biệt thế này nàng vốn đã quen rồi. Nếu không phải muốn duy trì mối quan hệ phu thê tương kính như tân, chung sống hòa thuận trọn đời này, Ân Huệ đã chẳng tiễn chàng ra tận cửa Đông Hoa.
Chỉ là, Ngụy Yến đã đi rồi nhưng An Thuận Nhi vẫn còn đó, nên trên suốt đoạn đường về, Ân Huệ vẫn giữ vẻ mặt trĩu nặng tâm tư, thi thoảng lại nhìn về hướng Ngụy Yến vừa rời đi cho đến khi trở về hậu viện Trừng Tâm Đường.
Kim Tiễn hầu hạ nàng nằm xuống rồi cũng lui ra ngoài.
Ân Huệ nằm trong chăn gối vốn đã trống trải suốt một đêm, nhất thời cũng chẳng ngủ được, nàng nhìn cái gối của Ngụy Yến mà bắt đầu thẫn thờ xuất thần.
Cái tên này, tối qua vì không thể "làm loạn", vậy mà lại chịu hôn nàng, hơn nữa kỹ thuật cũng tốt y như lúc chàng hôn lên cổ nàng vậy. Có lẽ những người võ nghệ cao cường thì ngộ tính trong chuyện này cũng cao chăng, bình thường thì không làm, mà đã làm thì khiến người ta...
Ân Huệ lắc đầu, xua tan những ý nghĩ không đúng lúc đó ra khỏi đầu.
Ân Huệ ngủ bù trong chăn khoảng một canh giờ, trời sáng hẳn thì nàng cũng dậy. Lúc đang chải đầu, v.ú nuôi dẫn Hành ca nhi bước tới.
"Nương ơi, hôm nay có được xem đua thuyền rồng không ạ?"
Năm nay vương phủ vốn dự định tổ chức một cuộc đua thuyền rồng nữa, Nhị lang, Tam lang, Tứ lang đều rất mong đợi. Lúc họ bàn tán với nhau, Hành ca nhi cũng ghi nhớ kỹ, ngày nào cũng hỏi nương một lần.
Ân Huệ giữ tư thế ngồi thẳng lưng để Ngân Tiễn chải tóc, tay dắt Hành ca nhi vào lòng, xoa đầu nhóc tì nói: "Nương kể cho con nghe một câu chuyện trước nhé, có được không?"
Hành ca nhi: "Chuyện gì ạ?"
Ân Huệ bèn kể về trận chiến giữa triều đình và quân Hung Nô năm năm trước. Tất nhiên nàng không thể kể quá phức tạp, chỉ nói quân Hung Nô đến cướp địa bàn của nước ta, nào là thành trì, lương thực, vàng bạc châu báu đều muốn cướp sạch. Công công Yến Vương đã dẫn quân xuất chinh, đ.á.n.h đuổi thiết kỵ Hung Nô chạy tóe khói, nàng đặc biệt nhấn mạnh sự dũng mãnh vô địch của Yến Vương.
Hành ca nhi nghe mà ánh mắt đầy vẻ sùng bái: "Tổ phụ giỏi quá!"
Ân Huệ thấy nhi t.ử đã hiểu lờ mờ đ.á.n.h trận là chuyện thế nào, bèn nói tiếp: "Ngay ngày hôm qua, người nước Kim ở phía Đông Bắc đất Yến lại đến cướp đồ của chúng ta. Thế nên tổ phụ và phụ thân phải vội vàng dẫn quân đi đ.á.n.h họ rồi. Vì tổ phụ không có nhà nên chúng ta cũng không tổ chức đua thuyền rồng nữa, đợi đến sang năm xem có được không con?"
Hành ca nhi giờ đã chẳng còn thiết tha gì thuyền rồng, nhóc nhíu đôi mày nhỏ hỏi: "Cả tổ phụ và cha đều đi ạ?"
Ân Huệ gật đầu.
Hành ca nhi: "Con cũng muốn đi!" Nhóc cũng biết đ.á.n.h người rồi nhé, Trang tỷ nhi mà đòi tranh đồ của nhóc là nhóc đẩy ngã ngay.
Ân Huệ cười bảo: "Người nước Kim cưỡi ngựa lớn đến đấy, nên chúng ta cũng chỉ có những người biết cưỡi ngựa mới đi đ.á.n.h họ được thôi. Hành ca nhi còn nhỏ lắm, đợi con lớn lên rồi hãy đi nhé."
Hành ca nhi bĩu môi. Ân Huệ nắm lấy bàn tay nhỏ của nhóc đặt vào lòng mình: "Hành ca nhi ở nhà bảo vệ nương, bảo vệ đệ đệ muội muội, đợi phụ thân về rồi người sẽ khen con cũng rất giỏi."
