Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 109

Cập nhật lúc: 13/02/2026 15:01

Cuối tháng Bảy, khi tiết trời đã bắt đầu dịu mát, Yến Vương gửi một phong gia thư cho Từ Vương phi, nói quân Kim tấn công thành thất bại đã rút lui, lão Hoàng đế ra lệnh cho họ thừa thắng xông lên, nếu có thể tiêu diệt nước Kim trong một lượt thì tốt nhất, không diệt được cũng phải khiến chúng trọng thương, răn đe các bộ lạc khác trên thảo nguyên.

Từ Vương phi xem thư xong thì thở phào nhẹ nhõm.

Một kỵ binh có thể chọi lại năm sáu bộ binh, mười vạn cấm quân dưới trướng Quách Khiếu chủ yếu là bộ binh, nghênh chiến với mười vạn thiết kỵ nước Kim sẽ rất gian nan. May mà Vương gia cực kỳ coi trọng việc huấn luyện kỵ binh, ba vệ phủ Yến Vương tổng cộng năm vạn tướng sĩ thì đã có tới ba vạn là kỵ binh, binh cường mã tráng, bộ binh cũng đều là hạng dũng mãnh thiện chiến.

Triều đình quy định quân hộ vệ trong tay các phiên vương không được quá năm vạn người, Vương gia bèn tuyển chọn ra năm vạn tướng sĩ ưu tú nhất đất Yến, dùng người theo tài đức, không nuôi một kẻ vô dụng.

Giống như Phùng Đằng hay Dương Bằng Cử, bản thân họ phải có tài cán mới được theo cha là các vị Chỉ huy sứ làm việc tại vệ sở; còn hai nhi t.ử của Chỉ huy sứ Cao Chấn, một người sinh ra đã thể nhược, một người võ nghệ tầm thường lại ham lập công chuộng hư danh, Vương gia cũng chẳng nể mặt Cao Chấn mà phong cho họ chức quan nửa chức tước nào.

Vương gia cùng Quách Khiếu hợp lực đ.á.n.h lui quân Kim, Từ Vương phi không lấy làm lạ, chỉ là thảo nguyên vốn là địa bàn của quân Kim, chúng phi ngựa chạy đi như cá gặp nước, binh mã của Vương gia muốn trọng thương chúng đã khó, diệt quốc lại càng vô vọng.

Lão Hoàng đế ở kinh thành đặt kỳ vọng cao vào Vương gia, dùng ngài như một thanh đao, nhưng lại thiên vị giao ngôi vị kia cho một đứa cháu... Từ Vương phi thay phu quân mình thấy bất bình.

Bà v.ú bên cạnh thấy chủ t.ử lúc cười lúc nhíu mày, nhịn không được bèn hỏi: "Vương phi, Vương gia bên kia thế nào rồi ạ?"

Từ Vương phi sực tỉnh, nở nụ cười: "Thắng rồi, nước Kim đã lui quân, Vương gia và mọi người định thừa thắng xông lên."

Bà v.ú mừng rỡ vỗ n.g.ự.c: "Tốt quá rồi, Vương gia lại lập chiến công, người cũng cuối cùng có thể ngủ một giấc an ổn rồi."

Từ Vương phi mỉm cười, liếc nhìn một phong thư khác trên bàn, ra hiệu cho bà v.ú: "Gửi tới Trừng Tâm Đường đi."

Bà v.ú cầm phong thư lên, nắn nhẹ một chút, cười bảo: "Tam gia nhìn thì lạnh lùng mà lời lẽ cũng thật không ít, đây là viết mấy trang giấy cơ đấy."

Từ Vương phi nhìn độ dày của phong thư, cũng có phần kinh ngạc. Không nói chuyện khác, lão Tam tuy lạnh lùng lại làm võ quan, nhưng từng cử chỉ đều toát lên vẻ đoan chính nhã nhặn của hoàng tôn, vậy mà phong thư này nhồi nhét căng phồng, chẳng liên quan gì đến chữ "nhã" cả.

Chủ tớ hai người nhìn nhau cười ý nhị, bà v.ú bèn tới Trừng Tâm Đường đưa thư.

Lúc này mới là buổi sáng, Ân Huệ đang cùng Hành ca nhi ôn tập những chữ nhóc đã nhận biết trước đó. Trẻ con còn nhỏ, Ân Huệ mỗi ngày chỉ dạy nhóc nhận năm chữ, ban đầu là những chữ thông dụng, sau khi Hành ca nhi biết đọc thơ, nàng liền dạy trực tiếp theo câu thơ.

Ba bài thơ liên tiếp bị rút chữ ngẫu nhiên, Hành ca nhi đều trả lời đúng hết.

"Ngũ lang thật thông minh!" Kim Tiễn, Ngân Tiễn cùng vỗ tay khen ngợi.

Hành ca nhi lộ vẻ mặt đắc ý nhỏ bé, hỏi nương: "Nương ơi, con có thể ra ngoài chơi được chưa ạ?"

Ân Huệ gật đầu, bảo Kim Tiễn và v.ú nuôi cùng tháp tùng nhóc tì ra vườn. Vú nuôi hành sự có lẽ còn kiêng dè, nhưng Kim Tiễn nay đã hiểu rõ thái độ của Ân Huệ, nếu đứa trẻ khác ác ý bắt nạt Hành ca nhi, Kim Tiễn sẽ đứng ra bảo vệ.

Hai lớn một nhỏ rời đi không lâu, bà v.ú đưa thư đã tới. Là bà v.ú đắc lực bên cạnh Từ Vương phi, Ân Huệ cũng phải nể mặt vài phần, đích thân ra đón tiếp.

Bà v.ú mỉm cười đ.á.n.h giá Ân Huệ, thấy Tam phu nhân trẻ tuổi tuy đã m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng nhưng vóc dáng không hề sồ sề, vòng nào ra vòng nấy, chỉ có bụng hơi nhô lên một chút, gương mặt rạng rỡ như hoa mẫu đơn càng không thấy dấu vết của người đã làm mẫu thân, vẫn tươi tắn kiều diễm như thuở mười lăm mới gả về, không khỏi khen ngợi: "Tính ra Tam phu nhân gả vào vương phủ cũng sắp tròn bốn năm rồi, sao trông chẳng thay đổi chút nào vậy?"

Ân Huệ cười đáp: "Người lại khéo dỗ dành con vui rồi."

Bà v.ú hàn huyên vài câu rồi lấy phong thư dày cộm từ trong tay áo ra, trêu chọc: "Tam phu nhân mau xem đi, Tam gia nhớ người lắm đấy."

Ân Huệ bị độ dày của phong thư làm cho kinh ngạc. Kiếp trước Ngụy Yến ra chiến trường, giữa chừng cũng theo công công gửi một phong gia thư về, nhưng bức thư đó căn bản chỉ có ba câu: trước báo bình an, sau hỏi Hành ca nhi và trong phủ thế nào, rồi kết bằng "chớ mong", hết.

Bà v.ú thưởng thức xong dáng vẻ kinh ngạc của thiếu phu nhân, lại nói: "Vương phi bảo rồi, nếu người muốn viết thư hồi đáp cho Tam gia thì cố gắng gửi sang chỗ Vương phi trước buổi chiều, sáng mai Vương phi sẽ giao cho đưa thư mang đi một thể." Ân Huệ vội vàng vâng dạ.

Tiễn bà v.ú đi rồi, Ngân Tiễn cũng ghé tai nói đùa: "Phu nhân, hóa ra Tam gia nhà ta không thích nói bằng miệng mà thích dùng tay viết đấy ạ."

Ân Huệ lườm nha đầu một cái, một mình vào nội thất xem thư. Bóc phong thư ra, Ân Huệ ngạc nhiên phát hiện bên trong ngoài một tờ thư, còn có một phong thư khác, dày cộm.

Ân Huệ xem bì thư của phong thư dày kia trước, hóa ra là Phùng Đằng viết cho Liêu Thu Nương. Ân Huệ ngẩn người, Phùng Đằng quen Liêu Thu Nương từ bao giờ, lại còn viết một bức thư dày đến thế này?

Nàng quay lại đọc tờ thư mỏng của Ngụy Yến.

"Quân Kim đã lui, ta mọi sự đều ổn, sẽ theo Phụ vương truy kích quân Kim.

Hành ca nhi thế nào? Nàng trong người thế nào?"

Ngày về chưa định, chớ lo chớ mong."

Quả nhiên vẫn là ba câu quen thuộc, chỉ có điều đã đổi câu "trong phủ thế nào" của kiếp trước thành hỏi han sức khỏe của nàng, trước chữ "chớ mong" cũng thêm hai chữ "chớ lo", dù sao nàng lại đang mang thai, chàng chắc chắn sẽ bận lòng.

Tuy nhiên, sau ba câu đó, Ngụy Yến lại giải thích về phong thư của Phùng Đằng, nói rằng Phùng Đằng lôi kéo nài nỉ mãi, chàng thấy phiền quá nên đành mang giúp phong thư này, còn việc Ân Huệ có muốn chuyển cho Liêu Thu Nương hay không hoàn toàn do nàng quyết định.