Hành ca nhi: "Bao giờ phụ thân mới về ạ?"
Ân Huệ giả vờ suy nghĩ rồi nói: "Chắc là lúc đệ đệ muội muội chào đời thì người sẽ về."
Binh lực nước Kim kém xa Hung Nô, trận chiến này kéo dài không lâu. Thậm chí các tướng lĩnh vùng Tần, vùng Tấn chỉ cần dàn quân sẵn sàng đề phòng Hung Nô, còn lại hoàn toàn dựa vào binh lực đất Yến đã đ.á.n.h lui được quân Kim.
Hành ca nhi đã hiểu ra vấn đề, nhưng trông nhóc vẫn có vẻ không vui cho lắm.
Yến Vương đi biên quan đ.á.n.h trận, cả thành Bình Thành đều canh phòng cẩn mật, các cửa thành đều được tăng cường tuần tra. Vương phủ Yến Vương lại càng giống như một khối sắt đặc, đừng nói Ân Huệ tự giác không ra ngoài vào lúc này, dù nàng có muốn thì Từ Vương phi cũng tuyệt đối không cho phép, bao gồm cả Quách trắc phi và Ngụy Doanh.
Cuộc sống trong vương phủ thì vẫn diễn ra như bình thường. Những nữ nhân ở Tây Lục Sở có lẽ còn lo lắng cho Yến Vương, còn phía Đông Lục Sở này, như Từ Thanh Uyển hay Kỷ Tiêm Tiêm, phu quân của họ đều ở lại vương phủ làm nhiệm vụ nên trận chiến này không gây ảnh hưởng quá lớn tới họ, đặc biệt là Kỷ Tiêm Tiêm.
Hôm đó, Kỷ Tiêm Tiêm lại dắt Tứ lang và Trang tỷ nhi tới Trừng Tâm Đường tìm Ân Huệ trò chuyện. Vừa từ ngoài vào, Kỷ Tiêm Tiêm đứng bên đỉnh đá đựng băng để giải nhiệt một lát, rồi thở dài nói với Ân Huệ: "Tiếc là Nhị muội gả đi rồi, nếu không muội với ta, thêm Nhị muội và Tam muội nữa là vừa đủ một sòng đ.á.n.h bài."
Không có Ngụy Sam, thực ra vẫn còn Từ Thanh Uyển, nhưng Từ Thanh Uyển chưa bao giờ tham gia các sòng bài, trong mắt đại tẩu, đ.á.n.h bài là trò chẳng ra làm sao.
Ân Huệ diễn kịch cho trọn bộ, nàng uể oải nói: "Dù Nhị muội có ở đây thì muội cũng chẳng có tâm trí đâu mà đ.á.n.h bài."
Kỷ Tiêm Tiêm cười: "Lo lắng cho Tam gia nhà muội hả?"
Ân Huệ: "Nếu đổi lại là Nhị gia, chẳng lẽ tỷ không nhớ mong?"
Nhắc đến Ngụy Dật, gương mặt xinh đẹp của Kỷ Tiêm Tiêm bỗng sầm xuống. Khi công công còn ở vương phủ thì còn trấn áp được tính trăng hoa của Ngụy Dật, nay công công vừa đi đ.á.n.h trận, cái gã c.h.ế.t tiệt đó vậy mà lại tằng tịu với một đào hát ở Lệ Xuân Viện. Vốn dĩ nàng không biết chuyện, cho đến khi quản sự Lệ Xuân Viện bắt quả tang rồi bẩm báo lên Từ Vương phi. Vương phi trực tiếp sai quản sự đưa ả đào đó tới Sướng Oánh Đường luôn.
Chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, Kỷ Tiêm Tiêm và Ngụy Dật đã cãi nhau một trận nảy lửa, nếu không có người can ngăn chắc Kỷ Tiêm Tiêm đã cào rách mặt phu quân rồi. Chuyện xấu trong nhà vốn không nên rêu rao, nhưng chuyện đã ầm ĩ đến chỗ Từ Vương phi thì chỉ vài ngày nữa là cả vương phủ đều biết. Thay vì đợi các tẩu t.ử đệ muội giả vờ giả vịt tới thăm dò tin tức, thà rằng nàng tự mình nói ra trước.
Kỷ Tiêm Tiêm tuôn ra một tràng đắng cay với Ân Huệ, mà nói là đắng cay cũng không hẳn, nó giống như một chậu nước ớt, toàn là sự bất mãn và c.h.ử.i rủa dành cho Ngụy Dật. Tất nhiên Kỷ Tiêm Tiêm không phải thôn phụ, nàng c.h.ử.i cũng rất văn nhã, ví ả đào kia như đóa hoa dại ven rãnh nước lẳng lơ, còn Ngụy Dật là con ong đi rúc bậy bạ khắp nơi.
Ân Huệ thuần túy là nghe chuyện phiếm, nàng đưa chén nước qua, khẽ hỏi: "Vậy tỷ định thế nào, thật sự định nạp ả đào đó làm di nương sao?"
Kỷ Tiêm Tiêm: "Ả nằm mơ đi! Chưa sinh được con thì đều chỉ là thông phòng hết. Ả chẳng phải thích múa sao? Ta bắt ả ngày nào cũng múa cho ta xem, để xem đôi chân đó chịu đựng được đến bao giờ." Nói xong, sợ Ân Huệ nghĩ mình quá tàn độc, Kỷ Tiêm Tiêm bổ sung:
"Ả dám lén lút quyến rũ Nhị gia sau lưng ta nên ta mới đối xử như vậy, coi như g.i.ế.c gà dọa khỉ, tránh để đám đào hát khác lại đến mồi chài Nhị gia. Như Liễu di nương, thân mẫu của Tứ lang ấy, người ta thật thà bổn phận thì ta đương nhiên khách khí, muội cũng thấy rồi đấy, ta đối xử với Tứ lang tốt thế nào, dạo gần đây thời gian ta dành cho nó còn nhiều hơn cả Nhị lang."
Ân Huệ thầm nghĩ, Nhị lang phải đến học đường đọc sách, Kỷ Tiêm Tiêm chỉ có thể gặp vào sáng tối, còn Tứ lang thì sự "bầu bạn" mà Kỷ Tiêm Tiêm nói chẳng qua là dắt nó ra ngoài đi dạo thôi, tới nơi là phó mặc cho v.ú nuôi ngay.
"Nhị tẩu làm việc công minh, muội đều biết mà." Ân Huệ cười nịnh một câu.
Kỷ Tiêm Tiêm cũng hiểu Ân Huệ chỉ nói đãi bôi, lòng chưa chắc đã nghĩ thế, nàng chua chát bảo: "Vẫn là muội số tốt, bên cạnh chẳng bao giờ có mấy chuyện rắc rối này, ta có lòng truyền đạt kinh nghiệm cho muội chắc muội cũng chẳng dùng tới."
Ân Huệ nghe vậy, cuối cùng mới nói một câu thật lòng: "Nhị tẩu đừng nói thế, tỷ cứ dạy muội đi. Giờ muội chưa dùng tới nhưng còn tương lai mà. Chúng ta dù có đẹp đến đâu thì cũng có lúc già nua héo úa, muội chẳng dám bảo đảm Tam gia thật sự cả đời này không nạp thiếp đâu."
Có Ôn Như Nguyệt thì sẽ có những người khác thôi. Nói thật, giờ bình tâm nghĩ lại, Ôn Như Nguyệt kia thực sự chẳng đe dọa được gì Ân Huệ: không đẹp bằng nàng, vóc dáng không chuẩn bằng nàng, lại còn là góa phụ đã qua một đời chồng, xuất thân cũng chẳng vẻ vang gì hơn nàng, cùng lắm chỉ chiếm được cái tình nghĩa thanh mai trúc mã với Ngụy Yến. Nếu bây giờ Ân Huệ có thể quay lại cái đêm đó, nàng căn bản sẽ không cãi nhau với Ngụy Yến làm gì, lập tức sắp xếp chuyện nạp thiếp thật tươm tất đẹp đẽ ngay.
Kỷ Tiêm Tiêm thấy Ân Huệ thực sự muốn học chứ không phải đang khoe khoang sự chung thủy của Tam gia, nên nhìn Ân Huệ càng thấy thuận mắt hơn. Nàng vừa uống trà vừa liến thoắng giảng giải về mấy chuyện đấu đá thê thiếp.
Nhà họ Ân không có mấy chuyện tranh sủng, nhưng nhà họ Kỷ ở kinh thành là một đại gia tộc, mấy chuyện này thấy quá nhiều rồi, cộng thêm những chuyện phiếm hóng hớt được từ các gia tộc khác, Kỷ Tiêm Tiêm có thể kể liên tục ba ngày ba đêm không trùng lặp!
Lời tác giả:
Tam gia to Nhị gia: Nhị ca, thay đệ nhờ Nhị tẩu sang bầu bạn với Ân thị nhiều hơn.
Nhị gia to Tam gia: Bầu bạn đủ lắm rồi, sắp ở luôn bên đó rồi đấy!