Ân Huệ có thể thấy rõ sự bất lực của Ngụy Yến qua đoạn này, thậm chí trong đầu đã hiện ra cảnh Phùng Đằng đeo bám dai dẳng, còn Ngụy Yến thì mày nhíu c.h.ặ.t.

Phía Vương phi còn đang đợi thư hồi đáp, Ân Huệ không nỡ để đến tận chiều mới gửi qua, bèn bảo Ngân Tiễn chuẩn bị b.út mực giấy nghiên. Lúc cầm b.út lên, Ân Huệ khựng lại một lát.

Hồi đáp ở kiếp trước, tuy nàng không viết dày như Phùng Đằng nhưng cũng viết kín ba mặt giấy, một trang viết về tình hình Hành ca nhi, một trang báo cáo chuyện trong phủ, một trang toàn là lời quan tâm dặn dò dành cho chàng. Nỗi nhớ nhung không tiện viết thẳng lên giấy, nhưng từng câu từng chữ quan tâm ấy, ai mà không nhận ra tâm ý của nàng?

Là tiểu thư nhà giàu nhất đất Yến, Ân Huệ vốn kiến thức sâu rộng, duy chỉ có chuyện yêu đương là chưa từng nếm trải, hôn sự với Ngụy Yến chẳng khác gì cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Nhưng nàng may mắn gả cho một Ngụy Yến vừa tôn quý, vừa tuấn tú lại võ nghệ tuyệt luân. Ngày ngày đối diện với một phu quân tuấn tú như vậy, ban ngày tuy lạnh lùng nhưng ban đêm lại ôm nàng quấn quýt không rời, thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi nào mà không động lòng?

Thế nhưng thân thể Ngụy Yến có nóng bỏng đến đâu thì tim chàng vẫn là một tảng băng, không dành cho nàng sự si tình tương xứng. Kiếp trước Ân Huệ đã bị chàng làm cho lạnh lòng, kiếp này nàng chẳng thiết tha gì tình cảm của chàng nữa, chỉ cần duy trì quan hệ phu thê hòa thuận là được.

Hạ b.út thấm mực, Ân Huệ viết lại cho Ngụy Yến một trang thư, phần lớn là kể về những chuyện thú vị của Hành ca nhi, rồi dùng một câu để thông báo tình hình vương phủ, Ôn phu nhân, đại phòng, nhị phòng; thêm một câu viết rằng t.h.a.i kỳ thuận lợi, cuối cùng kết thúc bằng một câu giả tạo: "Nhớ chàng mong chàng, đợi ngày chàng về."

Trước đây nàng còn rụt rè e thẹn không dám nói thẳng, cứ phải vòng vo bóng gió, còn bây giờ nàng chẳng muốn nghĩ nhiều, cứ viết một câu trực diện táo bạo cho rảnh nợ, chàng có tin hay không thì tình ý nồng nàn này cũng đủ sánh ngang với ba trang giấy rồi.

Mực đã khô, Ân Huệ bỏ thư vào phong bì, dán lại rồi đích thân mang sang chỗ Từ Vương phi.

Từ Vương phi cười trêu: "Thúc Dạ viết cho con dài thế, sao con chỉ viết có bấy nhiêu?"

Ân Huệ giả vờ thẹn thùng, rủ mắt đáp: "Nghĩ đi nghĩ lại, con chẳng biết nói gì cho hết."

Từ Vương phi thầm gật đầu, đây mới là đạo trị phu chứ. Những hoàng tôn như lão Tam, nếu hiếu sắc thì mỹ nhân kiểu nào cũng có cho họ chọn. Lúc này, một mỹ nhân càng ân cần nịnh nọt bám lấy thì chỉ càng khiến nam nhân thấy ngán ngẩm, nhanh mất đi cảm giác mới mẻ. Cứ giữ khoảng cách lúc gần lúc xa mới là cách treo cao khẩu vị nam nhân, khiến sự sủng ái được bền lâu.

"Đúng rồi thưa mẫu phi, năm ngoái ở vi trường, Phụ vương có đề bạt một Thiên hộ tên là Liêu Thập Tam, người còn nhớ không ạ?" Ân Huệ bắt chuyện.

Từ Vương phi nghĩ một lát rồi gật đầu, hạng võ tướng vạm vỡ như thế rất khó quên.

Ân Huệ nói: "Liêu Thập Tam từng làm việc ở Ân gia, ông ấy có tiểu nữ nhi tên Thu Nương, hiện đang thuê cửa hàng của con để kinh doanh ăn uống. Tam gia nói Liêu Thập Tam sợ thê nhi lo lắng nên đã cầu xin trước mặt Tam gia, mong con có thể phái nha hoàn qua đó báo bình an cho Thu Nương một tiếng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 109: Chương 109 | MonkeyD